Ta hé môi định hỏi hắn, bỗng thấy hắn nói: “Chuyện của Thiên Phi, nàng không cần nhúng tay vào.”
Ta giật mình kinh ngạc, vội nói: “Nhưng thiếp đã đồng ý với Thái hậu rồi…”
Hắn lạnh lùng nói: “Chỗ mẫu hậu, trẫm sẽ tự đi nói. Nàng qua KhánhVinh cung, Vinh phi sẽ bỏ qua cho nàng sao? Nàng bảo vệ con của nàng ta? Ha, tính khí của Vinh phi, trẫm còn không hiểu ư?”
Ta sững sờ, ngẩn người nhìn nam tử trước mặt, hồi lâu sau mới nói: “Hoàng thượng quan tâm tới con của tỷ ta không?”
“Quan tâm.” Hắn trả lời không do dự, nhưng lại nói: “Trẫm quan tâm chứ không phải muốn nàng ra mặt bảo vệ nàng ta.”
Ta im lặng, thế thì ta nên tự mình giải quyết thế nào đây? Chẳng lẽthật sự muốn Thái hậu giả vờ với bên ngoài là sẽ bồi dưỡng ta để tặngcho Bắc Tề sao? Hay là
Ngước mắt nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, ta khẽ cười: “Lẽ nào Hoàng thượng muốn đưa thiếp vào lãnh cung lần nữa?”
Hắn trừng mắt lườm ta, giận dữ nói: “Lãnh cung đã bị nàng phá hủy, còn trở về kiểu gì?”
“Thế Hoàng thượng muốn thiếp làm thế nào?”
Hắn ‘hừ’ một tiếng. “Trẫm tự có cách, không cần nàng bận tâm…”
Ha, không phải hắn sợ ta bận tâm, hắn sợ ta lại khiến sự việc trở nên tồi tệ hơn.
Hắn quay người kéo ta tiến lên, ngồi xuống chiếc giường nhỏ. Ta nhíu mày, nói: “Hoàng thượng không đưa thiếp về Hy Ninh cung à?”
Hắn lạnh nhạt nói: “Khi trời sáng, mẫu hậu sẽ phát hiện không thấynàng, bà còn không nghĩ ra trẫm ư? Trẫm không đưa nàng về nữa, đợi bà tự đến…”
“Hoàng thượng…” Ta kinh ngạc, ngày mai nếu Thái hậu biết việc này, không biết sẽ tức giận tới mức nào.
Hắn ngước mắt nhìn ta, không biết vì sao, ta bỗng có chút hồi hộp,hơi quay mặt sang chỗ khác. Nhưng thấy hắn khẽ nhíu mày, đưa tay vuốt má ta, hỏi nhỏ: “Mặt nàng sao thế này?”
Câu hỏi giống y như lần trước, vẫn là bị Thái hậu đánh thôi. Chuyệnlần trước ta vu vạ cho Diêu thục phi, lần này e là không tiện tìm aimang tiếng oan.
Không đợi ta lên tiếng, hắn đã nói thẳng: “Mẫu hậu đánh à?”
Ta hít thật sâu, gật đầu. Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.
“Tại sao mẫu hậu đánh nàng?” Hắn lãnh đạm hỏi nhưng chung quy vẫn không che giấu được nỗi đau trong ánh mắt.
Ta không kìm được khi nhìn thấy dáng vẻ của hắn, khẽ quay mặt sang, nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Thái hậu không thích Dao phi.”
Thông mình như hắn, nhất định có thể đoán ra manh mối từ câu nói củata. Năm năm trước, vì không muốn bọn họ ở bên nhau, Thái hậu mới phảilàm chuyện như thế. Bây giờ, tuy không thể đưa nàng ta tới Bắc Tề mộtlần nữa nhưng bà vẫn không thể buông tha cho nàng ta. Sắc mặt hắn sasầm, hồi lâu sau, hắn nhẹ nhàng khép mi, thở dài, chậm rãi nói: “Ngôi vị hoàng đế này của trẫm thật sự quá mệt mỏi.”
Hậ cung, tiền triều có bao nhiêu việc cần hắn xử lý, sao có thể không mệt?
