(dreamhouse2255)
Thái Chấn Tuấn cực kỳ hâm mộ nhìn Diệp Phàm: “Huynh đệ, vận khí của ngươi thật tốt, giá trị xây dựng của biệt thự này cũng đến hơn ngàn vạn, mấy năm nay giá đất tăng cao, nếu không phải biệt thự này bị đồn có quỷ, năm sáu ngàn vạn cũng có người muốn cướp.”
Diệp Phàm cười cười: “Làm gì có, ta chỉ là gặp may mắn mà thôi!”
……
Diệp Phàm đi đến công ty Triều Tịch, tiểu thư lễ tân nhìn thấy Diệp Phàm, tức khắc liền vui mừng.
“Diệp thiếu, ngươi cuối cùng cũng tới!”
Diệp Phàm khó hiểu nhìn tiểu thư lễ tân: “Các ngươi thấy ta tới hình như rất vui vẻ?”
“Bạch tổng đang mở họp, ngươi cứ đi lên chờ hắn trước.” Tiểu thư lễ tân ân cần nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng được!”
Hai tiểu thư lễ tân thấy bóng dáng Diệp Phàm biến mất, hai mặt nhìn nhau.
“Mấy ngày nay tâm tình Bạch tổng không tốt chút nào, chẳng lẽ là bởi vì Diệp thiếu không tới?”
“Không biết, bất quá rất có khả năng này.”
(dreamhouse2255)
“Chẳng lẽ Bạch tổng thật sự thích Diệp thiếu? Khẩu vị cũng quá nặng!”
“Diệp thiếu thật là, vậy mà đi một đôi dép lê tới đây.”
……
Diệp Phàm nghịch nghịch Quỷ Âm Kỳ, chờ đợi chán chết ở trong phòng Bạch Vân Hi. Diệp Phàm đợi một giờ, Bạch Vân Hi cuối cùng cũng đi vào.
“Ngươi đến rồi.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Ngươi xem pháp khí của ta! Quỷ Âm Kỳ.”
Bạch Vân Hi nhìn Quỷ Âm Kỳ trong tay Diệp Phàm, chỉ cảm thấy Diệp Phàm thật xứng với lá cờ này, cực kỳ giống thần côn, “Sao ngươi mang thứ này vào được?” Quỷ Âm Kỳ lớn như vậy, Diệp Phàm sẽ không phải là khiêng vào đi, nếu thật sự như vậy, đề tài tán ngẫu cho người trong công trong nửa tháng kế tiếp đã có.
“Ta là người điệu thấp, không có rêu rao như vậy!”
Bạch Vân Hi: “……” Ban ngày ban mặt ghé vào cửa sổ tầng bảy giả mạo Spider Man còn có mặt mũi nói mình điệu thấp?
Diệp Phàm lắc lắc lá cờ trong tay, Quỷ Âm Kỳ lập tức nhỏ còn một phần ba, Diệp Phàm lắc lắc lần thứ hai, Âm Quỷ Cờ cư nhiên rút nhỏ còn bằng hai bàn tay.
“Thứ này có thể biến lớn biến nhỏ?” Bạch Vân Hi trừng lớn mắt, có loại cảm giác cực kỳ huyền huyễn.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, đây là kiện pháp khí đầu tiên của ta, để luyện chế nó, ta đã phải mất không ít công phu, khi ra ngoài ta mới nhìn thấy điện thoại của ngươi, thật xin lỗi, thời điểm luyện khí ta che chắn hết các loại điện báo, ngươi tìm ta có việc gì sao?”
Bạch Vân Hi cau mày, thở dài nói: “Con quỷ đói chết kia lại đi tìm chất nữ ta, ngọc bội ngươi đưa hỗ trợ chắn lại một lần, bất quá, ta sợ thứ kia sẽ không thiện bãi cam hưu (ngoan ngoãn lui tay).”
Diệp Phàm cau mày: “Nhìn dáng vẻ này xem ra là lệ quỷ a! Một con quỷ tầm thường mà thôi, lần trước bị hạt châu trêи đổi vận châu của ngươi công kϊƈɦ một lần, cho dù Lôi Quang Phù không có tác dụng, trong thời gian ngắn này nó cũng không thể gây án lần nữa.”
“Mấy ngày hôm trước bởi vì không liên hệ được với ngươi cho nên gia gia đã liên hệ với người Long Hổ Sơn.” Bạch Vân Hi nói”
“Vậy sao, đám thần côn kia đã giải quyết xong rồi?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không có, Long Hổ Sơn phái một vị chân nhân tới đây, chân nhân đó nói con quỷ kia đã chạy, trừ khi nó xuất hiện lại lần nữa, nếu không cũng không bắt được, vậy nên hiện tại người Long Hổ Sơn đang trông giữ cho Mạt Mạt, nhưng cái này cũng không phải kế lâu dài, dù sao Mạt Mạt cũng còn phải đi học, mà người Long Hổ Sơn cũng không có khả năng thời thời khắc khắc bảo hộ Mạt Mạt.”
