“Cậu đừng có mà treo khẩu vị của tôi, nếu bức tôi nóng nảy, tôi sẽ đi tìm…” Lời tàn nhẫn còn chưa nói hết, tay Chu Tự Hành đã nắm chặt, Hạ Tập Thanh không nhịn được mà thấp giọng kêu lên.
“Tôi fuck cậu! Chu Tự Hành! Cậu…”
“Có.” Chu Tự Hành cười khẽ một tiếng, bàn tay xoa nắn dần chậm lại, dịu dàng vân vê, lại hôn lên lỗ tai của Hạ Tập Thanh: “Anh thật dữ.”
Phục rồi. Hạ Tập Thanh cảm thấy anh đã gặp phải phiền toái lớn nhất trong 25 năm nay.
Thật đúng là phiền toái “lớn nhất”.
Hai người dính vào nhau, lăn qua lăn lại hơn một giờ, cuối cùng Hạ Tập Thanh cũng không được như ý nguyện. Anh vốn định nổi giận rồi đá văng cửa về nhà, nhưng sô pha nhà Chu Tự Hành thật sự quá thoải mái. Sau khi xong việc, cái gì anh cũng không muốn làm, thế là ghé lên sô pha nằm. Chu Tự Hành đắp cho anh một cái chăn bông lớn siêu cấp, mềm mại, che kín từ đầu tới chân. Sô pha rất lớn, cậu liền nằm xuống cạnh Hạ Tập Thanh, ôm anh vào lòng.
“Tôi phải nói bao nhiêu lần là không được ôm tôi thì cậu mới chịu nhớ hả?”
Giọng của Hạ Tập Thanh rầu rĩ, Chu Tự Hành cảm thấy đáng yêu không chịu nổi.
“Anh không thấy ôm rất thoải mái sao?”
“Không cảm nhận được.” Thực ra thì cũng có chút chút.
“Tôi thì cảm nhận được. Tôi muốn ôm anh, anh để tôi ôm anh đi.” Cậu vỗ nhè nhẹ lưng Hạ Tập Thanh, đôi khi còn xoa xoa tóc anh.
Dính người như vậy, còn rất biết chăm sóc người khác, thế mà lại độc thân từ trong bụng mẹ. Hạ Tập Thanh không dám tưởng tưởng tượng luôn.
Anh nhớ lần trước, khi chơi “Nói thật hay thư thách”, cậu nhắc tới cô gái kia.
Phải thích cô gái ấy bao nhiêu mới có thể nhiều năm như vậy không hề yêu đương. Cũng không hẳn, tính chất công việc của cậu đặc thù, bận bịu như thế, vừa muốn đóng phim lại vừa muốn đi học, nào có nhiều thời gian rảnh rỗi mà yêu đương.
Có điều, rất nhiều người trong cái giới này chả phải yêu đương như thường đấy thôi? Nên chả liên quan gì đến tính chất công việc hết, vẫn là bởi thích cô gái đó thôi.
Không phải. Hạ Tập Thanh chợt bừng tỉnh. Anh đang làm gì vậy? Vì sao anh phải lại rối rắm chuyện Chu Tự Hành có thích hay không thích cô gái kia.
Bực bội không thể giải thích được, Hạ Tập Thanh xoay người, không muốn nhìn mặt Chu Tự Hành nữa.
Chu Tự Hành không phát hiện ra chuỗi biến động tâm lý của anh, cũng không phát giác ra Hạ Tập Thanh không đúng, vẫn dịu đang hôn hôn cái ót, từ sau lưng ôm lấy anh, giống hai chiếc thìa đang tương thân tương ái. (Chính là tư thế úp thìa =)))))
“Nếu tôi tiến tổ, thì có khả năng sẽ phải đi nơi khác quay phim.”
Khi Hạ Tập Thanh mơ mơ màng màng sắp chìm vào giấc ngủ, nghe thấy Chu Tự Hành nói như vậy, anh tỉnh lại một nửa, mở miệng nói: “Đi đâu…” Vừa hỏi xong, lại cảm thấy giọng mình quá dính, Hạ Tập Thanh bèn ho một tiếng hắng giọng: “Cậu quay mấy tháng?”
