Thời gian sau đó là một đám hỗn loạn, Cố Diễm cường thế cứng rắn thay đổi quan hệ giữa bọn họ.
Uy hiếp, dụ dỗ gì đó đều đến một lượt, khi đó hắn chân chính kiến thức thủ đoạn của Cố Diễm.
Ầm ĩ đến mức, Cố Diễm thậm chí không tiếc hủy hoại thanh danh trong trường học của hắn, cho nên, làm sao khiến hắn không oán hận.
Cũng vì thế, bắt đầu của hai người kỳ thực đã hỏng bét.
Cũng bởi điều này, hắn luôn đối đầu với Cố Diễm, cũng bởi điều này, hắn dù kỳ quái vì sao người đàn ông cường đại như Cố Diễm ở trên giường vậy mà cam nguyện bị mình giày vò, nhưng bởi bản thân oán hận, cho nên hắn đều liều mạng giày vò, sau đó né tránh…
Hắn thậm chí không biết, đến cùng Cố Diễm tại sao lại thích bản thân.
Chẳng lẽ là do thời điểm lần đầu gặp mặt hắn cùng đối phương đánh nhau với một đám lưu manh sao? Đáp án này khiến hắn thế nào cũng cảm thấy không ổn, yếu ớt không vững chắc.
Hay là, chẳng lẽ bản thân đẹp trai đến nỗi khiến Cố Diễm vừa gặp đã yêu? Không cần nằm mơ! Điều này không có khả năng!
Người có địa vị như Cố Diễm, dạng người gì chưa từng gặp qua, chỉ cần y muốn, người chờ bò lên giường y còn không biết có bao nhiêu, ôm trọn một vòng thành phố cũng không khoa trương, cho nên, đối với mình vừa thấy đã yêu? Ha ha! Ngay cả bản thân cũng không tin tưởng. Cho nên, hắn không biết nguyên nhân, về sau cũng không muốn biết nguyên nhân.
Hắn chỉ nhớ rõ bản thân chán ghét Cố Diễm, cho nên thường đối đầu với đối phương, mặt khác, hắn đều không muốn suy nghĩ.
Nếu như không làm lại một đời, nếu như Cố Diễm không vì bản thân mà chết, hắn cùng Cố Diễm, hiện tại nhất định vẫn là quan hệ đối địch, hắn sẽ không phát hiện người kia tốt, hắn sẽ không phát hiện người kia có đôi khi rất hèn mọn trước mặt bản thân. Hắn sẽ không phát hiện, người kia, yêu bản thân, là thật lòng yêu…
Khi mở mắt ra đã là sáng sớm, ánh mắt Dương Sóc có chút chua xót, cảnh trong mơ đêm qua rất rõ ràng, thời điểm hắn lần đầu gặp Cố Diễm, cùng với những năm gần đây ở bên Cố Diễm.
Đầu vừa động một chút người bên cạnh liền tỉnh chống người ngồi dậy, Cố Diễm nhìn bản thân, sau đó trên trán một mảnh ấm áp, là Cố Diễm đang thử nhiệt độ bản thân.
“Không có phát sốt, yên tâm đi.” Âm thanh có chút khàn nhưng tinh thần rất tốt, Dương Sóc nói nhỏ.
Vẻ mặt Cố Diễm rõ ràng nhẹ nhàng thở phào, tia sáng quan tâm trong mắt rất sâu, Dương Sóc nhìn thấy rõ ràng, trong lòng có chút chua xót, hắn còn đang đắm chím trong mộng cảnh không quá đẹp kia, cho nên so sánh với giờ phút này mới có thể cảm thấy chua xót, hắn thật có chút không dám nhìn bộ dáng Cố Diễm rồi.
Bản thân có tài đức gì, vậy mà có thể khiến Cố Diễm yêu đến vậy.
“Không phát sốt là tốt rồi, hiện tại anh cảm thấy thế nào, thứ kia Chu Châu đã cho anh ăn hết, anh có cảm thấy nơi nào không thoải mái không?” Cố Diễm liên tiếp hỏi nhiều vấn đề, hiển nhiên là lo lắng gần chết.
Dương Sóc cảm giác chút, sau đó thử dùng dị năng thực vật, hai mắt liền sáng ngời.
Thực vật giống nhau, nhưng hắn rõ ràng cảm giác được thực vật dọc theo người mình phát ra ngoài cường hãn hai phần.
Hắn giống như có thể chặt chẽ liên hệ với thực vật, hơn nữa đồng thời có thể phát giác thực vật trước khi biến hóa, nếu như hiện tại chỉ là thây ma bình thường, thực vật này của mình thời điểm trói buộc có thể trực tiếp giết chết đối phương, không cần dị năng khác phụ trợ nữa.
