Anh không liên quan đến giới giải trí nhưng sự tồn tại của anh lại thu hút nhiều sự chú ý nhất, có thể thấy muốn gặp mặt tổng giám đốc Tần khó hơn gặp mấy đại gia lắm tiền.
Trước tiên, người dẫn chương trình công bố giải thưởng vai phụ xuất sắc nhất, Kỷ Sùng nhận được giải thưởng mà không có gì bất ngờ. Người trao giải là Tần Kiêu.
Lúc người dẫn chương trình mời tổng giám đốc Tần lên trao thưởng, dường như ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ về phía Tần Kiêu.
Trái lại thì Kỷ Sùng ở bên phải có hơi đáng thương.
Giá trị nhan sắc của Kỷ Sùng rất cao, có khí chất tựa thần tiên.
Gương mặt của Tần Kiêu không tinh xảo đến vậy nhưng lại tràn đầy mùi vị đàn ông, khuôn mặt lạnh lùng mang theo mấy phần hoang dã.
Tần Kiêu tiện tay trao giải thưởng, còn Kỷ Sùng cười nói cảm ơn.
Cứ nối tiếp nhau trao thêm mấy giải thưởng nữa.
Cuối cùng mới đến giải người mới xuất sắc nhất.
Tô Lăng có chút mong đợi, lúc này Tần Kiêu mới ở xa xa nhìn cô một cái.
Thiếu nữ ngồi rất thẳng, hai đầu gối khép lại, trông cực kỳ ngoan ngoãn. Đôi mắt của cô sáng lên, đầy những tia sáng nhỏ vụn.
Là mong đợi đúng không? Cô cố gắng như vậy, chắc cũng muốn giành được một giải thưởng.
Tần Kiêu khẽ cười.
Người dẫn chương trình cười tủm tỉm nói: “Chúc mừng cô Tịch Tuyền!”
Đôi mắt Lâm Thanh có hơi thất vọng, đã tới đây thì ai không hy vọng mình sẽ giành được giải chứ? Cô ta sợ Tô Lăng buồn nên nhẹ giọng an ủi: “Tô Lăng, năm sau chúng ta lại tiếp tục cố gắng, đừng buồn.”
Tô Lăng lắc đầu, cô không buồn. Thật ra thì giám khảo đã rất công bằng, cô đã xem Tịch Tuyền diễn, vào vai một nữ gián điệp trong thời kỳ chiến tranh, diễn xuất vô cùng tốt, Tô Lăng tự thẹn mình không bằng.
Mặc dù cô mong đợi nhưng cũng không đặt mình ở vị trí quá cao, cô tỉnh táo xem lại bản thân mình, biết mình có rất nhiều điều chưa được tốt. Tô Lăng không phải thiên tài gì cả, rất nhiều thứ cô phải khắc khổ gấp mấy lần người khác mới có thể đạt được.
Cứ cố gắng làm việc, cô và những người khác đều sẽ cổ vũ lẫn nhau, trên mặt luôn nở một nụ cười chân thành.
Cô vẫn tiến về phía trước, một ngày nào đó cũng sẽ trở nên xuất sắc.
Đêm hội được tổ chức đến mười giờ.
Mọi người chuẩn bị bắt đầu bữa tiệc, việc này cũng có lợi cho việc giao thiệp giữa những đạo diễn lớn và các diễn viên.
Buổi tối Tô Lăng vẫn chưa ăn gì, Lâm Thanh đưa bánh ngọt tới để cô lót bụng, theo lý thì diễn viên thường muốn kiểm soát sức ăn song Tô Lăng thuộc thể chất không bị mập. Cô quá ngoan nên Lâm Thanh và Đường Tư đều rất thương yêu cô, cũng sẽ không hạn chế việc ăn uống của cô.
Ở trên bánh ngọt còn có một miếng kem hình gấu con, trông hết sức tinh xảo và dễ thương.
Cô mới ăn một miếng thì Lâm Thanh đã nhận được một cuộc điện thoại. Lâm Thanh hít sâu một hơi, sắc mặt khó lường.
Cuối cùng nói: “Tô Lăng, em lên lên lầu hai một chuyến đi, bọn họ nói giải thưởng lần này đã chấm sai rồi, đáng lẽ giải thưởng đó phải là của của em.”
Ánh mắt của cô gái vô cùng trong trẻo: “Nhưng em tưởng Tịch Tuyền đạt được giải thưởng người mới xuất sắc nhất chứ, em cảm thấy cô ấy mới là người xứng đáng với giải thưởng đó.”
Lâm Thanh nghiêm túc nói: “Không được, nếu thật sự đã chấm sai thì chúng ta phải tranh thủ một chút, giải thưởng của đêm hội này cực kỳ vinh dự! Đi nhanh đi, bọn họ muốn xác nhận một vài thứ, chị Thanh ở dưới đây chờ em.” Tô Lăng đặt bánh ngọt xuống, chỉ có thể đi lên lầu.
Bước trên tấm thảm đỏ trải trên sàn, trên người cô hiện lên ánh sáng dịu dàng.
Cô muốn tới phòng 230 nhưng càng tới đó thì ánh sáng lại càng tối, rốt cuộc khi đi đến trước cửa phòng 230 thì không gian xung quanh đã tối đen.
