Trương Linh Dật tiếp tục tiến vào, nơi sâu thẳm ấy mút chặt lấy mình, khiến anh sung sướng vô cùng, lại muốn nhiều hơn thế…
“Xong chưa!” Vương Nghiễm Ninh cảm thấy mình như chết ngay lập tức, tại sao lại thô và dài như thế!
“Ừm, cuối cùng cũng vào hết.” Trương Linh Dật thở ra một hơi, cầm lấy tay Vương Nghiễm Ninh chạm vào chỗ gắn kết của bọn họ.
Ai muốn chạm chỗ này chứ!
Cả người Vương Nghiễm Ninh đỏ au như con tôm luộc.
Vội vã giật tay về, Vương Nghiễm Ninh cũng thở dốc, cái thứ to lớn kia làm cả người cậu trướng đau vô cùng, thế nhưng sau cơn đau lại sinh ra một loại cảm giác sung sướng lạ kỳ, đó là một loại cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.
“Nghiễm Ninh, anh không nhịn được nữa.” Sợi dây lý trí của Trương Linh Dật cuối cùng cũng đứt đoạn, đột nhiên rút ra rồi lại mạnh mẽ tiến vào.
Trương Linh Dật, em muốn chết cùng với anh!
Này là muốn xé rách cả người em ra sao?
Trong đầu Vương Nghiễm Ninh lập tức hiện ra hình ảnh cậu và Trương Linh Dật sống mái với nhau, lập tức cả người lại bị vận động điên cuồng của anh khống chế.
Đau quá đau quá đau quá đau quá đau quá!
Vương Nghiễm Ninh bị tiến vào đến mức chảy nước mắt, cậu nắm lấy cánh tay Trương Linh Dật cắn một cái thật mạnh.
Trương Linh Dật bị cắn một cái, nỗi đau trên cánh tay lại kích thích dục vọng cơ thể của anh, mạnh mẽ rút ra lại dùng hết sức đi vào.
Vương Nghiễm Ninh bị tiến vào đến nỗi mặt mũi tối sầm, cuối cùng đành phải nghẹn ngào kêu lên.
Rõ ràng là đau đớn thế nhưng cơ thể bị người yêu tiến vào lại đem đến một loại khoái cảm mà Vương Nghiễm Ninh muốn dừng cũng không được. Cậu không biết phải gọi tên loại hạnh phúc xen lẫn khó chịu này như thế nào, chỉ có thể mặc cho cơ thể mình lắc lư theo chuyển động của Trương Linh Dật, mơ hồ giống như thuyền nhỏ xóc nảy giữa cơn sóng dữ.
Dòng nước từ vòi hoa sen vẫn chảy trên vai họ không ngừng, động tác của Trương Linh Dật lại càng mạnh mẽ hơn.
Vậy mà trong loại cảm giác gần như bị làm nhục này, Vương Nghiễm Ninh lại cảm thấy có một chút khoái cảm, trước mắt cậu đều hóa thành một màu đen, cả người nhũn ra, đành phải để Trương Linh Dật ôm lấy mình, bằng không cậu sợ mình sẽ không đứng vững.
“Sâu… sâu quá…” Vương Nghiễm Ninh thở hổn hển.
Trương Linh Dật đã chìm trong cơn khoái cảm, vốn chẳng nghe được cậu nói gì, nơi ấy của anh cứng như thép, đóng dấu Vương Nghiễm Ninh chẳng dễ chịu chút nào.
Vương Nghiễm Ninh chẳng biết cả hai ra vào bao lâu, cậu thấy mình như con thuyền nhỏ lúc chìm lúc nổi giữa ngọn sóng dữ, cho đến mãi sau này, chuyện này từ từ mang đến cho cậu một loại khoái cảm thấm vào xương tủy mới biết mùi vị[1], xen lẫn với đớn đau, thích thú đong đầy.
“Anh… anh sắp ra…” Cằm Trương Linh Dật gác trên vai Vương Nghiễm Ninh, vòm ngực phập phồng thở mạnh.
“Không được bắn ở trong.” Vương Nghiễm Ninh chợt cảm thấy nơi ấy hơi trướng lên, vội vàng đẩy anh ra, xoay người lại, đối mặt với Trương Linh Dật.
Vừa lúc Trương Linh Dật bắn ra, tinh dịch bắn lên bụng Vương Nghiễm Ninh, hòa cùng sữa tắm trượt xuống.
Hình ảnh ấy kích thích mạnh mẽ thị giác của cả hai, Trương Linh Dật không thể kìm chế mà ôm chặt lấy Vương Nghiễm Ninh. Cả người Vương Nghiễm Ninh toàn là sữa tắm, ôm vào rất trơn trược, nhưng loại xúc cảm kỳ dịu này lại rất thoải mái, hai người giúp nhau bắn ra, Vương Nghiễm Ninh cảm thấy Trương Linh Dật dường như lại rục rịch lần nữa.
Vương Nghiễm Ninh: “…”
Trương Linh Dật thở gấp: “Tắm rửa trước đã, sau đó mới làm lần hai!” Dứt lời liền đưa tay lấy vòi hoa sen, bắt đầu kì cọ cho Vương Nghiễm Ninh.
Vương Nghiễm Ninh chạm vào mặt anh, mỉm cười nói: “Chỉ một lần thôi, em sợ mai không dậy nổi.”
