“A, vậy chú Thẩm có nghiêm trọng không?”
Người phụ nữ buông tiếng thở dài: “Nhìn thấy Thẩm Quát cõng bố cậu ta ra đều là người bị tiểu quỷ câu mất nửa cái mạng rồi, bây giờ, nói không chừng….”
Trái tim Lục Yên đã nguội một nửa, đứng tại chỗ sững sờ thật lâu, tay chân đều chết lặng không còn cảm giác.
Sau khi người phụ nữ đó nói xong thì quay người vào nhà, trong miệng lải nhải: “Bệnh nhiều năm như vậy rồi, bây giờ thật sự muốn đi rồi, cũng là chuyện tốt, liên lụy đến đứa trẻ kia… thật là tội nghiệp.”
Lục Yên đạp xe, vòng vo trong cái hẻm nhỏ, đi ra đầu đường.
Nhiệt độ mấy hôm thi đại học này luôn hạ xuống, mấy hạt mưa nhỏ rơi xuống tí tách từ bầu trời, đường phố ướt dầm dề, ảnh phản chiếu của ánh đèn đường toát ra ánh sáng nhạt.
Lục Yên ép buộc mình tỉnh táo lại, tự an ủi mình nhất định không có chuyện gì, bố Thẩm ở hiền gặp lành, sẽ không có chuyện gì.
Nghe Thẩm Quát nói, bố anh khá ngại ngùng trước mặt người lạ, hơi không thả lỏng, nhưng trên thực tế tính cách tương đối cởi mở lạc quan, thỉnh thoảng thích nói vài câu hài hước nhạt nhẽo.
Tính tình Thẩm Quát trầm lắng, cũng thường bị bố anh chọc cho khóe miệng nhếch cười.
Nếu không phải là người sống vô tư thế này thì bệnh nhiều năm như vậy, cho dù là ai cũng rất khó kiên trì nổi.
…
Từ đôi câu vài lời miêu tả thường ngày của Thẩm Quát, Lục Yên cũng có thể nhìn ra được, tình cảm của Thẩm Quát đối với bố rất thắm thiết, anh thường sẽ không cười, nhưng lúc nói chuyện với bố, khóe môi mỏng của anh kiểu gì cũng sẽ hơi giương lên.
Lục Yên dừng ở đầu phố suy tư mấy phút, sau đó leo lên xe, chạy như bay về phía bệnh viện Nhân Dân thành phố.
Nói chung, bệnh nặng thế này đều sẽ mang đến bệnh viện công tốt nhất ở Bắc Thành —- bệnh viện Nhân Dân thành phố, chắc chắn anh cũng ở đó.
Lục Yên một mạch lao vùn vụt, chỉ dùng mười lăm phút để chạy tới bệnh viện Nhân Dân thành phố, hỏi thăm ở cửa phòng khám nửa ngày, nhưng cô không biết bố Thẩm tên gì, cho nên quầy thăm hỏi cũng không có cách nào cho số phòng bệnh cụ thể.
Lục Yên sốt ruột đến mức nước mắt cũng sắp rơi ra rồi, đúng lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đi qua cửa thu tiền, chính là Thẩm Quát.
Anh cầm trong tay biên lai nộp phí, đang cúi đầu cẩn thận đối chiếu, mấy sợi tóc cắt ngang trán che đi tròng mắt đen nhánh của anh…
Dưới ánh đèn, sắt mặt anh hiện ra trạng thái trắng bệch và mệt mỏi.
“Thẩm Quát!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cơ thể Thẩm Quát hơi ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên.
Ánh đèn trắng chiếu vào gương mặt trắng bệch của anh, xem ra tinh thần rất kém, dáng vẻ mệt mỏi, dưới cằm có râu màu xanh, trong mắt hiện lên vài sợi tơ máu.
Trong chớp mắt nhìn thấy Lục Yên ấy, đáy mắt anh mới xẹt qua một tia sáng.
Lục Yên vội vàng chạy tới, vài lần muốn nói lại thôi, muốn hỏi thăm tình hình của bố Thẩm, nhưng lại không dám hỏi.
Thẩm Quát nhìn ra sự lo lắng của cô, nói thẳng ra: “Đang ở phòng chăm sóc đặc biệt, tạm thời vẫn chưa qua khỏi nguy hiểm.”
Mặc dù vẫn chưa qua khỏi nguy hiểm nhưng Lục Yên lại thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi trên đường cô tới đây, gió kèm với mưa nhỏ thổi vào mắt, nhiều lần không nhịn được mà lau nước mắt.