Ta bước lên, ôm lấy hắn.
Ta muốn hỏi xiết bao, nếu có thể không làm hoàng đế nữa, hắn có buông tay không? Nhưng câu hỏi đó, ta chỉ có thể giữ trong lòng.
Còn hắn, đíchà một hoàng đế tốt. Đăng cơ bốn năm, thiên triều mưathuận gió hòa, quốc thái dân an. Thực ra đối với bách tính, ai làm hoàng đế không quan trọng, họ chỉ cần có cơm no áo ấm là được, chẳng phảisao? Cho nên ta chưa từng muốn hỏi giang sơn của Hạ Hầu gia làm thế nàomà có được?
Liên quan tới trận cung biến bốn năm trước, ta cũng chưa từng nghingờ điều gì. Có lẽ chuyện xảy ra khi ấy, ấn tượng sâu sắc nhất đối vớita chỉ là Hoàng đế Gia Thịnh băng hà, tin tức chẳng qua chỉ là nghengóng được. Lúc đó ta còn cười trên nỗi đau của người khác, chỉ vì Hoàng thượng và Thái tử đều đã chết, thế thì lời đồn mệnh phường hoàng thuộcvề hai tỷ tỷ của ta cũng tự diệt.
Nước một ngày không thể không có vua, có người xuống tất sẽ có người lên.
Hắn thở dài, đưa tay đẩy ta ra, lên tiếng: “Đừng tưởng nàng bây giờgiả vờ ngoan ngoãn thì trẫm sẽ không tức giận với hành vi của nàng tốinay!”
Ta nhất thời không phản ứng kịp, nghe hắn nói vậy mới cười, nói: “Thế phải làm thế nào Hoàng thượng mới hả giận?”
Hắn chau mày, hung dữ nói: “Chuyện nguy hiểm đến thế, sao nàng có thể làm? Khi đó trẫm thật sự muốn cho nàng vài cái bạt tai!”
Ta đã nhận ra vẻ giận dữ của hắn trong cơn mưa.
Có điều bây giờ nghe hắn nhắc đến, ta không khỏi muốn bật cười, liềnghé sát mặt lại gần hắn, nói: “Hoàng thượng bây giờ làm vậy cũng khôngmuộn, dù sao cũng đã bị tát một cái rồi, bị thêm một cái nữa cũng chẳngsao!”
“Nàng…” Hắn tức tới nỗi lông mày dựng ngược lên.
Ta cười: “Thiếp cho Hoàng thượng cơ hội rồi đấy, người lại không cần, sau này không được hối hận đâu đấy!”
Đột nhiên hắn giơ tay ra, ta lùi lại một bước theo bản năng nhưng bịhắn kéo tay lại, nghe thấy hắn ‘hừ’ một tiếng, nói: “Đúng là miệng nóimột đằng, bụng nghĩ một nẻo, nàng sợ trẫm ra tay thật sao?”
Không phải sợ, đó là bản năng mà, ai nhìn thấy hắn đột nhiên giơ tay ra, chẳng có phản ứng như vậy!
Hắn đưa tay ra, nắm lấy cằm ta, nhìn thật kĩ bên má bị Thái hậu tát.Trong lòng ta bỗng hốt hoảng, sợ hắn nảy sinh khúc mắc với Thái hậu,liền chuyển đề tài: “Sao đang yên đang lành Hoàng thượng lại trở vềThiên Dận cung?” Nếu nói hắn cố ý chờ ta ở Thiên Dận cung, điều đó gầnnhư không thể nào. Dao phi là người thế nào, nếu hắn không muốn đi, chắc chắn trong lòng sẽ nảy sinh cảnh giác.
Tay hắn hơi cứng lại, hắn đáp: “Có mật báo nên trẫm qua Ngự thư phòng.”
Ta thất kinh, vì vậy hắn nhân cơ hội này không quay lại Dao Hoa cung, lý do như vậy cũng hợp lý. Nhưng mật báo đến muộn như thế, chắc chắn vô cùng quan trọng. Ta ngập ngừng, không biết có nên hỏi không.
