“Năm hai không mười lăm… sẽ ngày càng tốt hơn…”
“Chúc cơ thể mẹ tôi… sẽ luôn… khỏe mạnh…”
“Chúc tớ… đại học vui vẻ…”
Đến Tạ Sênh cũng gia nhập vào.
“Tốt nghiệp một năm vui vẻ… tạm biệt thanh xuân…”
“Năm hai không mười lăm… bạn ổn không…”
Cô ấy hét xong thì giục Từ Thanh Đào.
Từ Thanh Đào cảm thấy chuyện này trông quá là thiểu năng, làm không tốt thì sẽ bị người ta xem như kẻ điên mà quay video ngắn sến súa trên Kuaishou [*], thiếu mỗi lấy rượu rưới lên đầu mình nữa thôi.
[*] Kuaishou hiện là nền tảng chia sẻ video ngắn có quy mô lớn thứ hai Trung Quốc, chỉ sau Douyin.Nhưng không biết vì sao nữa, có lẽ là đã bị bầu không khí thiểu năng này lây sang.
Ngay khoảnh khắc ấy, Từ Thanh Đào cảm thấy trí thông minh của mình hơi tụt xuống một chút.
Mãi đến khi có người ngạc nhiên bảo: “Hôm nay vừa đúng hạ chí luôn này.”
Cô mở miệng, hai tay làm thành hình cái loa.
Muốn nói rằng, năm hai không mười lăm, sẽ trở nên tốt hơn chứ, ngày mai mặt trời vẫn mọc phải không.
Đến bên miệng thì chợt nghẹn lại.
Cứ thế mà thốt lên rằng:
“Sinh nhật vui vẻ!”
Như đã bật công tắc nào đó.
Cô chạy về trước hai bước, càng hét càng quen, có thể nói là gào khản cả giọng:
“Sinh nhật vui vẻ…”
“Sinh… Nhật… Vui… Vẻ…”
Nước mắt nóng hổi cứ thế mà tràn khoé mi.
Cô như đã bị rút cạn sức lực, bất ngờ khóc nức nở, sóng biển dâng lên đánh ướt làn váy của cô, như muốn cuốn nước mắt của cô đi.
Không hiểu cầu nguyện là gì nhưng cũng học cầu nguyện.
Mong cho cậu.
Sinh nhật vui vẻ, sau này, năm nào cũng vui vẻ.
Không thể cùng đi qua bao năm tháng, cũng chỉ muốn chúc cậu mãi mãi bình an.
Có người nghe thấy giọng cô.
Ngạc nhiên nhìn tứ phía: “Hôm nay là sinh nhật ai thế!”
Mọi người ai cũng nhìn nhau, muốn tìm ra người may mắn này.
Chỉ có cô biết cái tên mà mình đã giấu đi là bí mật.
Những khoảng cách không thể vượt qua ấy không chỉ có núi cao và biển sâu.
Rồi Tạ Sênh hỏi cô: “Lúc nãy cậu chúc ai sinh nhật vui vẻ vậy?”
Từ Thanh Đào nhớ, khi ấy giọng cô rất bình tĩnh: “Một ai đó.”
Là ai đó của cô.
Từ nay về sau cũng là ai đó của người khác.
Sau hôm ấy, Từ Thanh Đào sốt nặng như dự liệu.
Giày vò vỏn vẹn một tuần liền thì sức khỏe mới dần hồi phục lại.
Ngày hôm sau, mặt trời vẫn mọc như thường, thế giới vẫn cứ xoay vần.
Thơ ca và rượu trong cuộc sống ở nơi phương xa, còn cô thì vẫn phải lo cho mình, lo cho cuộc sống tạm bợ qua ngày.
Từ hôm ấy trở đi, cô như đã vứt đi một phần linh hồn của mình, ngay cả thân xác cũng nhẹ bẵng hẳn đi.
…
Từ hôm trở về từ Bình Hải, lúc đi lãmTừ Thanh Đào có hơi mất tập trung.
Chỉ cần nhắm mắt là lại nhớ đến câu nói mà Trần Thời Dữ nói khi ấy.
Không kịp nghĩ kỹ anh có ý gì.
Vào chiều ngày hôm sau, Từ Thanh Đào phát hiện video mang hướng giảng giải tài chính mà thời gian trước mình đăng lên trang mạng nào đó bỗng hot lên.
Sau khi cô đăng tài lên thì chưa từng ghé Weibo xem lần nào.