Cô rất sợ bố Thẩm xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
Thẩm Quát ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ treo phía trên đại sảnh của phòng khám, bây giờ đã sắp mười hai giờ rồi.
“Quá muộn rồi.” Giọng nói anh hơi khàn: “Em tới đây…”
Lục Yên vội vàng giải thích: “Gọi điện thoại cho anh nhưng anh không bắt máy, cũng sắp thi tốt nghiệp trung học rồi, em có chút không yên lòng…”
Thẩm Quát lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn một cái, giải thích nói: “Sáng nay đã hết pin rồi.”
Tối hôm qua anh trông ở đây cả một đêm.
“Em có thể đi xem chú một chút không?” Lục Yên hỏi.
Thẩm Quát im lặng, gật gật đầu, dẫn cô đi đến tòa nhà khu nội trú.
Lục Yên dựa bên người Thẩm Quát, chốc chốc ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh, đưa tay ra thăm dò, dùng sức nắm chặt đầu ngón tay anh.
Thẩm Quát có thể cảm nhận được sức lực mà lòng bàn tay mềm mại của cô nhóc truyền đến.
Ấm áp lại thân mật.
Phòng chăm sóc đặc biệt ở tầng ba của khu nội trú, bệnh nhân ở tầng này tương đối ít, bởi vậy rất yên tĩnh. Đèn trần ở hành lang không quá sáng, phủ lên toàn bộ lối đi nhỏ một tầng ánh sáng buồn bã.
Xuyên qua cửa sổ phòng bệnh có thể nhìn thấy trên mũi bố Thẩm có đeo máy hô hấp, Lục Yên nhìn không hiểu máy nhịp tim, nhưng phía trên biểu thị tần suất nhịp tim, rất yếu ớt, chỉ số thấp hơn người bình thường.
“Hôn mê sâu.” Thẩm Quát dựa vào bên tường, mệt mỏi giải thích: “Tối hôm qua đưa tới cấp cứu, còn sử dụng máy sốc tim, thật vất vả mới nhặt về một cái mạng, nhưng chưa thoát khỏi nguy hiểm.”
Lục Yên biết, chỉ có vào thời khắc sắp chết, nhịp tim dừng lại bác sĩ mới sử dụng máy sốc tim.
Nghe vài câu tự thuật lác đác của Thẩm Quát, Lục Yên cũng có thể tưởng tượng được tình huống lúc đó nguy hiểm cỡ nào.
Trên hành lang có người nhà nằm ngủ trên băng ghế dài, cho nên bọn họ không nói thêm gì, đi đến bên cạnh sân thượng cuối hành lang.
Mưa tạnh, gió mát thổi nhẹ nhàng, lá cây vang lên tiếng xào xạc.
Ngày hè oi bức bị xua tan đi không ít, đối với học sinh thi đại học mà nói thì thật sự là vô cùng may mắn.
Thẩm Quát dựa vào một bên hàng rào, lấy ra thuốc lá và bật lửa từ trong túi áo trước ngực, bật lửa là Lục Yên tặng cho anh, anh vẫn dùng, rất thích.
Đối với đồ mình thích, Thẩm Quát sẽ không gác xó, anh sẽ mang theo trên người, thường xuyên sử dụng.
Tay châm thuốc vẫn luôn run rẩy, mấy lần cũng không châm được, cái bật lửa rơi xuống đất vang lên một tiếng “bang”.
Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, nhưng Lục Yên nhìn ra được, trong lòng anh đã sớm rối như tơ vò rồi.
Đêm qua, suýt chút nữa anh đã mất đi bố.
Trên thế giới này, con người có thể không có gì cả, nhưng không thể không có cha mẹ.
Lục Yên ngồi xổm người xuống, nhặt cái bật lửa dưới đất lên, vô ý dùng vạt áo lau mắt, sau đó đứng dậy, nhón chân châm lửa cho anh.
Thẩm Quát do dự một lúc, đưa người tới gần châm điếu thuốc này.
Trước kia anh sẽ không hút thuốc trước mặt cô, bởi vì Lục Yên nói không thích ngửi thấy hai tay có mùi thuốc lá, không cho anh hút.
Lần này cô chủ động châm thuốc cho anh.
Thẩm Quát quay lưng lại, đi ra xa một chút. Chỉ hút hai cái rồi tắt tàn thuốc.
“Anh đưa em về.”