“Hiện tại mới định ra quay khoảng 4 tháng, còn chưa xác định.”
Bốn tháng? Non nửa năm rồi còn gì.
Chu Tự Hành tiếp tục nói: “Hơn nữa, trong phim này tôi còn phải diễn một người mắc bệnh AIDS. Cho nên tháng này bắt đầu phải giảm cân, còn phải tiếp nhận huấn luyện, có khả năng sẽ không quay về…”
Không chờ cậu nói xong, Hạ Tập Thanh liền cắt ngang: “Ừm.”
Nói xong, cảm thấy lòng mình như bị châm chích, anh cũng khồn biết tại sao.
Chu Tự Hành vốn đang định nói tiếp, nhưng thấy anh không muốn nghe nên đành nuốt nửa đoạn sau trở vào, nhắm mắt lại. Cậu cực kỳ hối hận. Tại sao lại muốn nói với anh chuyện này chứ, cảm giác giống như đang khai báo vậy. Nhưng anh với cậu là loại quan hệ gì chứ, vì sao cứ làm việc không cần thiết thế.
Tim càng lúc càng rơi xuống sâu hơn, giống như sắp chạm đáy.
Nhưng vừa chạm tới đáy, nó liền bắn ngược trở lại.
“Đoàn phim của các cậu có cần giám chế mỹ thuật không? Ý tôi là, các loại thiết kế, mà cũng không đúng.” Hạ Tập Thanh có chút bực bội, lời nói không được tổ chức tốt, thật không giống anh. Cuối cùng chỉ đơn giản xoay người lại, nghiêm trang nói: “Không thì để tôi đầu tư đi, tôi có thể đầu tư không? Tôi cũng muốn làm kim chủ một lần.”
Chu Tự Hành ngẩn người.
Những lời này của anh là có ý gì?’
“Có điều cậu cũng không cần tôi bao dưỡng, làm gì còn ai có bối cảnh hơn được cậu. Nếu không thì để tôi đi bao dưỡng diễn viên nhỏ nào đó…” Mắt Hạ Tập Thanh trợn tròn, rất nhanh đã bị Chu Tự Hành bịt miệng: “Anh lặp lại một lần nữa, anh muốn bao dưỡng ai?”
“Cậu, bao dưỡng cậu, được chưa?” Hạ Tập Thanh buồn bực, người này đầu óc có bệnh sao, vội vàng muốn bị bao dưỡng như vậy.
“Cứ coi là kim chủ đi, thì cũng không thể mỗi ngày đều đóng quân ở đoàn phim…”
“Anh đến đoàn phim làm gì?” Trong lòng Chu Tự Hành có chút vui vẻ.
“Cậu nói xem tôi đến làm gì? Tôi mất bao nhiêu công sức mới kéo cậu làm bậy cùng tôi. Kết quả, giờ cậu lại mói với tôi cậu muốn tiến tổ, gần nửa năm không thể gặp, vậy tôi còn ăn được gì.”
Chu Tự Hành nghẹn cười: “Cho nên?”
“A! Không thì đêm nay tôi “làm” cậu luôn nhỉ?” Hạ Tập Thanh siết chặt khuôn mặt của Chu Tự Hành, còn xoa nắn một phen, biểu cảm vui vẻ trên mặt duy trì chưa được 2 giây đã lại nhíu mày: “Không được, nếu giờ mà khai trai, nhỡ may tôi ăn nghiện rồi thì biết làm thế nào, đến lúc ý chỉ có thể sống sờ sờ mà nghẹn chết.”
Rốt cuộc Chu Tự Hành cũng không nhịn được nữa, cười rộ lên: “Trong đầu anh suốt ngày nghĩ* mấy cái gì vậy chứ!”
“Muốn* “ngủ” cậu, muốn “thượng” cậu, muốn ăn tươi nuốt sống cậu.”
(* Từ “muốn” và “nghĩ” trong tiếng Trung đồng âm.)
“Được, tôi nhớ kỹ rồi.”
Về sau liền làm theo như vậy
“Phiền chết mất. Nếu tôi đầu tư đoàn phim của các cậu thì có thể tới mỗi ngày không? Ôi có thể làm nhà sản xuất chứ?”