Song hắn nói: “Thời gian này, trẫm đích thân sang Khánh Vinh cung với Vinh phi, trẫm muốn xem xem kẻ nào to gan đến vậy.”
“Hoàng thượng…” Ta sững người, xem ra hắn thật sự không định để tanhúng tay vào việc này. Không biết ngày mai khi Thái hậu đến, hắn sẽ nói với bà thế nào.
“Để Triêu Thần chờ ở phía sau, nơi này dù sao cũng sẽ không có chuyện gì.” Hắn lãnh đạm nói.
Ta lên tiếng đồng ý với hắn.
Một lát sau, không thấy hắn nói nữa, ta kéo hắn, nói: “Hoàng thượngđi nghỉ một lát đi, sắp đến buổi triều sớm rồi.” Nhìn sắc trời bên ngoài đã lờ mờ sáng.
Nhưng hắn không đứng lên, chỉ nói: “Thời gian không còn nhiều nữa,trẫm nghỉ ở đây một lát là được.” Nói xong, hắn liền nghiêng người nằmxuống.
Xem ra hắn chỉ có thể nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ.
Ta thở dài, đột nhiên nhớ ra một chuyện, khẽ nói: “Thái hậu, người đã thấy dung nhan thật của thiếp.”
Hắn không mở mắt, chỉ ‘ừ’ một tiếng, có vẻ hắn đã đoán được.
Ngồi một lát bên mép giường, thấy hắn không nói nữa, ta định đứng lên nhưng tay lại bị hắn túm chặt, giật mình, hắn vẫn không mở mắt, chỉ nói nhỏ: “A Tử, e là sắp khai chiến rồi!”
Lời của hắn khiến toàn thân ta chấn động, khai chiến?
Khi nghe hắn nói Nam Chiếu có hành động, ta đã nghĩ tới chuyện này.Nhưng còn lý do? Cho dù là với Bắc Tề hay Nam Chiếu bọn họ muốn khaichiến thì đầu tiên phải có lý do xuất binh, chẳng phải sao?
Không biết tại sao, đột nhiên ta nghĩ đến Hàn Vương.
Nếu Bắc Tề và thiên triều thực sự khai chiến, thế thì Hạ Hầu Tử Khâmvà Hàn Vương sẽ đọ giáo so gươm trên chiến trường. Nghĩ tới đây, tronglòng ta bỗng có cảm giác hoảng hốt lạ lùng.
Hắn dứt khoát ngồi dậy, ta gọi hắn một tiếng, hắn lắc lắc đầu, nói:“Bỏ đi, trẫm cũng không ngủ được.” Hắn quay đầu gọi: “Tiểu Lý Tử!”
“Có nô tài!” Rất nhanh liền nghe thấy giọng nói của Lý công công, còn có cả tiếng bước chân của y.
Hạ Hầu Tử Khâm đứng lên rồi nói: “Thay y phục cho trẫm.”
Lý công công ngạc nhiên. “Hoàng thượng, bây giờ… bây giờ vẫn còn sớm.
Song hắn nói: “Trẫm tới Ngự thư phòng trước.” Ngừng một lát, hắn lạinói: “Đợi trẫm tan triều, chắc mẫu hậu cũng đã qua, nàng đợi ở Thiên Dận cung, có chuyện gì thì đã có Lưu Phúc ở bên ngoài.” Lúc này ta mới nhận ra những lời này là hắn đang nói với ta.
Ngập ngừng giây lát, cuối cùng ta gật đầu. Hắn đã lách qua tấm bình phong ra phòng ngoài.
Lý công công nhìn ta, vội sải bước đi theo.
Một mình đợi trong tẩm cung, ta nghĩ ngợi một lát rồi ngủ quên trênchiếc giường nhỏ, hôm qua ta cũng cả đêm không ngủ. Việc của Thái hậuđợi lát nữa nói sau, bây giờ ta cũng chẳng nghĩ ra được cách nào hay ho.
Lần này Hạ Hầu Tử Khâm sẽ không để ta nhúng tay vào. Đối với chuyệncủa Thiên Phi, ta cũng không gấp gáp muốn tham gia đến vậy, nếu không,lúc đầu ta đã không từ chối yêu cầu của Thái hậu.