Hôm nay, vừa online mới phát hiện video đã được đại thần nào đó trong thị trường chứng khoán của giới tài chính chia sẻ lại.
Thật ra, lúc làm video này thì Từ Thanh Đào không ngờ là mình sẽ nhận được kết quả nhanh đến vậy.
Dù sao thì cũng đã có rất nhiều người đi trước gia nhập vào ngành phương tiện truyền thông cá nhân, họ tham gia trước cô, lý do nó trở nên hot nhanh đến vậy, thì, đầu tiên là nhan sắc của cô thật sự rất “được”, rất ít phụ nữ giảng giải hướng tài chính. Thêm nữa là, nghề nghiệp của một phóng viên đã rèn luyện cho Từ Thanh Đào kinh nghiệm, và cô có thể làm cả bài giải thích nghiêng về hướng mà khán giả có thể nghe và hiểu được, thế là cô nhận được những phản hồi tích cực từ đại thần trong thị trường chứng khoán nào đó.
Bấm vào xem bài chia sẻ và bình luận, toàn là kinh ngạc không thôi:
“Trời ạ, đỉnh quá, chỉ định vào xem mặt thôi, nhưng không ngờ nội dung lại xịn quá xá.”
“Không nói cái khác, chỉ mỗi việc ngắm mặt thôi mà tôi đã có thể ngắm tận mười phút (đốt thuốc)”
“Bấm vào rồi lại thoát ra mới phát hiện chủ bài đăng là bà chủ!!”
“Không phải nên bảo không hổ danh là bà chủ Hằng Gia sao, năng lực nghiệp vụ không chê vào đâu được.”
“Bà chủ ơi, lần sau phân tích về việc trong Hằng Gia đi nhé, tiết lộ cho chúng tôi chút chuyện “trong trỏng” đi (đầu chó)”
…
Không chỉ có thế, phản hồi trên trang mạng nào đó cũng khá tốt, đạt đến hơn ba triệu lượt xem.
Đạt được hạng nhất trên bảng xếp hạng toàn trang mạng.
Số liệu này, có thể gọi là bùng nổ luôn.
Video Tống Gia Mộc làm tốt nhất năm ấy, cũng chỉ có sáu triệu lượt.
Cứ như thể là đang hoán đổi vận mệnh với cô vậy.
Những vinh quang từng thuộc về anh ta đang từng chút, từng chút một trả về cho cô.
Sau khi được chia sẻ, hôm ấy còn lên cả hot search.
Vừa hay hôm nay cũng là ngày Trình Gia Di phát hành vở kịch sân khấu “Đáy biển” mới sáng tác, mua hot search giới thiệu vị trí NO.4, nhưng lại bị Từ Thanh Đào đè bẹp, cả ngày không sao nổi lên nổi.
Lúc Từ Thanh Đào lướt hot search thì đã thấy Trình Gia Di phát hành sân khấu kịch mới.
Nếu là bình thường thì cô đã thẳng tay chặn luôn từ lâu rồi, nhưng không biết vì sao, từ sau khi chia tay với Tống Gia Mộc, hình như cô đã hoàn toàn thoát khỏi vũng bùn của quá khứ.
Khi lần nữa đối diện với cái tên Trình Gia Di này.
Cô đã không còn cảm giác ngộp thở như trước nữa.
Bấm vào xem, phỏng vấn của Trình Gia Di được treo trên NO.1 quảng trường.
Trong camera, Trình Gia Di ngồi trên xe lăn, vẻ mặt dịu dàng mà tiếp nhận câu hỏi từ phóng viên.
Từ Thanh Đào với cô ta chỉ đơn giản là nhìn tí đã ghét, vốn định lướt đi luôn.
Kết quả không biết vì sao, phóng viên bỗng hỏi cô ta một câu: “Đạo diễn Trình, chúng tôi đều biết chị rất yêu quý vở kịch sân khấu “Đứa con của biển” này, xin hỏi, việc này có nguyên nhân gì sao?”
Mặt Trình Gia Di hướng về camera, trông rất bình tĩnh: “Đây là bộ sân khấu kịch đầu tiên mà tôi diễn vai chính, nhưng rất tiếc rằng, cuối cùng tôi không thể hoàn thành việc biểu diễn vở kịch này, vì năm ấy tôi đã gặp tai nạn xe trên đường đến.”
Không ngờ nguyên nhân sâu xa lại thế này, phóng viên hơi há hốc miệng, cảm thán: “Xin lỗi… bởi thế nên sau này người diễn chính mới đổi thành An Hạ sao?”