“Có thể, nhưng không cần thiết.” Chu Tự Hành nhẹn nhàng nhéo nhéo lỗ tai anh: “Thật ra có một cách…”
“Cách gì?” Hạ Tập Thanh nhướng mi, đôi mắt lớn hơn một ít.
Chu Tự Hành “ừm” một tiếng thật dài, ngữ khí hơi do dự: “ Vốn là bọn tôi phải khởi máy từ trước cơ, kéo dài lâu như vậy, chính là vì không tùm được nữ chính thích hợp, lãng phí rất nhiều thời gian. Ngày đó, lúc ăn cơm, Côn đạo nói với tôi, ông ấy có xem “Thoát khỏi sinh thần”. Tôi vốn tưởng chỉ là lời khách sáo thôi, không ngờ ông ấy còn mở video cut, biên tập lại trên mạng ra.”
Hạ Tập Thanh không rõ Chu Tự Hành muốn nói gì, chỉ cảm thấy ngẩng cổ quá mỏi, thế là nằm úp xuống, chỉ có mắt là nhìn Chu Tự Hành: “Sau đó thì sao?”
“Trước tiên, nói cho anh nghe một ít cốt truyện của kịch bản đã. Tôi diễn vai một tên côn đồ nhiễm HIV, muốn trả thù xã hội, thế là liền theo dõi nữ chính, muốn ra tay với cô ấy. Sau đấy, bọn tôi có một cảnh diễn rất quan trọng, chính là tôi phải ấn nữ chính lên tường, rồi dùng tay che miệng cô ấy. Nhưng bọn tôi đã thử vai vài nữ diễn viên, nhưng đều không diễn ra loại va chạm tình cảm này, anh hiểu chứ?”
Hạ Tập Thanh quá hiểu ý chứ. Ngay lập tức, anh nghĩ tới cảnh anh bị Chu Tự Hành kéo vào thư phòng tối om trong kỳ 1 của “Thoát khỏi sinh thần”.
“Không phải các cậu muốn để tôi diễn…nữ chính chứ?” Cặp mày của Hạ Tập Thanh nhíu chặt, lại bị Chu Tự Hành duỗi tay xoa xoa chân mày an: “Không phải, không phải để anh giả nữ đâu.” Xong, cậu lại nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, tuy rằng khuôn mặt này của anh cũng có thể lắm chứ.
“Côn đạo bảo tôi nói qua với anh. Ông ấy cảm thấy cảnh lúc đó của chúng ta chính là hiệu quả mà ông ấy muốn, vừa có va chạm, vừa có cảm xúc. Cho nên, ông ấy bảo tôi hỏi anh, xem anh có muốn tới thử không. Hơn nữa, Hứa biên nói có thể sửa kịch bản.”
“Đm, Hứa Kỳ Sâm thế này là muốn hãm hại tôi!” Hạ Tập Thanh trợn tròn mắt, xem thường: “Nó muốn sửa như thế nào?”
“Hứa biên nói nếu không được thì xóa tuyến tình yêu đi, đổi thành song nam chính. Nữ chính không nghe được, lại mắc bệnh tự kỷ, đổi thành nam cũng vẫn ổn, dù sao tổng thể vẫn là chủ đề về cứu rỗi lẫn nhau.”
“Không nghe được? Lại còn tự kỷ?” Hạ Tập Thanh cười khẽ: “Hứa Kỳ Sâm nghĩ gì vậy, một nhân vật có độ khó cao như vậy cũng dám giao cho tôi.”
Chu Tự Hành nhìn mặt Hạ Tập Thanh, hơi do dự không biết có nên nói nguyên nhân Hứa Kỳ Sâm muốn để anh diễn vai này không.
Vai nữ chính kia vốn được xây dựng từng trải qua bạo lực gia đình.
Sinh ra trong một gia đình ở dưới đáy của xã hội. Ba thì cờ bạc thành tính, mẹ thì bán rẻ tiếng cười mà sống, hai người ở nhà thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, một lời không hợp thì liền động tay động chân. Tai của cô chính là vì bị đánh mà tàn phế.