Lục Yên nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Thẩm Quát hiện lên vẻ ảm đạm, đoán rằng tối hôm qua anh cả đêm không ngủ, đêm nay muốn trông bố Thẩm thoát khỏi nguy hiểm, tất nhiên cũng sẽ không ngủ.
“Thẩm Quát, đêm nay em ở lại giúp anh trông coi, anh đi ngủ một lúc đi.”
“Không cần.”
Thẩm Quát quả quyết từ chối lời đề nghị của Lục Yên, xách cổ áo cô lên, không nói gì ôm lấy cô đi xuống tầng.
“Thẩm Quát.” Cô kéo dài âm cuối, vội vàng nói: “Ngày mốt phải thi tốt nghiệp trung học rồi, Thẩm Quát, anh không thể cả ngày không ngủ được!”
“Chuyện này không quan trọng.” Anh bình tĩnh nói.
So với tính mạng của bố anh thì thi đại học gì đó thật sự không quan trọng.
“Mấy ngày nay em giúp anh trông coi, anh đi ngủ đi.” Lục Yên vội vàng nói: “Em vốn thích thức đêm, hoàn toàn không thành vấn đề, có được không, Thẩm Quát.”
Cuối cùng cô ôm cánh tay Thẩm Quát, gần như là mang theo tiếng nức nở cầu xin: “Mỗi ngày thức đêm học tập, chuẩn bị ba năm rồi, sao có thể không quan trọng chứ. Anh đi ngủ một lát có được không.”
Vừa rồi cô nhóc vẫn luôn trộm lau nước mắt, không muốn biểu hiện buồn bã trước mặt anh, lúc này rốt cuộc không giả bộ được nữa, mắt ướt sũng, giọng nói cũng run lên: “Em nhất định giúp anh trông coi bố Thẩm thật tốt, xin anh, được không.”
Trái tim Thẩm Quát bị nước mắt của cô thấm ướt, dây cung kéo căng lâu như vậy, rốt cuộc có chút không kìm được.
Anh dùng sức ôm cô gái vào lòng, một tay đè lấy xương bả vai của cô, ôm thật chặt, dường như muốn ấn cô vào trong cơ thể.
Cô nhẹ nhàng vỗ anh, giống như trấn an, dịu dàng nói: “Không sao, anh đi ngủ một lúc đi, dù chỉ trong giây lát thôi.”
Thẩm Quát rốt cuộc nặng nề đáp lời: “Được.”
Lục Yên kéo Thẩm Quát quay lại hành lang, Thẩm Quát không yên lòng, không đến giường nhỏ trong phòng nghỉ ngơi của người nhà để ngủ, chỉ dựa vào lối đi nhỏ hành lang, ngồi nhắm mắt một chút.
Lục Yên nhanh chóng ngồi xuống, vỗ vỗ chân mình, nói: “Vậy anh gối lên em.”
Anh cụp mắt nhìn đôi chân mặc quần jean của cô gái, thẳng tắp mà thon dài.
Anh dường như có chút ngại ngùng, trầm giọng nói: “Không cần.”
“Ngồi thì sao có thể ngủ ngon được.” Cô nhóc không phân bua mà kéo tay Thẩm Quát: “Nhanh nằm xuống.”
Vẻ mặt thiếu niên dường như có chút ngượng ngùng, do dự một lúc, rốt cuộc vẫn thuận theo cô, giữ áo nằm xuống, đầu gối lên chân cô.
Anh trợn tròn mắt, con ngươi đen nhánh ngắm nhìn khuôn mặt cô.
Cô có một đôi mắt hoa đào đẹp đến nỗi làm cho người ta khó mà hô hấp, rung động lòng người.
Chỉ là giờ phút này cô còn nhỏ, ánh mắt đơn thuần.
Nếu là tương lai sau khi trưởng thành, có được đôi mắt đẹp mê người thế này thì không biết là quang cảnh kiều diễm cỡ nào.
Lục Yên bị anh nhìn mà có chút thẹn thùng, đưa tay che mắt anh: “Nhanh ngủ đi.”
Anh nghe lời nhắm chặt mắt lại, lông mi dài lướt qua lòng bàn tay mềm mại của cô.
Sau khi nhắm mắt lại, sự mệt mỏi giống như thủy triều ùn ùn kéo đến, Thẩm Quát lập tức rơi vào giấc ngủ nặng nề.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê dường như cảm giác được sự mềm mại mang theo một tia xúc cảm man mát rơi xuống khóe môi.
Đôi môi mỏng khô ráo của anh giật giật.
Không thể tỉnh dậy.