“Ừ, không sao.” Trình Gia Di ấm áp cười nói: “Mặc dù đã mất đi đôi chân, nhưng tôi vẫn không đánh mất tình yêu tha thiết đối với vũ đạo, dù không thể lên sân khấu biểu diễn nữa, nhưng ở dưới sân khấu vẫn có thể tìm về niềm vui. Hơn nữa, lần này tôi chuẩn bị vở kịch sân khấu mới “Đáy biển” là vì để tôn kính “Đứa con của biển”, cũng đã mời diễn viên vũ đạo mà tôi luôn rất thích, cô An Hạ đến đảm nhận vai nữ chính, đồng thời cũng có lối tư duy và động tác vũ đạo mới được biểu diễn, thêm vào rất nhiều trải nghiệm chân thực của riêng tôi, xem như là đã thoả giấc mơ ban đầu của tôi.”
Từ Thanh Đào cũng không hiểu sao mình có thể coi hết video cô ta nói xằng nói bậy được nữa.
Kéo đến cuối cùng, khi nghe cô ta bảo mình đã thêm vào rất nhiều trải nghiệm chân thật, đúng là nực cười đến chết mất thôi.
Còn trải nghiệm chân thực nữa chứ, đúng là thảo mai mà.
Vở kịch sân khấu năm ấy liên quan quái gì đến Trình Gia Di à?!
Cùng với tiếng cười khẩy.
Tạ Sênh cũng đã lướt đến hot search này, đang dồn dập gửi tin nhắn cho cô trên WeChat.
[Bà mẹ nó, cậu xem phỏng vấn mới nhất của Trình Gia Di chưa?] [Bà chị này cũng ghê gớm phết, bản lĩnh mở to mắt nói mò đỉnh thật, còn múa chính chứ, đỉnh đấy, tự tin đâu ra mà chị ta tự cho mình là hoa khôi với múa chính vậy, cái gì cũng tự cho mà ra thôi nhỉ, nếu năm ấy cậu không phát sốt nặng đến nỗi không rời khỏi nhà được, thì chắc tới lượt chị ta được tham gia à??] [Ả Trình Gia Di này mắc bệnh nan y thật rồi, sao tớ cảm thấy sắc mặt ả còn tốt hơn hôm lễ đính hôn vậy nhỉ? Khoa học kỹ thuật trong nước đã phát triển đến mức này rồi ư??] [Tớ cười rồi đây này, không hổ danh là ả hung ác lăn lộn trong giới giải trí, bị mất mặt như thế mà vẫn có thể bình tĩnh tiếp tục sự nghiệp…]Cô đang rất bực mình, nhưng khi nhìn thấy một đống câu từ Tạ Sênh chửi rủa, bỗng chốc tâm trạng cũng đã đỡ hơn hẳn.
Tạ Sênh vẫn còn sung sức trên WeChat: [Không thôi cậu để chồng cậu phong sát vở kịch sân khấu nát này đi. jpg]
Mặc dù, hình như là Trần Thời Dữ có thể làm được việc này thật.
Nhưng, cô là người độc ác sao, thấy ghét ai thì phong sát người nấy à?
Từ Thanh Đào càu nhàu: [Cậu hình dung như thế cảm giác như tụi mình giống nữ phụ độc ác ấy:)]
Trò chuyện được một lúc thì hai người chuyển chủ đề.
Khi nhắc đến Trần Thời Dữ, Tạ Sênh lại hỏi một câu: [Không phải cậu bảo muốn theo đuổi chồng cậu à, theo đuổi tới đâu rồi?]
Nói đến việc này, Từ Thanh Đào lại thấy nhức đầu.
Mặc dù đã nói như vậy rồi, nhưng hình như cô hoàn toàn không biết Trần Thời Dữ thích kiểu con gái nào!
Tạ Sênh nghe xong, thoáng do dự: [Thế thì, hay là cậu đi nghe ngóng trước thử xem, xem xem cậu ta thích kiểu nào?]
Đầu ngón tay Từ Thanh Đào hơi khựng lại: [Nghe ngóng kiểu gì?]
Hồi lâu, Tạ Sênh lưỡng lự: [Đi hỏi trực tiếp?]
…
Đầu cô bị úng nước mới đi xin con bé thích làm trò hề độc thân suốt hai mươi bốn năm này chỉ dẫn về tình yêu:)
Nhưng mà, câu “hỏi trực tiếp” này của Tạ Sênh như có ma lực gì đó, cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô suốt cả một buổi chiều.