Nhưng bây giờ, tuy ta đã ra khỏi lãnh cung nhưng làm thế nào mới gặp được Phương Hàm? Đây mới là vấn đề lớn nhất của ta.
Ta mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mơ.
Nghe thấy tiếng bước chân người tiến vào, mở mắt nhìn ta ngủ, quảnhiên thấy Hạ Hầu Tử Khâm đã trở về. Hơi ngạc nhiên, ta đã ngủ được mộtlát rồi ư? Nếu không, sao hắn đã tan triều rồi?
Cung tỳ thấy hắn trở về vội mang bữa sáng lên.
Hắn kéo ta qua, khẽ nói: “Mau ăn đi!”
Còn nhớ lần ấy, hắn đưa ta tới Thiên Dận cung, ta vừa lạnh vừa đói,hắn cũng nói: “Mau ăn đi.” , còn muốn ta ăn trước, kết quả đợi ta ănrồi, hắn lại nói không có độc, như thế hắn mới yên tâm ăn.
Ha, nhớ tới chuyện xưa, ta không kìm được bật cười.
Song hắn cau mày. “Cười gì? Nàng phải nhớ vẫn nợ trẫm bữa điểm tâm chưa làm đấy!”
Ta ngẩn người, đã là việc từ rất lâu rồi, sao hắn vẫn nhớ? Có điều,chuyện điểm tâm mới đó mà đã rất lâu rồi, ta không biết khi nào mới cóthể thực hiện lời hứa.
Hai người đang nói cười thì Lý công công chạy từ ngoài vào, nói: “Hoàng thượng, Thái hậu đến, Hoàng thượng…”
Lý công công vừa nói xong thì đã thấy Thái hậu vịn tay Thiển nhi tiến vào. Nhìn ta một cái, bà chau mày, sải bước tiến lên.
Ta và Hạ Hầu Tử Khâm đứng lên hành lễ với bà.
Thiển nhi dìu bà đi lên, đỡ bà ngồi xuống. Bà nói: “Xem ra các người đều là người thông mình, chỉ ai gia là kẻ ngốc.”
Sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm hơi thay đổi, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Các ngươi lui ra hết đi.”
Nghe thấy vậy, Lý công công và Thiển nhi vội vâng một tiếng rồi lui ra.
Lúc này hắn mới tiến lên nói: “Mẫu hậu…”
“Hoàng thượng!” Thái hậu ngắt lời hắn, nghiêm giọng nói: “Ai gia làmtất cả mọi chuyện, chẳng phải không phải vì Hoàng thượng sao? Bây giờHoàng thượng lại vì tình cảm nam nữ, đến giang sơn xã tắc cũng khôngquan tâm sao?”
Ta giật mình sửng sốt, tình cảm nam nữ? Ý Thái hậu là nói ta hay Dao phi?
Năm đó, nếu không phải vì chuyện này, Thái hậu cũng sẽ không vội vàng đưa Dao phi tới Bắc Tề, không phải ư?
Quả nhiên, vẻ mặt Hạ Hầu Tử Khâm biến sắc, hắn ngước mắt nhìn bà,nói: “Trẫm trước nay chưa từng có chuyện không quan tâm đến giang sơn xã tắc.”
Nghe thấy vậy, cơn giận dữ của Thái hậu mới giảm dần, lại quay sangta, nói: “Vậy thì ai gia yên tâm rồi, Đàn phi, theo ai gia về Hy Ninhcung! Có lẽ Hoàng thượng dùng bữa sáng xong phải tới Ngự thư phòng, aigia không quấy rầy Hoàng thượng nữa!” Dứt lời bà nhìn ta, ra hiệu cho ta ra ngoài.
Đột nhiên ta cảm thấy thần sắc của Thái hậu và Hạ Hầu Tử Khâm lúc này rất giống với lúc có đồng ý với chuyện Dao phi hòa thân với thiên triều hay không.
Nhưng thấy Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười một tiếng, nói: “Mẫu hậu bây giờ còn cho rằng nàng ấy là Đàn phi sao?”
