Khi giọng nói ngưng lại, trong phòng rơi vào yên lặng, Trần Mân chậm rãi mở miệng, không giống như một bác sĩ tâm lý, tư vấn cho Diệp Nam Kỳ, mà là nói: “Chín năm trước, tôi nhận được một bệnh nhân.”
“Đáng tiếc khi đó tôi mới trải đời, không có năng lực chữa khỏi cho cô ấy, xóa bỏ ý muốn chết của cô ấy.” Trần Mân hơi nghiêng người về phía trước, nhìn chăm chú vào đôi mắt giống với đôi mắt trong trí nhớ của anh ta của Diệp Nam Kỳ: “Cô ấy gặp phải chuyện rất thống khổ, tuyệt vọng mà tự sát.”
Diệp Nam Kỳ nhắm mắt lại.
Trần Mân nói: “Sau này tôi gặp được vô số bệnh nhân gặp phải vấn đề tâm lý, giúp được bọn họ, nhưng trước sau tôi vẫn không cách nào quên được cô gái kia.”
Môi Diệp Nam Kỳ run nhè nhẹ: “Anh muốn giúp chị ấy sao?”
Trần Mân hít sâu một hơi: “Diệp Tiên sinh, lần tới cậu đến, tôi sẽ cho cậu đáp án. Xin lỗi, có một số việc phải đưa ra quyết định là rất khó.”
Diệp Nam Kỳ đối diện với anh ta một lúc lâu, đứng dậy cầm lấy áo khoác, nhẹ nhàng nói: “Rất mong chờ câu trả lời của anh.”
—
Bởi vì mẹ Thẩm lên tiếng, muốn hôm nay hai “vợ chồng” về nhà, Diệp Nam Kỳ ra khỏi phòng khám, bàn bạc với Thẩm Độ mấy câu, tìm chỗ gặp mặt, sau đó cùng nhau trở về nhà.
Trương Minh luôn luôn xuất quỷ nhập thần, lái xe của Diệp Nam Kỳ trở về, Thẩm Độ ấm ức mà làm tài xế, hỏi: “Hôm nay thế nào?”
“Không phải cậu vẫn luôn liên lạc với Đội trưởng Lý sao.” Diệp Nam Kỳ “hừ” một tiếng, cười nói: “Tìm Đội trưởng Lý mà hỏi.”
Thẩm Độ bất đắc dĩ: “Cái này không phải… Em làm cái gì đều tránh tôi, tôi không có biện pháp.”
“Thái độ của Trần Mân đã buông lỏng rất nhiều.” Diệp Nam Kỳ nghiêng đầu nhìn hắn, trêu chọc nói: “Xem ra không cần Thẩm tổng vì dân phục vụ.”
Thẩm Độ mỉm cười: “Ngoan, tôi vĩnh viễn vì em phục vụ.”
Sau khi thổ lộ, Thẩm Độ không ngừng thốt ra những lời âu yếm, trước kia Diệp Nam Kỳ tự nhận da mặt mình rất dày, gần đây mới phát hiện thật ra da mặt của mình rất mỏng, vành tai hơi nóng lên, dứt khoát ngậm miệng không nói.
Đến Thẩm gia, Thẩm Độ cầm quà tặng đi ở phía trước, Diệp Nam Kỳ chậm rãi đi theo phía sau hắn, nhìn chăm chú bóng dáng thon dài của hắn một lát, rốt cuộc lương tâm trỗi dậy, tiến lên nhận lấy một nửa đồ, không đợi Thẩm Độ từ chối, tay còn lại đã nắm lấy tay kia chống không của Thẩm Độ.
Gần đây luôn được chú mèo nhỏ mình nuôi trong nhà thân cận, Thẩm Độ có hơi thụ sủng nhược kinh, theo bản năng mà nắm chặt cánh tay kia, sợ anh đổi ý chạy mất.