Nhìn bộ dáng mừng rỡ trong mắt Dương Sóc Cố Diễm liền biết được hiệu quả, vì vậy khẽ cười.
“Cảm giác thế nào?” Y biết rõ kỳ thực Dương Sóc vẫn luôn để ý chuyện thực lực bản thân không đủ cường đại, không thể chân chính tự bảo vệ mình, cho nên giờ phút này y rất muốn biết cảm giác sau khi Dương Sóc nắm giữ lực lượng.
Dương Sóc cười cười, “Không tệ.” Chỉ nói hai chữ này, nhưng tảng đá lớn trong lòng, buông xuống.
Về sau, hai người lại nói chuyện một hồi, Cố Diễm kể lại chuyện bọn họ ngày hôm qua sau khi rời khỏi bảo tháp.
Dương Sóc lẳng lặng nghe, Chu Châu lúc này không ở trong không gian, chắc là ở bên Liễu Phi Tuyết rồi.
Hai người kia đều bị thương, cũng không biết tình huống thế nào, có điều chắc là không nặng lắm.
Thời điểm ra ngoài không nhìn thấy hai người Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết, hỏi Trình Viễn, Trình Viễn nói bọn họ sáng sớm liền ra ngoài rồi. Hai người kia, tinh lực trái lại thật tốt.
Lúc này tu sửa cầu gãy hiển nhiên không thực tế, cho nên bọn người Cố Diễm đi đường vòng.
Lại qua một ngày đi đường, đêm nay bọn họ không ở trong nhà, mà là nghỉ ngơi trên đường lộ. Không phải không muốn tìm nhà, mà là do không có ở ven đường, khoảng cách xa quá thì không thích hợp.
Ngủ trên xe mặc dù không thoải mái chút, nhưng trên đường chạy nạn ai còn có thể thong thả ung dung.
“Còn khoảng ba bốn ngày nữa thì có thể đến biên giới thành phố J rồi.” Đêm nay nửa đêm đầu là Cố Diễm cùng Dương Sóc gác đêm, hai người nhẹ giọng nói chuyện.
Cố Diễm nghe Dương Sóc nói khẽ gật đầu một cái, “Ừm.”
Dương Sóc nghĩ nghĩ, nháy mắt nhìn Cố Diễm, “Em lo lắng tình huống Cố gia sao?”
Cố Diễm khẽ cười cười, “Em tin tưởng ông nội có thể xử lý tốt.”
Dương Sóc nhẹ gật đầu, thủ đoạn của Cố lão gia tử quả thật không tệ, “Chỉ hy vọng mọi chuyện ở đó đều tốt.”
Mọi chuyện đều tốt, chính là Cố lão gia tử sử dụng tốt mấy cái kho hàng, hơn nữa, Cố gia không loạn, không nhiều thây ma, có người giúp đỡ làm việc. Cố gia gia đại nghiệp đại, không loạn, là tốt rồi!
Cố Diễm hiểu được ý của đối phương, chỉ là khẽ cười cười. Bọn họ liếc nhìn chỗ ngồi trống không phía sau, trời vừa tối Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết lại rời đi, thần thần bí bí cũng không biết đang làm gì.
Trương Quân cùng Liễu Phi Dương nửa nằm mà ngủ, hai người dựa sát vào nhau trông rất hài hòa.
Dương Sóc lôi kéo tay Cố Diễm, “Chúng ta đi dạo đi.”
Cố Diễm nhẹ gật đầu, Liễu Phi Tuyết cho bọn họ một vật, là bột phấn thực vật gì đó, rất thối, vãi ra chung quanh xe có thể khiến những thây ma kia bỏ qua hai chiếc xe, nhưng thời gian tác dụng không lâu lắm, chỉ có năm canh giờ, hơn nữa chỉ có thể ngăn cản thây ma bình thường, có điều như thế cũng đủ, bằng không bọn họ cũng không phải chỉ làm chút ngụy trang cho xe, sau đó liền ngừng ở ven đường nghỉ ngơi.
Đường bên này không nhìn thấy xe khác, bọn họ đi là đường nhỏ, ít người, thây ma cũng bớt, thây ma ngẫu nhiên du đãng hai người sau khi xuống xe không để lại dấu vết liền giải quyết xong. Có điều bởi vì phải gác đêm, cho nên hai người cũng không rời xe trong phạm vi quá xa.
Nói chuyện một hồi, có chút lạnh, hai người đang muốn lên xe, bỗng nhiên, âm thanh xe gắn máy vang lên, xình xịch nhằm hướng bên này chạy tới, đèn xe gắn máy cũng chiếu vào, ánh sáng trắng có chút chói mắt. Đồng thời còn có thể nghe thấy thây ma rống lên một tiếng, hiển nhiên là theo sau xe gắn máy kia chạy tới.
Nhất thời, Cố Diễm cùng Dương Sóc đều nheo mắt lại…