Đến lúc ăn cơm tối, nó cũng quanh quẩn mãi trong đầu, không sao xua đi được.
Thấy cô không ăn nhiều cho lắm, Trần Thời Dữ hỏi cô: “Thức ăn không hợp khẩu vị em à?”
Cô là cô gái lớn lên ở một hòn đảo nhỏ phương Nam.
Vì quan tâm săn sóc khẩu vị của cô, gần như cả bàn đều là món Quảng Đông.
Từ Thanh Đào như mới phát hiện ra chuyện này.
Chỉ hơi ngạc nhiên rồi lại vứt nó ra sau đầu, vì lúc này đây, cô có một vấn đề quan trọng hơn đang bày ra ngay trước mắt.
“Không phải là do thức ăn không hợp khẩu vị.” Từ Thanh Đào hơi lưỡng lự, quyết định nói thật: “Do em đang nghĩ về một vài chuyện.”
Trần Thời Dữ nhướn mày, dùng vẻ thản nhiên mà nhìn cô.
Có lẽ là do sắc đẹp gần ngay trước mắt, do cô ngồi gần với anh quá, Từ Thanh Đào cảm thấy dây thần kinh của mình nháy lên một cái rồi bỗng đứt phựt.
Nghe theo đề nghị quỷ quái kia của Tạ Sênh thật.
Ma xui quỷ khiến mà mở lời: “À thì, em có một người bạn.”
Nói rồi, cả bàn ăn lâm vào trạng thái trầm mặc.
Câu “Em có một người bạn” đầy quen thuộc này.
Cảm giác như thể là chỉ thiếu mỗi câu hỏi “liệu người bạn này của em có phải bản thân em không” nữa thôi.
Nhưng may mắn thay, Trần Thời Dữ không hỏi như thế.
Từ Thanh Đào kết luận là, có lẽ kiểu người cứng nhắc chỉ biết làm việc như anh chưa từng biết cái gì gọi là trend nổi tiếng trên mạng đâu nhỉ:)
Cũng đã nói đến nước này rồi, Từ Thanh Đào dứt khoát “đâm lao thì phải theo lao” mà tiếp tục: “Thì, nếu như có một người bạn của em muốn theo đuổi anh.”
Trần Thời Dữ thoáng khựng lại, ung dung thong thả bảo: “Anh là người đã có vợ.”
Từ Thanh Đào: “.”
Ừ ừ ừ, được được được, biết anh giữ gìn nam đức rồi!
Như thể là vẫn chưa đủ, Trần Thời Dữ nói: “Sau này em ít qua lại với bạn như vậy thôi.”
Thấy Trần Thời Dữ sắp nghi ngờ đến tận Tạ Sênh, dù sao thì Từ Thanh Đào cũng chỉ có mỗi cô bạn này thôi.
Cô vội giải thích, chắp vá nói: “Cũng không phải theo đuổi anh, em nói là giả thiết! Ví dụ như người cô ấy muốn theo đuổi có tính cách rất giống anh, anh cảm thấy nên theo đuổi thế nào?”
Dứt lời, cô ôm tâm trạng thấp thỏm mà nhìn Trần Thời Dữ.
Vẻ mặt anh lười nhác: “Thế giới này vẫn còn người có tính cách hoàn mỹ như anh ư?”
Từ Thanh Đào: “…”
Đừng ảo tưởng sức mạnh nữa, Thời Tiểu Dữ à:)
Phát hiện sắc mặt cô không tốt cho lắm, Trần Thời Dữ rất có nghị lực sống mà kéo chủ đề trở về: “Vậy phải xem người theo đuổi cậu ta có tính cách thế nào.”
Từ Thanh Đào cảm thấy hơi thở của mình đã nhẹ bẫng đi: “Nếu như tính cách như em thì sao?”
“Ừ.” Trần Thời Dữ rỗi rãi nhìn cô: “Thế thì không cần theo đuổi làm gì.”
Từ Thanh Đào: “?”
Ý gì, cô kém cỏi đến vậy ư?
Ngay cả cơ hội theo đuổi cũng không cho đúng không, nắm đấm cô giáo Tiểu Đào hơi cứng rồi đấy nhé.
Nhưng rồi, ngay sau đó, Trần Thời Dữ lại nói tiếp: “Nếu như tính cách giống em, thế thì đối tượng mà bạn em đang yêu thầm.”
Như đang ám chỉ gì đó, thờ ơ liếc nhìn cô: “Có lẽ, cũng rất thích bạn em.”