Trong đầu cậu lại lặp đi lặp lại cảnhđẹp vừa vội vàng nhìn thoáng qua: áo tắm khẽ buông lỏng, nhìn từ trênxuống dưới, một mảng da thịt trắng nõn, thậm chí có thể thấy độ cong hơi hở ra…Tim đập vốn thoáng ổn định lại bắt đầu không kiềm chế được, Triệu Thừa Dư cuống quít nhắm mắt, giống như làm vậy có thể vứt bỏ hết tất cả tạp niệm, hi vọng kiềm chế tim đập quá mức nhanh!
Loại thử thách này, quá mức giày vò!Nhưng bắt cậu phải đưa ra lựa chọn giữa giày vò như vậy và không gặp CốHàm Ninh, căn bản là không cần thử (*) ….
Thử (*) đi! Thử đi! Từ từ nướng chính, hoặc là cậu có thể làm thánh nhân…
[(*) nguyên gốc là từ ‘khảo’: khảonghiệm, thử nghiệm, thử thách. Trong tiếng Trung, còn có một từ kháccũng đọc giống từ ‘khảo’ này có nghĩa là nướng]Cố Hàm Ninh cười híp mắt nhìn Triệu Thừa Dư cúi đầu buông thõng tầm mắt, vòng qua giường cô, đi cất máy sấy trởvề tủ quần áo, sau đó vẫn cúi đầu, đi thẳng đến một cái giường khác ngồi xuống mép giường, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó ngẩng đầu, khẽnhíu mày, mắt nhìn thẳng TV, chuyên chú khiến Cố Hàm Ninh hoài nghi cậucũng không dám chớp mắt.
Cố Hàm Ninh đáy lòng cười đến muốn lạc tiếng, che môi ho nhẹ vài cái mới dừng lại được.
“Sao vậy? Có phải là mắc mưa nên cảmlạnh không?” Triệu Thừa Dư nghe đến tiếng khụ của Cố Hàm Ninh, rốt cụcnhịn không được quay đầu lại hỏi, lại chỉ thấy mặt Cố Hàm Ninh hơi đỏửng, cười đến trên mặt cũng giống như nhuộm một áng mây đỏ, dĩ nhiên làsắc mặt cực tốt.
Triệu Thừa Dư không yên tâm, đứng dậy đi tới trước mặt Cố Hàm Ninh, một tay đặt ở trên trán của cô, một tay sờtrán mình, ngừng vài giây, lúc này mới yên lòng lại.
“Không có nóng. Mình đi đun ít nước ấm,uống nước ấm cho đỡ lạnh, mặc dù là tháng tư, nhưng mắc mưa vẫn dễ bịcảm lạnh. Cậu đừng sơ ý, nếu như không thoải mái, liền nói cho mìnhbiết.” Vừa nói, Triệu Thừa Dư liền đứng dậy đun nước.
“Ừa, đã biết.” Cố Hàm Ninh cười nhìnbóng lưng Triệu Thừa Dư, xoay người dựa vào đệm dựa, hài lòng thỏa dạnhìn cậu vì mình bận rộn, lo lắng.
Ấn xuống công tắc ấm nước điện, dườngnhư Triệu Thừa Dư trấn định hơn rất nhiều, sau khi ngồi ở mép giường,hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”
“À, bên ngoài mưa lớn như vậy, hơn nữaáo khoác của mình cũng ướt, nếu không liền ăn ở trong phòng đi? Chúng ta kêu phục vụ phòng?” Cố Hàm Ninh nhìn mưa to ngoài cửa sổ không có chútnào giảm bớt nói.
“Ừ, cũng tốt…” Triệu Thừa Dư hơi hơichần chừ nói, chỉ có thể đồng ý. Thật ra, cậu càng muốn rời đi khỏi cănphòng mập mờ có giường, chỉ cậu và cô gái cậu yêu này, nếu không, cậuthật sợ một giây sau mình liền biến thân…
Được rồi, chính nhân quân tử quả nhiên là nghề nghiệp khó khăn nhất ở trên đời này!
“Mọi người lần này có thể được thứ mấy?” Dĩ nhiên Cố Hàm Ninh cũng có thể nhìn ra Triệu Thừa Dư không được tựnhiên, liền cười tìm đề tài khác.
“Nhất định là top ba. Điểm đồng đội củabọn mình hiện nay là thứ nhất, nhưng còn tác phẩm dự thi chưa chấm điểm, nhưng, bọn mình có lòng tin, chỉ cần có thể làm công bằng, công chính,đứng thứ nhất, cũng không phải là không thể!”
Nói đến cái này, sắc mặt Triệu Thừa Dưtự nhiên rất nhiều, ngồi ngay ngắn, mắt tỏa sáng tự tin. Đây cũng làvầng hào quang mà cảm giác đạt thành tự trong sự nghiệp có thể cho người đàn ông!
Cố Hàm Ninh nghĩ, Triệu Thừa Dư như vậy thật mê người!