Ta giật mình, không biết hắn có ý gì. Hắn lại nói: “Đã như vậy, mẫuhậu hãy nghĩ ra một lý do để khôi phục địa vị cho nàng ấy. Ban đầu biếmnàng ấy vão lãnh cung, tội danh chẳng phải là mạo phạm người ư? Chuyệnđã qua lâu rồi, tội mạo phạm gì đều có thể miễn. Huống chi nàng ấy bâygiờ ở Hy Ninh cung, chính là lúc vun đắp tình cảm giữa hai người, khôngphải ư?”
Ta nhìn hắn chăm chú, hắn không thể không biết tối qua Thái hậu nóimuốn tặng ta cho Hàn Vương ở trước mặt Dao phi, bây giờ còn có thể khôiphục địa vị cho ta?
Không cho Thái hậu cơ hội trả lời, hắn nói tiếp: “Lát nữa trẫm rờikhỏi Ngự thư phòng sẽ qua Khánh Vinh cung, sau này ngày nào cũng nhưvậy, lẽ nào mẫu hậu còn không yên tâm?”
Cả người Thái hậu trở nên run rẩy, bà chỉ vào hắn rồi nói: “Đây là khẩu khí Hoàng thượng nói chuyện với ai gia sao?”
Hạ Hầu Tử Khâm đáp: “Mẫu hậu muốn tốt cho trẫm, trẫm đều biết. Ngườimuốn nàng ấy ở Hy Ninh cung, trẫm cũng sẽ không phản đối, nhưng như thếthì chỉ có thể giữ nàng ấy ở Hy Ninh cung. Lẽ này, xin mẫu hậu hãy làmtheo ý trẫm. Trẫm chỉ cần không gặp nàng ấy nàng ấy khôi phục lại địa vị thì cũng giống như phế phi, chẳng phải ư?”
Hắn muốn để ta về Cảnh Thái cung?
Ta kinh ngạc nhìn hắn, đây chính là chủ ý của hắn, đúng không?
Để Cảnh Thái cung trở thành một lãnh cung khác. Không giống ở chỗ ta có thể tự do ra vào, ta còn có thể có thân phận Đàn phi.
Bậc đại ẩn thì ẩn thân chốn đông người. Như vậy, ta chắc chắn sẽ an toàn.
Mặc kệ là chuyện của Thiên Phi hay chuyện của Dao phi, hắn đều sẽ nhận hết về mình, kiên quyết không cho ta tham gia.
Khi đó, ta không dám đắc tội với Dao phi chỉ vì lo lắng Bắc Tề âmthầm câu kết với Diêu Hành Niên. Bây giờ, việc này đã qua lâu rồi, nếuThái hậu thả ta, chỉ cần ta vẫn bị thất sủng thì Dao phi sẽ không có ýkiến gì. Có lẽ kết cục như vậy mới là điều Dao phi muốn nhìn thấy chăng? Vì nàng ta nói, chỉ có sống mới có thể khiến Hạ Hầu Tử Khâm quên ta.Nếu nàng ta thấy ta khôi phục thân phận Đàn phi mà Hạ Hầu Tử Khâm vẫnthờ ơ, không ngó ngàng gì tới ta thì nàng ta sẽ đắc ý nhường nào nhỉ?
Ha, thực ra chỉ cần nói Hàn Vương giết chết Diêu Chấn Nguyên, như vậy Diêu Hành Niên dù thế nào sẽ không hợp tác với Bắc Tề, chẳng phải ư?Nhưng việc này ngay từ đầu ta đã không nói, bây giờ làm sao có thể nói?Huống hồ Hàn Vương giết Diêu Chấn Nguyên là để cứu ta.
“Mẫu hậu!” Hắn bỗng quỳ xuống, ta giật mình, Hoàng thượng quỳ, ta chỉ có thể quỳ theo. Thái hậu cũng kinh ngạc, nghe hắn nói: “Lần này, đừngđể trẫm phân tâm nữa có được không?”
Lời của hắn khiến ta nhớ ra tối qua hắn nói sắp khai chiến. Lẽ nào đã rất cấp bách rồi?
Thái hậu vội khom người đỡ hắn nhưng hắn kề sát tai bà nói nhỏ, rõràng nét mặt Thái hậu biến sắc, bà lạnh lùng nói: “Chuyện xảy ra khinào?”