Diệp Nam Kỳ đá hắn một cái: “Tay dùng sức như vậy làm gì.”
Thẩm Độ bừng tỉnh hoàn hồn, thả lỏng tay, bi ai cảm thấy có thể cả đời này ở trước mặt Diệp Nam Kỳ mình không cách nào vực lại uy phong được.
Nghiêng đầu nhìn sường mặt anh tuấn của Diệp Nam Kỳ một lát, Thẩm Độ cong cong khóe miệng.
Quên đi, có nhà ai nuôi mèo mà còn muốn uy phong trước mặt nó chứ.
Mẹ Thẩm nén giận, liền chờ con trai đưa con dâu rời nhà trốn đi về đến, làm trò trước mặt Diêp Nam Kỳ mắng Thẩm Độ một trận cho hả giận, nhân cơ hôi để hai vợ chồng hòa hợp lại, ai ngờ đang hùng hổ đứng ở cửa, chờ được lại chính là hai vợ chồng tay trong tay, không khí hài hòa.
“…..” Mẹ Thẩm xoa xoa đôi mắt, xác nhận chính mình không nhìn nhầm, hoài nghi nói: “Hai đứa các con sao lại thế này? Thẩm Độ, có phải con lại bức bách Nam Kỳ cái gì không?”
Thẩm Độ nói: “Mẹ, người thật sự là mẹ ruột của con.”
Mẹ Thẩm chống nạnh: “Đương nhiên là mẹ ruột! Mẹ ruột mới hiểu rõ tính tình của mày, cho nên mới lo lắng con dâu sao thế này? Gần đây sao Nam Kỳ lại gầy như vậy, có phải mày lại bắt nạt người ta? Chờ lát tìm mày tính sổ!”
Thẩm Độ bất đắc dĩ lắc đầu. thấy Diệp Nam Kỳ đang ở một bên cười trộm, vào nhà đặt lễ vật xuống, lột kẹo cho anh ăn xong, mới xoay người chủ động đi tìm mẹ Thẩm, hai mẹ con ở phòng bếp nói chuyện.
“Mẹ, mẹ đừng mắng con nữa.” Thảm Độ không đợi mẹ Thẩm mở miệng, xin tha trước: “Con đang theo đuổi Nam Kỳ đó, tạo cho con cái hình tượng tốt đi.”
Mẹ Thẩm không dự đoán được con trai sẽ nói ra những lời này, mắt sáng lên: “Thật sự?”
“Mẹ không phải đều thấy sao, con thật sự thích người ta.” Thẩm Độ cười đến giảo hoạt: “Nếu mẹ còn muốn có con dâu, vậy thì giúp một tay đi.”
“Vậy chuyện Nam Kỳ dọn ra ngoài ở là thế nào?” Mẹ Thẩm vẫn còn tồn tại hoài nghi.
Thẩm Độ cơ trí nói: “Con cũng dọn qua đó mà, cách công ty gần một chút. Chỉ là gần đây bị paparazi tìm được, lại dọn về, mẹ không tin bất kỳ lúc nào cũng có thể đến kiểm tra.”
Mẹ Thẩm hoài nghi nhìn hắn.
Mặt Thẩm Độ không đổi sắc, toàn thân bất động.
Mẹ Thẩm cũng hiểu rõ con trai, yên tâm: “Được, chỉ cần vợ chồng son các con có thể sinh hoạt ổn định, mẹ liền giúp con một tay.”
Vì thế lúc ăn cơm chiều, Thẩm Độ luôn luôn bị quở trách đột nhiên trở thành trung tâm của bữa ăn, Diệp Nam Kỳ phát hiện mẹ Thẩm đã thay đổi thái độ, nói gì cũng nhắc đến Thẩm Độ, lại thổi cho con trai mình hai luồng gió.
Một người có tế bào của chủ nghĩa lãng mạn như mẹ Thẩm khen người, có thể tổng kết bằng hai chữ: “Thổi phồng.”