Nếu qua một đoạn thời gian nữa con quỷ kia còn không xuất hiện, người Long Hổ Sơn chỉ sợ là muốn bỏ cuộc.
Diệp Phàm gật gật đầu: “Lát nữa cơm nước xong ta đi xem xem có thể truy tìm tung tích con quỷ kia hay không.” Có Quỷ Âm Kỳ rồi, truy tìm con quỷ kia hẳn là sẽ dễ dàng hơn một ít.
(dreamhouse2255)
“Được, mấy ngày nay ngươi chạy đi chỗ nào?” Bạch Vân Hi nhịn không được hỏi.
“Ta ở biệt thự ta mới mua.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi cứng người một chút: “Biệt thự kia còn dùng được không?”
“Thời gian dài không người ở, có chút bẩn!”
Bạch Vân Hi: “……” Hắn không phải hỏi cái này! “Quỷ trong biệt thự thì sao?”
“Đều đã bị ta thu hết.”
Bạch Vân Hi thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Vậy là tốt rồi, đúng rồi, đan dược lần trước ngươi cho ngoại gia gia ta, ngoại gia gia ta chia cho ngoại nãi nãi ăn, không có việc gì đi?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không có việc gì, cái đó vốn dĩ chính là để lão nhân ăn.”
Diệp Phàm đưa đan dược cho Tiếu Trì, Tiếu Trì ban đầu không ném cũng không muốn ăn, liền để vào ngăn kéo.
Lúc ngoại nãi nãi hắn lấy thuốc bảo vệ sức khoẻ lại cầm nhầm đan dược Diệp Phàm đưa, uống nhầm một viên, kết quả, sau khi ngoại nãi nãi ăn một viên, tinh thần sáng lạn, cả người giống như tuổi trẻ ra vài tuổi, cứ như vậy, ngay cả ngoại gia gia cũng không kiêng được, dùng một viên, gần đây hai người buổi tối chạy ra ngoài tham gia khiêu vũ cho lão niên, tinh thần cực kỳ tốt.
……(dreamhouse2255)
Sau khi Bạch Vân Hi tan tầm liền mang Diệp Phàm đến thẳng bệnh viện.
Bên trong bệnh viện, một thiếu niên nhìn thấy Diệp Phàm, trêи mặt lập tức hiện lên thần sắc phẫn hận, “Là ngươi, là ngươi, chính là ngươi!”
Diệp Phàm nhìn người tức giận trước mặt, đầu tiên là có chút mờ mịt, sau đó mới bừng tỉnh, “Ngươi…… ngươi là tên tiểu hài tử ngày đó!”
“Tiểu hài tử, tiểu hài tử muội ngươi! Ngươi mới là tiểu hài tử!” Trương Huyên nghiến răng nghiến lợi mắng.
“Các ngươi biết nhau sao?” Bạch Vân Hi nghi hoặc hỏi.
“Trước đó gặp qua một lần, hắn vẫn luôn muốn tìm ta luận bàn, a, trêи đầu ngươi hình như sưng sưng!” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên phẫn hận trừng mắt nhìn Diệp Phàm, thiếu chút nữa bị Diệp Phàm chọc tức hộc máu.
Thời điểm ở bệnh viện quân khu, Trương Huyên khiêu khích Diệp Phàm hai lần, hai lần đều bị Diệp Phàm một kϊƈɦ đánh bay, Trương Huyên vẫn luôn được người khen tặng, cảm thấy mình là nhân tài kiệt xuất nhất trong đám người trẻ tuổi, kết quả, vừa ra tay liền gặp phải một nhân vật tàn nhẫn, làm sao có thể chịu được chênh lệch như vậy! “Tên hỗn đản! Còn không phải bởi vì ngươi!”
Diệp Phàm bỗng nhiên nghĩ tới cái gì: “Là lúc ấy đụng vào sao? Cái kia cũng không thể chỉ trách ta, ai bảo ngươi yếu đuối mong manh như vậy, một kϊƈɦ đã bay!”
(dreamhouse2255)
Trương Huyên thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm, “Ngươi đồ vương bát đản, sao ngươi lại đến chỗ này?”
“Ta tới thăm Bạch Mạt Mạt a!” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên nhíu mày, ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua Bạch Vân Hi một cái.
Bạch Vân Hi không khỏi xấu hổ một phen, trong giới thuật sư có quan niệm, một chuyện không phiền hai chủ, chỉ có ở thời điểm một vị đại sư bó tay không biện pháp mới có thể mời một vị đại sư khác, dù sao thuật sư đều là người có tính cách cao ngạo, cùng một lúc mời hai thuật sư đến có nghĩa là không tín nhiệm năng lực của thuật sư, làm như vậy rất dễ đắc tội với người ta.
“Diệp Phàm là bằng hữu ta!” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm ở một bên bổ sung: “Bạn trai!”
Trương Huyên nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Bạch tam thiếu, sao ngươi lại tìm người như vậy làm bạn trai?”
Diệp Phàm cau mày: “Này, ngươi có ý gì? Tìm người như ta có gì không tốt?”
Trương Huyên: “……”
(dreamhouse2255)
……….