“Đêm qua.” Hắn đứng lên, nói nhỏ.
Đêm qua… Mật báo đó?
Ta thầm cảm thấy kinh hoàng nhưng lúc này cũng không tiện hỏi.
Thái hậu do dự rất lâu rồi mới nghiến răng nói: “Được, việc này ai gia đồng ý với con.”
Hai hôm sau, trong cung truyền ra tin hôm trước mưa lớn, Thái hậusuýt bị ngã, may mà ta đỡ hộ, Thái hậu liền miễn cho ta tội mạo phạm,khôi phục thân phận Đàn phi cho ta.
Hạ Hầu Tử Khâm không đồng ý nên Thái hậu còn tới tận Thiên Dận cungtranh luận với hắn. Thái hậu sáng sớm đã tới Thiên Dận cung là sự thật,Hoàng đế và Thái hậu từng tranh cãi cũng là sự thật, những việc nàytruyền đi truyền lại trong cung liền tr thành tam sao thất bản.
Cuối cùng, vẫn là Hạ Hầu Tử Khâm thỏa hiệp. Còn ta tuy được khôi phục địa vị, chuyển về Cảnh Thái cung nhưng vẫn giống như lãnh cung. Đâycũng là kết cục mà rất nhiều phi tần chốn hậu cung mong muốn được nhìnthấy nhất.
Các cung nhân của Cảnh Thái cung vẫn còn, thấy ta trở về, ai nấy đềuvui mừng. Tường Hòa và Tường Thụy gọi mấy cung tỳ dọn dẹp một lượt từtrong ra ngoài tẩm cung của ta. Thực ra bên trong rất sạch sẽ nhưng bọnhọ khăng khăng muốn dọn dẹp, rất lâu sau mới lui ra.
Ta không nói câu nào, đi thẳng vào bên trong. Phương Hàm theo vào,khẽ hỏi: “Nương nương đói không? Người muốn ăn chút gì không? Nô tỳ kêuhọ chuẩn bị.” Nói xong, nàng ta liền quay người định đi.
Đột nhiên, ta gọi nàng ta lại: “Cô cô từ từ đã, bản cung có lời muốn hỏi.”
Khi đó Triêu Thần nói, sau này gặp Phương Hàm, có một số chuyện không thể nói. Nếu không nhìn thấy túi gấm của Tô Mộ Hàn, có lẽ ta sẽ khôngnhắc một chữ trước mặt Phương Hàm, nhưn túi gấm đó, ta đã sớm đọc rồi.
Nàng ta dừng bước, quay người lại rồi bước lên, khẽ nói: “Xin nương nương cứ hỏi!”
Nhìn kĩ nàng ta, vẫn nét mặt lãnh đạm giống như lần đầu tiên ta gặp. Tâm tư của nàng ta quá bình lặng.
Ta lạnh nhạt nói: “Bản cung rất muốn biết, vì sao ban đầu cô cô lựa chọn bản cung?”
Ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ ngạc nhiên nhưng chỉ trong giây lát, sauđó nàng ta nói: “Nương nương tư chất thông mình, nô tỳ đương nhiên muốntìm một chủ tử giỏi.”
Ta cười gằn: “Vậy giây phút bản cung vào lãnh cung, cô cô còn cảm thấy bản cung là một chủ tử giỏi không?”
Ta đứng bật dậy, nói: “Lẽ nào cô cô giúp bản cung không phải vì điềugì khác sao?” Vẻ mặt nàng ta cuối cùng cũng hơi thay đổi. Ta tiến lênmột bước, nói: “Lẽ nào cô cô không cảm thấy bản cung giống một người à?”
Nàng ta vẫn im lặng. Ta khẽ cười một tiếng, cất lời: “Còn nhớ lần đầu tiên nghe thấy tên của bản cung, cô cô từng nói: “Duy tang dữ tử, tấtcung kính chi.” Khi ấy, bản cung còn cảm thấy câu này nghe rất quen tai, nó khiến bản cung nhớ tới một cố nhân.