“Thật là giỏi!” Cố Hàm Ninh khen ngợi,nói thật lòng thật dạ, nói xong, bước chân xuống giường, ngồi xuống mépgiường Triệu Thừa Dư, vươn người qua, khẽ hôn nhẹ trên môi cậu một cái.
“Đây là phần thưởng cho cậu…”
Triệu Thừa Dư mở to mắt, nhìn Cố Hàm Ninh cười tít mắt, khẽ cười khổ, đưa tay kéo Cố Hàm Ninh vào trong lòng, cúi đầu hôn xuống!
Trong sự vần vò khẽ miết, cậu thở dồn dập, hốt hoảng nghĩ: cậu không làm nổi thánh nhân…
Cố Hàm Ninh vô cùng phối hợp nhẹ nhàngrúc vào trong lòng của Triệu Thừa Dư, khi tiếng thở dốc dần trở nên nặng nề của cậu, nhẹ nhàng mở môi ra, ngoan ngoãn tiếp nhận sự thăm dò củacậu.
Bên tai truyền đến tiếng rên khẽ kiều mỵ trầm trầm, khiến Triệu Thừa Dư dâng trào nhiệt huyết trong nháy mắt,bên trong kêu gào, đòi hỏi nhiều hơn!
Cho đến khi hai người có chút khó thở,Triệu Thừa Dư mới miễn cưỡng thoáng bỏ ra nhìn Cố Hàm Ninh khép hờ mắt,gò má đỏ bừng, nhẹ giọng thở hổn hển, cậu chỉ cảm thấy càng thêm khóthở.
Áo tắm bó sát khi hai người ôm ấp lỏngra, từ bờ vai bên phải đến lồng ngực, một mảng da thịt lớn mịn màngtrắng nõn lộ ra trước mắt Triệu Thừa Dư, dường như chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái, liền tuột xuống dưới, không còn che giấu chút nào.
Vừa rồi để tiện ôm ấp, Cố Hàm Ninh dạngchân ngồi ở trên đùi của cậu, hai cái đùi trắng nõn đè lên chân của cậu, vạt áo tắm đã sớm vén lên tận đùi cô. chỉ đủ che bộ phận nào đó, lạicàng thêm chọc người!
Thật sự chỉ có một chiếc áo tắm sao?
Triệu Thừa Dư không dám nghĩ quá sâu,tầm mắt do dự, không biết nên nhìn về phía nơi nào, giống như chỗ nàocũng không nên xem, nhưng chỗ nào cũng có một lực hấp dẫn khiến cậu khómà tránh thoát được…
Cố Hàm Ninh nhìn biểu cảm như là giãydụa của TRiệu Thừa Dư, một tay vịn vai cậu, đầu đặt lên trên bả vai bênkia của cậu, buồn cười bật cười.
Tay Triệu Thừa Dư để lên eo Cố Hàm Ninh cứng đờ, lập tức bất đắc dĩ nhắm mắt lại.
Được rồi, ở trước mặt Cố Hàm Ninh, thể diện của mình cũng mất sạch nhiều lần như vậy, còn có cái gì có thể so đo?
“Đừng đùa mình…mau dậy đi…” Giọng TriệuThừa Dư so với bình thường càng thêm trầm thấp, mang theo một hơi thởdài không biết làm sao.
Nhưng Cố Hàm Ninh không có ngẩng đầu,chỉ bám vai cậu, xê dịch chỗ ngồi, chỉ chốc lát sau, liền cảm thấy dướimông mình chạm đến chỗ cứng rắn gồ lên.
Chỗ đó cô ấy…không mặc…chạm vào …. của mình
Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy trong đầu nổtung, một luồng run rẩy không cách nào khống chế từ chỗ hai người chạmvào nhau nhanh chóng lan tràn, thẳng đến tứ chi của cậu!
Trong cổ họng của cậu mơ hồ bật ra một tiếng rên khẽ, đôi tay giống như có ý thức vậy, nâng eo Cố Hàm Ninh di chuyển trước sau.
Cố Hàm Ninh cắn môi dưới, đè nén tiếngrên khẽ trong lúc lơ đãng bật ra. Chỗ mềm mại của cô, đang vuốt ve trênlớp vải dệt thô ráp, chỉ động một chút, liền truyền đến một xúc cảm têdại, khí nóng dưới bụng giống như tụ lại một chỗ, dần dần lớn mạnh.
Cố Hàm Ninh hơi hơi ngửa đầu, nhịn không được nhẹ giọng rên rỉ.
“Thừa Dư…”
Đáy lòng ngày càng nóng, lại giống nhưngày càng hư không, cô vô thức gọi tên Triệu Thừa Dư, lại không phânbiệt được là ngăn cản hay là cổ vũ.
Bên tai Triệu Thừa Dư truyền đến tiếngrên khẽ mềm mại của Cố Hàm Ninh, đánh vỡ chút xíu tự chủ còn sót lại của cậu. Cậu vội vàng tới gần, môi hôn lên cái cổ trắng như tuyết trướcmắt, một tay dò xét lên trên, dễ dàng chạm tới chỗ mềm mại dưới lớp vảidệt!