Đáng tiếc, hoa đẹp nhanh héo, không có ai quản lý, Director cũng lười làm.
Lúc này mặt trời đã ngả về tây, ban công vừa vặn được bao phủ trong một khoảng bóng râm mát mẻ. Trong tầm nhìn, ánh nắng trải khắp không gian, bầu trời xanh thẳm cao vời vợi, có thể ngắm nhìn phong cảnh đẹp đẽ ở mặt trái của biệt thự. Người đầu tiên phát hiện ra nơi này là Lâm Sơn Chi. Buổi chiều ngày thứ nhất cô đã đứng một mình ở đây rất lâu. Nhưng đến ngày thứ hai, khi mọi người phát hiện ra tác dụng của phòng thẩm phán thì bắt đầu kiêng dè nơi này, bình thường không ai muốn đi vào.
Lưu Tỉnh đi lên cầu thang, lúc rẽ qua phòng thẩm phán thì vô tình liếc vào.
Trong bóng mát ngoài ban công có một người đang tựa trên ghế, chếch hướng Lưu Tỉnh, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Lưu Tỉnh nhíu mày, sắc mặt khó coi, đi vào phòng thẩm phán.
“Nhàn nhã quá nhỉ, còn có thời gian ngồi đây tắm nắng.”
Lục Dư không quay đầu lại, anh đã quá quen thuộc với giọng nói của Lưu Tỉnh. “Đương nhiên. Hiếm thấy có kỳ nghỉ dài ngày như vậy, không thả lỏng chút sao được.”
Lưu Tỉnh đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn anh. Gã cho rằng Lục Dư sẽ nói thêm vài câu khiêu khích, hoặc là mở ra đôi mắt ẩn chứa lửa giận. Nhưng Lục Dư chẳng làm gì cả. Anh đặt tay lên bụng, hai chân vắt chéo, nhắm mắt lại, bình tĩnh thản nhiên hưởng thụ khoảng thời gian trà chiều của mình.
Cuối cùng Lưu Tỉnh vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Không định giải thích một chút chuyện lúc thẩm phán sao?”
“Giải thích cái gì?” Lục Dư mở mắt.
Đôi mắt trắng đen rõ ràng, sâu thẳm như giếng cổ không gợn sóng.
Lưu Tỉnh cười lạnh một tiếng: “Cậu biết tôi chỉ cái gì.”
“À, biết chứ.” Lục Dư thay đổi tư thế, thoải mái gối tay sau gáy. “Nếu lúc đó tôi không mở miệng, chắc bây giờ Triệu Luân đang nằm ngoài nghĩa địa rồi.”
Lưu Tỉnh chế nhạo: “Cậu cho rằng cậu mở miệng thì hắn ta có thể sống sót đến cuối sao?”
“Rất khó nói.” Lục Dư thản nhiên nhìn Lưu Tỉnh. “Nhưng ít ra sẽ sống lâu hơn anh.”
Lưu Tỉnh bước gần thêm một bước. “Xem ra cậu có chút ý kiến với quan hệ hợp tác của chúng ta nhỉ? Nào, nói nghe thử xem.”
Lục Dư không trả lời.
Anh lẳng lặng nhìn Lưu Tỉnh giương cung bạt kiếm, nét mặt vặn vẹo.
Nhìn đến phát chán, anh tẻ nhạt vô vị mà thu lại tầm mắt, hơi ngồi dậy, nâng chén trà trên bàn, thổi bọt trà, dùng tư thế tiêu chuẩn nhấp một ngụm. Trà là trà ngon, nếu có thể dùng thêm bánh mật ong Maruto Nagasaki Castella[1] như hồi ở quê, hoặc là trái cây mẹ trồng thì tốt hơn nhiều. Anh cúi đầu, nước trà trong vắt, ở giữa có cuống trà[2] dựng thẳng. Anh nhàn nhạt bật cười.
[1] Bánh mật ong Maruto Nagasaki Castella (ngon cực)
“Ta chơi chán rồi.”