Thẩm Độ: “…..”
Diệp Nam Kỳ: “…..”
Ba Thẩm: “…..”
Cũng may mẹ Thẩm là người sủng người trong nhà, ba Thẩm không những không xấu hổ, ngược lại còn hết sức phối hợp biểu diễn vì muốn vợ mình vui vẻ, Thẩm Độ chỉ đành giả bộ khiêm tốn, hận không thể che mặt chui vào dưới bàn, Diệp Nam Kỳ liếc mắt nhìn ba Thẩm đang phối hợp biểu diễn, ngồi đối diện Thẩm Độ.
Cơm nước xong Diệp Nam Kỳ nén cười lên lầu cùng Thẩm Độ, vào phòng, cuối cùng nhịn không được cười phá lên: “Tìm bác gái đến thay cậu nói chuyện, đây là gian lận đó.”
Thẩm Độ nghiêm trang mà nói hươu nói vượn: “Gian lận không phải là vì muốn cùng em sao, mục đích ban đầu đều là tốt.”
“Cậu thôi đi.” Diệp Nam Kỳ ngồi vào trên giường, ngẫm lại mẹ Thẩm khen những gì, hết sức vui mừng: “Lúc ba tuổi đã không tè dầm, không cần tã giấy, bé Thẩm giỏi quá.”
Thẩm Độ trầm mặc, đi qua đè anh xuống giường.
Diệp Nam Kỳ ngẩn người, cuối cùng nhớ tới chính mình là một khúc xương đầy thịt, có chút luống cuống: “Cậu muốn làm gì?”
Thẩm Độ đè lên anh, bị anh giãy giụa mấy lần đốt lên lửa, thân thể có phản ứng.
Hai người kề sát vào nhau, Diệp Nam Kỳ lập tức nhận ra cơ thể trẻ trung này có biến hóa.
Ký ức đêm đó còn dư lại một chút, tuy rằng có chút xấu hổ khi nhắc lại… nhưng Thẩm Độ là điển hình của loại hàng to xài kém.
Hiện tại Diệp Nam Kỳ vẫn còn có bóng ma tâm lý.
Nhìn ra trong mắt người dưới thân có chút sợ hãi, trong lòng Thẩm Độ buồn bực, cúi đầu cắn lên cổ anh một cái, giọng nói không biết vì soa có hơi mất tiếng: “Muốn ăn em.”
Diệp Nam Kỳ giãy giụa càng mạnh.
Thẩm Độ ngẩng đầu, hít vào một hơi thật sâu, áp xuống xúc động, cười: “Chỉ nói đùa, đừng sợ. Tôi chỉ là xin một nụ hôn chúc ngủ ngon hôm nay thôi.”
Nói lời trấn an xong, sờ sờ mặt Diệp Nam Kỳ, bóp cằm anh, không cho cự tuyệt mà hôn xuống một nụ hôn sâu.
Diệp Nam Kỳ chỉ tượng trưng mà hơi dãy giụa, rũ mi mắt, sau một lúc lâu, vẫn là duỗi tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Thẩm Độ.
Nụ hôn dài kéo thúc, hô hấp của anh của hơi hỗn loạn, gương mặt trắng nõn lộ ra chút hồng hồng, tự hỏ: “Thẩm Độ, quan hệ của chúng ta hiện tại là gì?”
Thẩm Độ trở mình, thoải mái mà ôm người vào trong ngực, lười nhác nói: “Người theo đuổi sắp thành công và người bị theo đuổi.”
“Không.” Diệp Nam Kỳ vỗ vỗ tay hắn đang đặt bên eo mình tỏ ý chiếm hữu cực mạnh, nhàn nhạt nói: “Không tôi cảm thấy là tổng tài bá đạo vào cô vợ khế ước nhỏ bé yêu kiều.”
Thẩm Độ: “…..”