Tạ Cát Tường đột nhiên mở miệng: “Ngươi giết người trước giờ cấm đi lại vào ban đêm ngày hôm qua, thừa dịp cấm đi lại ban đêm ra khỏi Kim gia, trở lại bến tàu, vì sao không trực tiếp bỏ chạy ra khỏi kinh? Một ngày một đêm, nói không chừng đã ra khỏi vùng Phụng Thiên, quan phủ cho dù có thủ đoạn thông thiên, cũng không có khả năng lập tức bắt ngươi về quy án.”
Vấn đề này, thật sự có chút xảo quyệt.
Ngô Đại Lượng cúi đầu, một lát sau mới nói: “Trên người ta không có tiền, ta phải làm một ngày công kiếm chút đỉnh bạc.”
Công việc khuân vác trên bến tàu ở Yến Kinh là việc nặng nhọc, một lần dọn hàng như vậy, tiền công sẽ nhiều hơn làm việc trong thành cả ngày một ít, đại khái có khoảng 50-60 văn tiền.
Nếu một tháng có thể làm hai mươi ngày, vậy một tháng là có thể kiếm một lượng bạc, thật sự là công việc rất tốt.
Nhưng công việc dạng này lại không cách nào làm trong thời gian dài, gây áp lực cho thân thể quá lớn, một tháng lâu lâu làm khoảng 12-13 ngày, đã là cực hạn.
50 văn nhìn như không nhiều lắm, nhưng nếu hắn bỏ chạy đến thôn huyện, cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ được mười ngày nửa tháng, tất nhiên điều kiện đầu tiên là không bị bắt.
Nói như thế, ngược lại cũng là giải thích hợp lý.
Nhưng Tạ Cát Tường vẫn chưa chịu từ bỏ, nàng tiếp tục nói: “Nếu ngươi nhất thời xúc động, lỡ tay giết Kim nhị cô nương, thật ra về tình có thể tha thứ, nhưng ngươi nghiên cứu địa hình từ trước, lại lén lút bơi vào, khẳng định sớm đã có dự mưu. Chờ vào được Kim gia, làm sao ngươi lại biết Kim nhị cô nương đang ở nơi nào? Hơn nữa, ngươi giết Kim nhị cô nương không hề có chút lợi ích nào, ngược lại sẽ rơi vào kết cục bị hành hình sau khi thẩm vấn, rốt cuộc là vì cái gì?”
Đúng vậy, đây mới là căn bản của vụ án.
Ngô Đại Lượng tuổi còn trẻ, gia đình sung túc, hạnh phúc mỹ mãn, thậm chí ở chợ Nam Giao còn có hồng nhan tri kỉ, thật sự không cần thiết giết người để hả giận.
Hắn giết người, một chút chỗ tốt cũng không có, ngược lại sẽ thổi bay những ngày tốt đẹp trong chớp mắt.
Điều này không hợp lý.
Tuy rằng từng câu từng chữ Ngô Đại Lượng trả lời đều là điểm mấu chốt, nhưng sâu trong nội tâm Tạ Cát Tường, vẫn cảm thấy hành vi của hắn không phù hợp suy nghĩ của người bình thường.
Ngô Đại Lượng thật sự không giống như một người gây án do xúc động.
Nếu biết rõ sẽ bị bắt nhưng vẫn muốn giết người, như vậy cho dù tức sùi bọt mép, bất luận kẻ nào cũng đều sẽ do dự.
Mấy vấn đề liên tiếp của Tạ Cát Tường dường như đang thiêu đốt lý trí mỏng manh của Ngô Đại Lượng, hắn nhảy dựng lên, phẫn nộ run lắc lan can thật mạnh.
“Sao các ngươi có nhiều vấn đề vậy hả? Ta nói, người là do ta giết! Ta giết!”
“Các ngươi cũng đã bắt ta, trực tiếp chém giết đều được, người chính là do ta giết, đừng hỏi nữa, đừng hỏi nữa!”
Ngô Đại Lượng đã nói năng lộn xộn.
Tạ Cát Tường hơi hơi nhíu mày, giọng nói nàng trong trẻo vang lên trong nhà lao: “Ngô Đại Lượng, ngươi biết gì chưa, trong nhà ngươi cũng đã có người chết!”
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Ngô Đại Lượng lập tức ngây ngẩn cả người.
Không giống dáng vẻ ngu ngơ vừa rồi, hắn hiện tại, vẻ điên cuồng trên mặt đã dần dần biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt kinh ngạc đến trắng bệch.
“Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa?” Giọng nói Ngô Đại Lượng khàn đặc, từ từ mở miệng.
Bộ dáng hắn và Ngô Đại Quang giống nhau tám phần, chỉ là thân thể không cường tráng như huynh trưởng, lại thiên về vẻ văn nhược, nhưng khuôn mặt ngược lại rất thanh tú.
Bình tĩnh lại như thế, mặt mày ngược lại cũng có vài phần bóng dáng của huynh trưởng.
Tạ Cát Tường đột nhiên nghĩ đến, nếu không cẩn thận nhìn, đêm khuya tối mò, huynh đệ hai người chỉ sợ sẽ càng giống.
