Dương Kỳ tỉnh dậy, đầu anh đau như búa bổ, anh hơi choáng , từ từ bước xuống khỏi giường đánh răng rửa mặt, thay đồ.
Bữa nay là ngày hoạt động của trường mẫu giáo của Hạ Minh Huy.
Anh xuống nhà , vẫn thấy bóng đang quen thuộc của Hạ Như Ân đang trong bếp tất bật chuẩn bị bữa sáng, anh thấy hình ảnh quen thuộc trong mắt mình đã mỉm cười.
****
Đêm hôm qua, sau khi nghe những lời nói đó từ anh, cô đã chằn chọc cả đêm , suy nghĩ từng câu từng chữ ấy , mà không thể nào ngủ được.
———
Hạ Tử Sâm trên tay bế Minh Huy , khi thấy anh đứa bé đã nhào qua lòng anh.
“Ba , con muốn ba bế” Hạ Minh Huy bận trên người bộ đồ học sinh mầm non rất dễ thương, Dương Kỳ vương tay qua đón lấy đứa bé .
Cả ba đi xuống nhà.
“Hạ Tử Sâm vào đây dọn đồ ăn ra cho chị xem nào…” Hạ Như Ân lớn giọng kêu Tử Sâm.
“Vâng.. ” Hạ Tử Sâm định chạy vào bếp , thì bị Dương Kỳ ngăn lại , anh để Minh Huy ngồi xuống ghế.
“Để anh vào, em trông ** bin đi” Dương Kỳ nói
“Vâng ạ.
Dương Kỳ vào bếp , Hạ Như Ân không biết là anh vào nên đã nói.
“Em mang ly nước chanh ấm ra cho anh ấy đi , chị đã nói em bao nhiêu lần rồi thấy anh ấy uống rượu phải ngăn lại chứ, vậy mà hôm qua hai anh em lại say khướt thế kia” Hạ Như Ân nói, chả thấy ai chà lời cô đã cầm cái xẻng trên tay quay người lại chỉ vào hướng người đàn ông phía trước.
“Ôi trời ơi ” Hạ Như Ân giật mình khi thấy là Dương Kỳ chứ không phải Hạ Tử Sâm.
“Hửm??
“Anh vào lúc nào đấy, Tử Sâm đâu.
“Anh bảo em ấy ở ngoài rồi, anh vào phụ em..” Dương Kỳ từ từ tiến lại phía cô
“Ồ anh đã tỉnh rượu chưa, nếu chưa anh uống nước chanh đi em mới pha đấy.” Hạ Như Ân né tránh ánh mắt anh nhìn đi chỗ khác.
“Hôm qua anh xỉn lắm à..” Dương Kỳ áp người lại gần cô, hai tay anh chống đỡ đằng sau phía bếp ga.
“Ừm , hôm qua anh say lắm.
“Anh có nói gì không.
“Không, không có ạ.” Hạ Như Ân ngại ngùng đến nói lấp bấp.
“Ồ.
Hạ Tử Sâm thấy có vẻ hơi lâu , nên anh đã đi vào bếp xem thử, nhưng anh không ngờ cảnh hai người đó xát gần nhau, theo góc nhìn của anh thì lại tưởng hai người đó đang hôn nhau.
“Em xin lỗi , em không nên nhìn những cảnh không nên thấy.
Hạ Như Ân giật mình đẩy người anh ra mà tiếp tục nấu nướng.
“Những…những món đó xong rồi, anh mang ra bàn trước đi, còn một món em mang ra sau,
“Ừm” Dương Kỳ khẽ mỉm cười