“Cái gì cơ?” Lưu Tỉnh kinh ngạc.
“Ta chơi chán rồi.” Lục Dư thấp giọng lặp lại một lần nữa. “Lúc Lạc Hợp chết, đã nói như vậy.”
“Những người khác trước khi chết đều cầu xin Director, chỉ có Lạc Hợp là thản nhiên nói ‘Ta chơi chán rồi’. Chẳng phải rất ngầu sao?” Lục Dư nâng chén trà, ánh mắt lơ đãng, bên trong mơ hồ có mấy phần ước ao. “Không được cùng một phe với Lạc Hợp, là tổn thất của tôi.”
“À.” Lưu Tỉnh khịt mũi coi thường, híp mắt. “Nếu cậu thích Lạc Hợp như vậy, hay là đi chết theo anh ta đi.”
Lục Dư thở dài, đặt chén trà xuống. “Anh quả nhiên không thể hiểu được.”
Anh nhìn Lưu Tỉnh bằng ánh mắt đầy vẻ thương hại. Ánh mắt đó Lưu Tỉnh đã thấy qua vô số lần, từ người cô người chú đón gã về, từ tay ma cô đếm tiền bẩn, từ những ả quý phu nhân tiêu tiền như nước. Đủ thứ hạng người, nhưng khi đối mặt với Lưu Tỉnh đều không hẹn mà gặp toát ra dáng vẻ thương hại đó, tựa như một thứ lễ nghi cơ bản.
Ánh mắt ấy khiến Lưu Tỉnh sôi máu.
Mà Lục Dư cũng không ngại, chỉ mỉm cười nói: “So với việc chết đi một cách cao ngạo, anh nhất định sẽ chọn sống tiếp một cách buồn nôn.”
Lưu Tỉnh cuối cùng bỏ lại một câu: “Cậu đã dám nói những lời này, tốt nhất nên có chuẩn bị gánh chịu hậu quả”, sau đó liền rời đi. Lục Dư tiếp tục nhàn nhã phẩm trà.
Thời tiết hôm nay rất tốt, phong cảnh cũng đẹp, từ tầng hai nhìn ra cảnh đẹp ý vui. Chỉ tiếc cả ba người ở tầng này chẳng ai có tâm tư thưởng thức. Lục Dư nhàn nhã ngả người ra ghế, những phiến lá dương cao cao phản xạ ánh nắng, lấp lánh sáng rực. Cảnh sắc như vậy, nếu như ngày mai cũng có thể nhìn thấy thì tốt biết bao.
Cô ấy có một lọ thuốc độc.
Lục Dư nhếch miệng, nhớ lại những ngày cô còn chưa sửa mặt, cái cằm nọng nọng và chiếc mũi tẹt, dù có trang điểm thế nào anh đều cảm thấy rất đáng yêu.
Lọ thuốc độc đó, nếu không dùng cho Ngụy Tử Hư, khả năng lớn nhất là… sẽ cho anh thôi.
–
“Dân Tắc, thực ra tôi phải nói xin lỗi với anh.”
Ngụy Tử Hư ngồi đối diện Bành Dân Tắc, nhìn anh bóc nho, đột nhiên nói một câu như vậy. Bành Dân Tắc ngẩng đầu, thấy hắn đang đan tay vào nhau đặt trên mép bàn, hơi nghiêng mặt đi, có chút thấp thỏm nói: “Lúc trước anh hỏi tôi, tôi thích vóc người đẹp, có phải dù gặp ai ở đây cũng sẽ thích người đó không.”
Bành Dân Tắc khựng lại. Đúng là anh từng hỏi vậy, lúc hỏi câu đó còn có chút mong đợi và mất mát không yên, hiện tại vẫn cứ như bị lây nhiễm cảm xúc đó. Chỉ có điều mới qua một ngày, thái độ của anh đối với Ngụy Tử Hư đã hoàn toàn thay đổi, giờ nhớ lại, thật sự là khờ khạo đến mức đáng thương.