Tô Lăng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cô không dám đi vào, vừa định đi xuống dưới. Trong bóng tối có một người ôm cô từ phía sau, giọng của người đàn ông trầm thấp: “Lăng Lăng.”
“Tần… Tần Kiêu.” Cô biết mình đã bị lừa.
Cánh tay của Tần Kiêu để ở ngang hông cô, đi lên một chút lại chạm phảI một nơi mềm mại. Anh run rẩy hưởng thụ cảm giác ấy rồi nhanh chóng dời tay xuống, thấp giọng cười một tiếng: “Xin lỗi, trời tối quá.”
Tô Lăng xấu hổ muốn bật khóc, cô không biết rằng anh không cố ý: “Anh buông ra đi.”
Tần Kiêu không lên tiếng, một tay khác của anh đẩy cửa phòng 230 ra.
Bên trong tối đen.
Nhưng ở đó có một cái cây, xung quanh cây có vô số đom đóm đang bay lượn.
Khi ấy là tháng Hai.
Bên ngoài trời vẫn còn tuyết, lúc đấy trời rất lạnh.
Anh lại trái mùa mà chạy đi bắt đom đóm. Rõ ràng là phòng đã tắt đèn nhưng lại giống như đang cất giấu cả một bầu trời đầy sao, Tô Lăng nhìn đến ngu người, Tần Kiêu dắt tay cô đi vào.
Cô yêu kiều đến thế, đôi mắt đen nhánh của anh sâu thăm thẳm. Bỗng dưng đưa tay bắt lấy một tia sáng loé lên, đặt vào lòng bàn tay cô.
“Đây là phần thưởng sau cùng của em.” Anh cười nói: “Hái bầu trời đầy sao cho em.”
Đom đóm lấp lánh trong lòng bàn tay Tô Lăng, chiếu sáng đôi mắt cô. Đột nhiên cô lại cảm thấy hoảng sợ nên lùi về sau một bước.
Anh đứng tại chỗ, cầm lấy tay cô.
“Tôi càng muốn đưa trái tim của tôi cho em song em lại sợ hãi nó. Tô Lăng à, tôi thích em, tôi đã sống hai mươi tám năm, sống đầy ích kỷ, dối trá và tàn nhẫn.” Anh cười khẽ: “Nhưng tôi yêu em, yêu đến không biết phải làm gì, không biết phải nói gì. Khi em cười thì cuộc sống của tôi như hoa nở, lúc em khóc tựa mưa dầm thấm đất.”
Anh chỉ vào ngực mình.
“Tôi không biết phải làm thế nào mới tốt, em nói xem, một người đã khát vọng em đến điên dại thì anh ta còn có thể sống tiếp sao?”
Cô không nói gì, tim đập hơi nhanh.
Một con đom đóm rơi trên người cô, anh cúi xuống lấy nó ra.
“Em mới là người giỏi nhất, bọn họ chỉ có hư danh, còn em, Lăng Lăng.” Đôi mắt anh tràn đầy ý cười: “Đã khiến tôi không thể sống nổi nữa rồi.”
Gò má cô ửng đỏ: “Anh đừng nói linh tinh.”
Anh chỉ cười.
Tô Lăng nhẹ giọng phản đối: “Sao anh biết không sống nổi nữa?” Cô không đần, một người còn sống khoẻ mạnh sao tự dưng chết được?
Cô gái ngốc, không có được chính là sống không nổi đó. Linh hồn đã kêu gào rằng tôi hãy thuần phục em, nâng niu em, xâm chiếm em, vấy bẩn em.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy cằm của cô, cúi đầu hôn lên.
Trên môi hơi ẩm ướt.
Người đàn ông nhắm mắt lại, hô hấp rối loạn, anh động tình.
Trong nháy mắt, tim của Tô Lăng đã đập kịch liệt, cô kịp phản ứng nên vội vàng đẩy anh ra, Tần Kiêu lại trói hai tay cô ra sau lưng, từng bước ép sát.
Cô không nhìn thấy được ánh mắt của Tần Kiêu nhưng có thể cảm nhận được hơi thở run rẩy tới mức hưng phấn của anh.
Cho đến khi lưng áp vào mặt tường lạnh như băng, cô càng cảm thấy sợ hãi hơn.
Đời này, đây là lần đầu tiên anh tiếp cận cô gần đến thế. Nhưng chỉ cần chạm đến cô, mọi kiềm chế lúc trước của anh đều hoàn toàn bộc lộ ra ngoài, anh nhanh chóng phá đi giao ước của mình.
Trong chốc lát, đôi mắt Tô Lăng trở nên mơ màng, cô chỉ mới rung động chừng một giây thì đã bị dục vọng không thể kiềm nén được của người đàn ông doạ sợ.
Tô Lăng không biết phải làm thế nào, cô chỉ có thể quay đầu sang chỗ khác.
Nụ hôn của anh thuận thế lướt xuống, chạm vào cổ cô. Say đến không muốn tỉnh.
Tay Tô Lăng bị anh cố định ở phía sau, giọng cô run rẩy: “Tần Kiêu, đừng, buông ra.”
Môi Tần Kiêu nhẹ nhàng ma sát cổ cô, mang theo chút dây dưa phấn khởi tận xương tuỷ, anh cố nhịn rồi mở miệng nói: “Một chút thôi.”
Em thương xót tôi một chút, để sinh mạng của tôi có thể tiếp tục kéo dài.