Lúc Hứa Kỳ Sâm nói ra ý tưởng của kịch bản, Chu Tự Hành cảm thấy anh ta thật sự quá tàn nhẫn. Rõ ràng anh ta còn là bạn thân của Hạ Tập Thanh.
[Thật sự rất tàn nhẫn. Nhưng nó không thể cứ sống mơ mơ màng màng, trốn tránh ác mộng cả đời.]Đến bây giờ, Chu Tự Hành vẫn có thể nhớ lại biểu cảm lạnh nhạt của Hứa Kỳ Sâm lúc ấy.
[Cuộc đời Hạ Tập Thanh cho tới nay đều là tự lừa mình dối người. Nếu không diệt trừ tận gốc tâm bệnh này, nó vĩnh viễn sẽ không học được cách yêu thương chính mình.]Chu Tự Hành hít sâu một hơi, cảm thấy nếu cậu nói những lời này ra, thì có lẽ chuyện này sẽ không thể thành. Cậu chỉ có thể vuốt vuốt tóc của Hạ Tập Thanh: “Anh ấy cảm thấy anh có thể thì chắc chắn anh ấy có lý do. Hứa biên còn nói, nếu anh đồng ý, anh ấy muốn nói chuyện kịch bản với anh.”
“Tôi chưa diễn bao giờ.” Nói xong câu đó, bản thấy Hạ Tập Thanh liền cảm thấy buồn cười. Anh sống bao lâu thì đã từng diễn bấy lâu mới đúng.
“Tôi cảm thấy anh rất có thiên phú.”
“Có mà cậu thấy tôi có thể giả bộ ý.” Hạ Tập Thanh muốn ngồi dậy, nhưng lại có chút mệt nhọc: “Chuyện này để sau rồi nói, Hứa Kỳ Sâm hẳn sẽ tìm tôi. Tôi về đây, bai.”
Chu Tự Hành giữ chặt anh: “Gần như thế, dứt khoát đừng về nữa, nhà tôi đủ cho anh ngủ mà.”
Lời này nói ra, Hạ Tập Thanh cười cười: “Đúng thế, gần như vậy, tôi bước hai bước là về đến nhà.”
“Bước hai bước không thể về nhà đâu. Từ sô pha đến huyền quan ít nhất đã 15m, hơn nữa chiều dài của huyền quan là 4m, khoảng cách giữa hai cánh cửa là 3m. Đặt giả thiết là anh về sô pha nhà anh đi, tất cả các khoảng cách này đều nhân 2 lên, một bước của anh là 50cm, vậy anh cần…”
Nam sinh khoa tự nhiên thật đáng sợ. Hạ Tập Thanh dùng một nụ hôn chặn miệng Chu Tự Hành lại, sau đó buông ra.
“Tính ra chưa?”
“Quên mất rồi, tính đến chỗ nào rồi?” Chu Tự Hành cười rộ lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng.
Hạ Tập Thanh nhéo nhéo cằm cậu: “Tôi còn phải tắm rửa.”
“Tắm luôn ở nhà tôi này.”
“Không có đồ ngủ.”
“Mặc của tôi.”
“Của cậu rộng.:
“Rộng mới thoải mái.” Chu Tự Hành cười xấu xa.
Hạ Tập Thanh vỗ bụp một cái lên đầu cậu: “Tên nhóc cậu thì biết cái gì, nói nghe hay nhỉ.”
“Anh còn chưa thử thì sao biết không tốt chứ.”
“Solo từ trong bụng mẹ thì không có tư cách lên tiếng.”
Chu Tự Hành “a” một tiếng, ôm lấy Hạ Tập Thanh, đầu tóc xù xù dựa vào hõm vai anh.
Miệng thì nói không cần quá thích anh, phải nắm chắc tiến độ, phải thu phóng tự nhiên, phải thành thục.
Phải, phải cái gì! Tất cả đều là vô nghĩa. Thích cũng chỉ có thể càng ngày càng thích hơn! Từ lúc bắt đầu, thắng phanh đã bị phá hỏng.
Cả một đường phóng vọt tới vách núi, dù là thần tiên cũng không cứu nổi.
“Aiz, thế buổi tối tôi ngủ chỗ nào?”
“Trong lòng của tôi.”
“Cút.”