Phương Hàm khẽ cười, nói: “Cho nên nương nương cảm thấy nô tỳ thân thiết?”
Lời của nàng ta khiến ta sững người, ta cười: “Đúng thế, thân thiết.” Sao có thể không thân thiết, câu nói đó rất giống với lời của Tô MộHàn.
Ta nhìn nàng ta, lại hỏi: “Bản cung muốn biết, cô cô gặp bản cung cũng cảm thấy thân thiết chứ?”
Nàng ta cúi đầu. “Lời nói của nương nương hôm nay, nô tỳ không hiểu.”
Ta cười. “E là cô cô chỉ nói không hiểu nhưng trong lòng cô cô hiểu rõ.”
“Nương nương!” Ánh mắt nhìn ta có vẻ khó hiểu, nàng ta bước lên, nhíu mày nói: “Nương nương sao ậy? Người đang trách thời gian qua nô tỳkhông đi thăm người sao? Nô tỳ…”
“Chuyện này bản cung không trách cô cô, lãnh cung là nơi ai cũng cóthể vào sao? “ Ta xoay người, nói: “Bây giờ Vãn Lương đi theo Tấn Vươngvề đất phong, Triêu Thần lại không còn nữa, bên cạnh bản cung chẳng phải chỉ có một mình cô cô ư?”
Quay đầu nhìn nàng ta, ta nói tiếp: “Bản cung thật sự muốn cám ơn côcô đã cho bản cung hai cung tỳ tốt đến vậy.” Khi nói mấy lời này, độtnhiên ta nhớ đến Vãn Lương đã ở nơi xa nghìn dặm.
Lúc này, có phải ta nên vui mừng vì đã đưa Vãn Lương về đất phong?Chỉ bởi Triêu Thần là người của Hạ Hầu Tử Khâm còn Vãn Lương hoàn toànlà người của Phương Hàm, không phải ư?
Ha, đây chẳng qua chỉ là cơ duyên khéo trùng hợp.
Tấn Vương đã về lâu như vậy mà bên kia không có tin tức bất thường nào, có lẽ tất cả đều bình thường.
Hôm nay ta nói nhiều như vậy, Phương Hàm không phải kẻ ngốc, chắc đã nghe ra trong lời nói của ta còn có ý khác.
Đi tới bên cửa sổ, đưa tay đóng chặt lại, ta quay người nhìn nàng ta, nói: “Hôm nay, ở đây chỉ có bản cung và cô cô, cho nên có một sốchuyện, cô cô chỉ nói với một mình bản cung thì còn có thể có con đườngsống, cô cô hiểu chứ?”
Nàng ta không hiểu, nhìn ta, lên tiếng: “Nương nương cứ hỏi, nô tỳ nhất định sẽ nói rõ ràng.”
Ta gật đầu, nói: “Bản cung chỉ hỏi cô cô một câu, cô cô có quen tiên sinh của bản cung – Tô Mộ Hàn – không?”
Vẻ mặt của nàng ta vẫn vậy, lãnh đạm nói: “Nô tỳ không quen.”
Ta nhìn nàng ta chằm chằm. “Đâu là lời nói thật của cô cô?”
“Nô tỳ nói thật.” Nàng ta trả lời không chút do dự.
Sức chịu đựng của nàng ta thật tốt, việc tới nước này mà vẫn có thểkhông đổi sắc mặt. Sải bước tiến lên, ta vung tay tát lên má nàng ta,lạnh lùng nói: “Bây giờ vẫn là lời nói thật à?”
Nàng ta giật mình sửng sốt, vội quỳ xuống, nói: “Nương nương tha tội.”
Ta hít một hơi, lên tiếng: “Bản cung vẫn giữ câu nói đó, hôm nay chỉcó hai người, ta và ngươi, ngươi nói cho bản cung thì còn có con đườngsống.”
Nhưng nàng ta vẫn lắc đầu. “Nô tỳ không quen y.”
Lạnh lùng nhìn nàng ta, ta giận dữ nói: “Ngươi đã không quen y, saotrên mảnh giấy y đưa cho ta lại viết rõ ràng, nếu quả thật tới bướcđường cùng thì tìm ngươi – Phương Hàm?”