“Ta nói,” Tạ Cát Tường thở dài, nàng nhìn chằm chằm Ngô Đại Lượng, gằn từng chữ một nói, “Trong nhà ngươi cũng xảy ra chuyện, cũng đã có người chết.”
Lời này nói ra mơ hồ không rõ, nhưng hiện tại Ngô Đại Lượng đã không còn tỉnh táo đi phân tích đúng sai.
Hắn nắm chặt lan can nhà lao, cả người đều run rẩy lên: “Bọn họ…… Bọn họ đã đồng ý với ta! Sao có thể, sao có thể tàn nhẫn như vậy?”
Tạ Cát Tường và Triệu Thụy theo bản năng ngồi thẳng người, Triệu Thụy cúi đầu nhìn thoáng qua Tạ Cát Tường, thấy ánh mắt nàng sáng ngời đang nhìn chằm chằm Ngô Đại Lượng, liền biết nàng cũng đoán được rốt cuộc vì sao.
Sau khi Ngô Đại Lượng bị bắt lộ ra đủ loại biểu hiện, hắn giống như đang thuật lại đủ lại lý do thoái thác, đều đại biểu cho một việc.
Hắn là người bị đẩy ra chịu chết.
Kim gia đề phòng nghiêm ngặt, hành tung cô nương càng không thể cho người ngoài biết được, muốn giết người, nhất định phải trong ngoài cấu kết, mới có thể chuẩn xác dụ dỗ Kim nhị cô nương không hề có chuẩn bị ra khỏi Phật đường.
Nếu Ngô Đại Lượng thật sự là hung phạm giết Kim nhị cô nương, nhưng hắn cũng tuyệt đối không phải hung thủ duy nhất.
Kim trạch, khẳng định còn một người khác hoặc là một đám người, chỉ rõ con đường cho hắn.
Chỉ là không biết vì sao, Ngô Đại Lượng sợ chết như thế, vậy mà vẫn một mực chắc chắn người do mình giết, hơn nữa bất luận như thế nào cũng không hở răng.
Tạ Cát Tường nghĩ đến Chu Tử Quyên chết ở từ đường, trong lòng dần dần có suy đoán mơ hồ.
Chẳng lẽ Ngô Đại Lượng bị người khác ép buộc?
Nàng chỉ cần nói cho hắn biết Ngô gia cũng đã có người chết, như vậy tâm Ngô Đại Lượng sẽ hoàn toàn sụp đổ, nói thẳng ra chân tướng hay không?
Sự thật chứng minh, Tạ Cát Tường đánh cược chính xác.
Ngô Đại Lượng lập tức giống như con thú hoang bị nhốt trong lồng, kêu rên không ngừng.
“Bọn họ đồng ý với ta! Đã đồng ý với ta rồi! Vì sao còn muốn hại người nhà của ta!”
Tạ Cát Tường ngoái đầu nhìn về phía Triệu Thụy, Triệu Thụy rất nhẹ nhàng gật gật đầu với nàng.
Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, làm cho bọn họ không cần nhiều lời, vẫn lập tức có thể biết suy nghĩ trong lòng đối phương.
Thanh mai trúc mã, tâm linh tương thông, đại khái chính là nói đến hai người bọn họ.
Triệu Thụy thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu sắc bén nhìn về phía Ngô Đại Lượng.
Bằng vào nhiều năm kinh nghiệm ở Nghi Loan Tư, hắn chuẩn xác bắt được thời điểm Ngô Đại Lượng đã hoàn toàn tâm cuồng trí loạn.
Giọng nói Triệu Thụy xuyên thấu nhà lao u ám, nháy mắt đánh thẳng thật sâu vào nội tâm đang kinh hoảng của Ngô Đại Lượng.
“Ngô Đại Lượng, người Kim gia rốt cuộc đã cho ngươi lời hứa hẹn gì? Làm ngươi khờ dại đến nỗi cho rằng bọn họ sẽ bỏ qua ngươi?”
Giọng nói Triệu Thụy lạnh như băng vang lên trong nhà lao âm lãnh.
Phảng phất như một cái chùy băng, đánh thật mạnh vào Ngô Đại Lượng.
“Ngươi cho rằng tự mình nhận tội, đối phương nhất định sẽ tuân thủ hứa hẹn?” Triệu Thụy hừ lạnh, “Hết sức buồn cười! Chỉ có người chết mới sẽ không nhiều chuyện, chỉ có người chết mới an toàn nhất, người Ngô gia rốt cuộc vì sao chết? Ngươi còn không rõ sao?”
Từng tiếng, từng câu, kéo Ngô Đại Lượng rơi vào trong vực sâu đen nhánh.
Có lẽ trước nay hắn cũng không nghĩ tới, đối phương sẽ không giữ lời, lại còn bỡn cợt một người nông dân bình thường như hắn.
“Bọn họ thật sự đã đồng ý với ta, chỉ cần ta nghe lời, chỉ cần ta làm việc theo yêu cầu của bọn họ, thì sẽ buông tha cho người Ngô gia, sẽ không gây phiền phức cho người nhà của ta.”
Thanh âm Ngô Đại Lượng khô khốc: “Vì sao bọn họ lại vô sỉ như vậy chứ?”
Giọng nói thanh lãnh của Triệu Thụy đánh gãy Ngô Đại Lượng đang lẩm bẩm tự nói.
“Bọn họ là ai?”