Chờ Vương Nghiễm Ninh tắm rửa sạch sẽ xong, Trương Linh Dật cầm tấm khăn lông thật to lau khô cơ thể hai người, sau đó ôm Vương Nghiễm Ninh về phòng mình.
Giường trong phòng Trương Linh Dật rất lớn, mặc dù đang là mùa hè nhưng vẫn trải ga giường dày dặn ấm áp và gối chăn mềm mại, anh cầm remote máy điều hòa, điều chỉnh đến độ thấp nhất.
Vương Nghiễm Ninh cứ trần truồng nằm trên chiếc giường mềm mại như thế, dáng người cậu thon dài, làn da trắng nõn, cứ nằm sấp như thế trông chẳng khác nào một cậu người cá đang mắc cạn. Trên lưng còn in lại dấu vết sau cuộc tình, những dấu hôn đỏ hồng cùng vết cấu trải dọc lưng cậu.
Làn gió lạnh thổi vào người khiến lưng cậu nổi da gà, Vương Nghiễm Ninh thoải mái mà thở ra một hơi.
Dư vị hạnh phúc vẫn còn khiến cậu phải thở dốc, cơ thể cũng phập phồng theo nhịp thở.
Hai mắt Trương Linh Dật lập tức nóng lên, lấy cả người đè lên mình cậu.
“Cút ngay, nặng muốn chết.” Vương Nghiễm Ninh lẩm bẩm, nhưng nói vậy thôi chứ cậu không đẩy Trương Linh Dật ra.
Cả hai cứ nằm khỏa thân như thế, cơ thể vừa mới tắm xong tản ra mùi hương sữa tắm dễ chịu, cảm giác ôm nhau vô cùng thoải mái.
Trương Linh Dật nhẹ nhàng liếm láp vành tai Vương Nghiễm Ninh, xúc động nói: “Nghiễm Ninh, anh cảm thấy rất hạnh phúc.”
Lỗ tai Vương Nghiễm Ninh đỏ bừng, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
“Em bắt đầu yêu anh từ khi nào vậy?” Trương Linh Dật hỏi.
“Không biết…” Vương Nghiễm Ninh chôn đầu trong chiếc gối, “Chỉ biết từ rất lâu rồi…”
“Chúng ta thật là khờ dại!” Hỏi xem ai yêu ai trước đã không còn là vấn đề quan trọng nữa, điều quan trọng nhất là sau này bọn họ có thể ở bên nhau.
Trương Linh Dật hôn cần cổ Vương Nghiễm Ninh, hôn dọc xuống rãnh lưng, từ từ hôn xuống thấp.
Hơi thở Vương Nghiễm Ninh trở nên nặng nề.
“Em lại hứng lên rồi à.” Trương Linh Dật cười khẽ, vươn tay chạm vào cái ấy của Vương Nghiễm Ninh, nắm lấy nơi đang dựng đứng chạm vào chăn mền.
“Vớ vẩn, không phải anh cũng vậy sao.” Vương Nghiễm Ninh (#‵′) 凸, là đàn ông thì bị kích thích đều cương hết, đừng tưởng rằng em không biết cái ấy cầm thú của anh đang đâm vào bắp đùi em.
Trương Linh Dật vuốt cái ấy của cậu, lại nhìn vào nơi vừa bị mình do thám xong, phát hiện nơi ấy đã sưng đỏ.
“Sưng rồi.” Anh sờ vào nơi ấy, cảm thấy đau lòng không thôi.
Bớt giỡn đi, lần đầu tiên thì ai chẳng như vậy.
Vương Nghiễm Ninh úp mặt vào gối, nổi điên: “Vậy cuối cùng anh có làm hay không!”
Trương Linh Dật cười cười, mặc dù bình thường Vương Nghiễm Ninh hơi kiêu ngạo, nhưng là một kẻ rất biết chăm sóc người khác.
“Anh không chịu được.” Anh nói, “Lần này sẽ không đi vào.”
Vương Nghiễm Ninh đang tự hỏi, liền cảm giác được Trương Linh Dật kéo thẳng hai chân cậu, chân Vương Nghiễm Ninh thon dài thẳng tắp, khép chân vào liền nhìn thấy một khe hở nhỏ ngay chính giữa.
Lập tức Trương Linh Dật cầm lấy dục vọng của mình, đưa vào nơi đùi Vương Nghiễm Ninh vừa khép lại, bắt đầu tiến vào rút ra.
Thì ra còn có thể như thế…
Bắp đùi truyền đến cảm giác kích thích mồn một, mặt Vương Nghiễm Ninh đỏ nhiều hơn, nhưng không có cảm giác đau đớn khi bị tiến vào, cảm giác dâm mỹ này khiến cậu nhỏ của Vương Nghiễm Ninh vô cùng phấn chấn, cuối cùng cậu không nhịn được mà đưa tay an ủi phía trước của chính mình.
Nhiệt độ của gian phòng ngày một thấp, mà cơ thể của hai người lại nóng hổi.
Loại khoái cảm này, không chỉ xuất hiện trên cơ thể họ, mà còn len lỏi vào tâm hồn.
Yêu một người lâu đến thế, tưởng rằng cả đời cũng không thể chạm vào nhau, ấy mà người ấy lại hoàn toàn thuộc về mình!
.
.
.
[1] Nguyên văn “Thực tủy tri vị”: đại khái là lần đầu cảm thấy rất thỏa mãn, sau đó thành nghiện.