“Ngoan, sao ta rời xa ngươi được, hơn nữa mẫu phi cũng không phải không cần ngươi nữa, chỉ là bà ấy không có cơ hội gặp ngươi.”
Tiêu Kì Lăng ngước đầu lên, vành mắt đỏ hoe, hắn hừ một tiếng rồi quay đầu nhìn sang bên cạnh.
“Nàng lừa ta, nàng nói buổi tối sẽ ra ngoài, cuối cùng ta đã đợi rất lâu rất lâu.”
“Ngoan nào, về sau ta sẽ không như vậy nữa, nhất định nói được làm được, được không?” Vừa nói chuyện, Tô Diễm vừa chỉ vào chỗ đồ ăn trong xe rồi nói với hắn.
“Ngươi đợi ta lâu như vậy mà không ăn gì nhất định là đói rồi đúng không, bây giờ ta đã ra ngoài rồi, ngươi mau ăn đi.”
Ai ngờ Tiêu Kì Lăng vẫn bĩu môi.
“Ta không ăn, không ăn.”
Tô Diễm khó hiểu, trong lòng thầm nghĩ không hiểu tại sao hôm nay tên này lại khó chiều như vậy.
Cuối cùng là người phu xe giải đáp thắc mắc đó cho cô.
“Thất hoàng tử phi, những thứ này là do Tam hoàng tử đưa tới, vốn dĩ lúc trước còn cho người đến đây để bảo vệ Thất hoàng tử của chúng ta nhưng Thất hoàng tử làm ầm ĩ, bắt những người đó đi nên…”
Phu xe vẫn chưa nói xong nhưng Tô Diễm đã hiểu hết mọi chuyện.
Cô nghiêng đầu nhìn Tiêu Kì Lăng đầy khó hiểu rồi hỏi.
“Ta thấy hình như ngươi rất không thích Tam hoàng huynh, con người Tam hoàng huynh cũng tốt, lại mang những món ngươi thích đến cho ngươi ăn, cho người đến bảo vệ ngươi, vì sao ngươi lại không thích huynh ấy?”
Tiêu Kì Lăng giậm chân tức giận.
“Không thích, không thích, ta không thích.”
Nhìn dáng vẻ trẻ con tức giận của hắn và bộ râu người lớn trưởng thành trên mặt hắn, cô trông thế nào cũng cảm thấy buồn cười, Tô Diễm lắc đầu bất lực, kéo hắn lên xe ngựa.
“Được rồi, ở trong cung lâu như vậy ta cũng mệt rồi, chúng ta mau về nghỉ ngơi đi.”
Hình như nghe thấy vẻ mệt mỏi trong lời nói của Tô Diễm, Tiêu Kì Lăng không giận dỗi nữa, hắn ừm một tiếng rồi nhanh chóng theo cô lên xe ngựa. Chỉ là sau khi lên xe, hắn liền vứt hết đống đồ Tiêu Kỳ Hàn đưa đến ra ngoài cửa sổ, khiến Tô Diễm dở khóc dở cười.
Đợi đến khi hai người về đến phủ Thất hoàng tử, Tô Diễm vốn dĩ còn định đi tắm rồi nghỉ ngơi một lát.
Nhưng không ngờ chân trước cô vừa bước vào cửa phủ, chân sau đã thấy một số người không mời mà tới.