“Lúc đó tôi không trả lời trực tiếp, đùa giỡn cho qua.” Ngụy Tử Hư tràn ngập áy náy. “Thực ra cũng do xuất phát từ tâm lý bảo vệ, bởi vì mang toàn bộ chân tâm phơi bày cho một người cần có dũng khí rất lớn.”
“Nhưng tôi hối hận rồi, tôi không nên qua loa như thế.” Hắn ngồi thẳng dậy, hai má hơi ửng đỏ, ánh mắt như muốn né tránh nhưng lại bị bản thân cưỡng ép nhìn thẳng vào Bành Dân Tắc. “Đúng là tôi rất thích kiểu hình thể như anh, nên vừa bắt đầu đã chủ động tiếp cận. Nhưng buổi tối ngày đầu tiên, anh dẫn tôi đến bờ hồ ngắm trăng, còn an ủi tôi, khiến tôi xúc động vô cùng. Những người còn lại đều đang chìm đắm trong tuyệt vọng, vậy mà Dân Tắc lại dùng sự lạc quan và kiên cường khích lệ tôi. Tôi đã suy nghĩ nghiêm túc rồi, nếu như không phải là anh, có thể tôi sẽ cảm thấy hứng thú vài ngày, nếu không được người ta chấp nhận sẽ lập tức từ bỏ. Thế nhưng gặp được anh rồi lại khiến tôi do dự, bởi tôi sợ mình sẽ không chịu đựng nổi nếu bị anh từ chối.”
Hắn nói: “Tối qua anh nói sẽ luôn tin tưởng tôi, tôi mừng phát điên, thực sự có chút được voi đòi tiên. Nói ra thì ngại, nhưng Dân Tắc à, cứ khi nào ở trước mặt anh tôi lại không tự chủ được muốn ỷ lại vào anh, bộc lộ ra nhưng mặt yếu đuối tiêu cực nhất, giống như muốn ép anh nói ra những lời đó vậy. Nếu anh hối hận rồi…”
Bành Dân Tắc im lặng, quay mặt đi. Dù sao cũng chỉ muốn anh biểu lộ lòng trung thành, xác nhận lại sự đảm bảo của anh thôi.
“… Thì cũng không sao cả.” Ngụy Tử Hư cười rộ lên. “Tôi tin Dân Tắc có phán đoán độc lập của chính mình, như vậy là tốt nhất. Mong anh hãy chỉ tin tưởng chính mình thôi, đừng tin tôi, cũng đừng tin bất cứ ai khác, dù có chuyện gì xảy ra, đều phải kiên định sống sót đến cuối cùng, đó là mong muốn lớn nhất của tôi. Tôi chỉ có một thỉnh cầu nho nhỏ, Dân Tắc, nếu như bởi vì người khác nói gì đó, hoặc là chính anh phát hiện ra cái gì đó, khiến cho anh hoài nghi tôi, vậy cũng đừng nói gì với tôi cả, cứ để mặc tôi mơ tiếp giấc mơ tuyệt đẹp này đi, đó là hạnh phúc lớn nhất của tôi rồi.”
Ngụy Tử Hư cười đến chân thành như vậy, tựa như chẳng biết ‘dối trá’ là thứ gì: “Có thể không, Dân Tắc?”
Hắn không cần sự đảm bảo của Bành Dân Tắc.
Hắn thà nói ra những lời sặc mùi khả nghi này, cũng phải căn dặn Bành Dân Tắc tiếp tục sống sót.
Bài chia role không phải thứ có thể tự mình quyết định, hết thảy những hành vi bất đắc dĩ phải làm đều là vì muốn sống tiếp.
Không chừng Ngụy Tử Hư cũng là có nỗi khổ tâm trong lòng?
Không chừng tất cả những chuyện này đều không phải mong muốn của hắn, hắn đã cố gắng dùng hết khả năng để bày tỏ lòng chân thành nhất đối với Bành Dân Tắc?
Liệu có một khả năng đó hay không, rằng tình yêu mà Ngụy Tử Hư dành cho anh, là tình yêu chân thật?