Hàn Mạc nâng cằm, cười nói:
– Vân đại nhân, ta là quan nước Yến, vâng chỉ hoàng đế nước Yến, bất kể chuyện này như thế nào ta đều không thể quyết định được!
Vân Thương Lan nâng ly trà lên uống, chậm rãi nói:
– Hàn Mạc, ngài là người của Hàn gia, hai nước muốn đàm phán thành công đối với các ngài rất có lợi… cho nên ta nghĩ ngài cũng giống như ta, đều hi vọng lần đàm phán này thành công. Một khi nước Khánh có gì sơ xuất… ảnh hưởng tới đàm phán Hàn gia các ngài cũng không phải chuyện tốt!
Hàn Mạc cười thản nhiên, nói:
– Vân đại nhân, nếu ngài nói như vậy… ta có thể nói cho ngài rằng, cách ngài du thuyết không cao minh.
Vân Thương Lan cũng không biểu cảm, ngược lại nở nụ cười.
– Ngài muốn người của Tây Hoa Thính bảo vệ sứ đoàn, vốn chính là tự các ngài vì ích lợi của mình, mà ngài lại nói vì Hàn gia, ta không giúp không được!
Hàn Mạc lắc đầu, thở dài:
– Vân đại nhân, ngài không rõ con người của ta, ăn mềm, không ăn cứng, cũng rất ít hỗ trợ kẻ mạnh!
Vân Thương Lan mỉm cười nói:
– Có ý tứ!
Hàn Mạc cười tự nhiên, đột nhiên hỏi:
– Vân đại nhân đã ăn qua cơm chiều?
Vân Thương Lan lắc đầu:
– Vốn muốn vào phủ quấy rầy, nhưng ta là khách, cũng không tiện đề xuất!
Hàn Mạc cười ha ha nói:
– Có cơm, có rau… còn có rượu, Vân đại nhân nếu nguyện ý có thể cùng uống với ta vài chén!
– Cầu còn không được!
Vân Thương Lan mỉm cười nói.
Hàn Mạc vẫn nghĩ tửu lượng của mình tốt, từ nhỏ khi ở Đông Hải mỗi lần mang theo huynh đệ ra ngoài đều mang theo một bình rượu lớn, đén khi về nhà thì bình đã trống không. Hắn càng lớn, tửu lượng càng tốt.
Bề ngoài Hàn Mạc văn nhã thanh tú nên xem bề ngoài thì rất ít người đoán Hàn Mạc uống rượu rất tốt.
Vân Thương Lan cũng là nhân vật như vậy!
Hắn trẻ tuổi, tuấn tú nhìn như thư sinh nho nhã và lễ độ, nhưng khi ngồi vào bàn rượu Hàn Mạc mới biết được, vị đại nhân nhân này tửu lượng không thường, chỉ hơn không kém mình.
Hai người ngồi ở hoa viên, ngươi tới ta vãng, rượu uống càng ngày càng nhiều, chén nhỏ không đủ liền đổi thành chén lớn, cuối cùng ôm bình rượu mà uống!
Hai người đều có tửu lượng rất lớn, tuy không phải tri kỷ nhưng đấu rượu, hai bình rượu đã hết mà mặt hai người chỉ hơi hồng.
– Ngụy có liệt mã, Yến có rượu mạnh
Hàn Mạc cười nói:
– Vân đại nhân, không biết nước Khánh có gì?
Vân Thương Lan trả lời:
– Nước Khánh có liệt cốt… trung liệt cốt khí!
…
…
Bóng đêm u tĩnh, Hàn Mạc tiễn Vân Thương Lan, sau đó trở lại phòng, Tiểu Thiến cùng Tuệ Nương và Vân Thiến đang nói chuyện, nhìn thấy Hàn Mạc tiến vào mọi người đều đứng dậy chào.
Hàn Mạc cười xua tay nói:
– Ngày sau không cần lễ tiết như thế, như vậy lâu các người không chán ta cũng mệt mỏi!
Tiểu Thiến cười khanh khách nói:
– Tướng công, vừa rồi chàng uống rượu?
– Chủ nhân tiếp khách cũng phải uống vài chén!
Hàn Mạc cười nói:
– Muộn rồi, đi nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta còn phải lại mặt!
Tiểu Thiến gật đầu nói:
– Đúng rồi, đúng rồi, thiếp nhớ bà nội lắm rồi!
Sau đó đến gần Hàn Mạc nói nhỏ:
– Tướng công, trên người chàng mùi rượu rất nồng!
Hàn Mạc cười ha ha, chỉ nói:
– Tuệ nương, chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa!
Lập tức Tuệ nương và Vân Thiến đi chuẩn bị nước ấm, mấy người hầu đều chuẩn bị từ trước, rất nhanh Hàn Mạc đã có nước tắm. Hắn cởi quần áo nhảy vào bồn nước, Vân Thiến đi ra ngoài Tuệ nương mới đi tới hầu hạ Hàn Mạc tắm rửa.
Thị tỳ thông phòng đều hầu hạ cô gia giống như vợ chồng vậy, chăm sóc rất cẩn thận.
Tuệ nương là Thị tỳ thông phòng tuổi có hơi lớn, nhưng trách nhiệm vẫn phải làm, hầu hạ cô gia cởi áo tắm rửa là chuyện hết sức bình thường!
Hàn Mạc lúc đầu có chút không quen, nhưng đã có người báo cho Hàn Mạc có quy củ như vậy cho nên thị tỳ Tiểu Thiến mang đến chính là người trong nhà, nếu không cho thị tỳ hầu hạ họ sẽ không hoàn thành nhiệm vụ, chuyện này sẽ làm cho thị tỳ cảm thấy sợ hãi, nói cách khác nếu ra trận mà không cho binh lính mang vũ khí, đây chính là muốn giết các nàng.
Cho nên khi Tuệ nương hầu hạ Hàn Mạc tắm rửa Hàn Mạc không quen nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận.
Không cho Tuệ nương hầu hạ đồng nghĩa Tuệ nương không hoàn thành nhiệm vụ, đó là đả kích rất lớn với Tuệ nương, Hàn Mạc hiểu nguyên nhân trong sâu xa nên cũng không làm khó nàng.
Nếu đã thành thân thì có nhiều chuyện phải quen!
Tuệ nương khôn khéo, tay chân nhanh nhẹn, giúp Hàn Mạc cởi áo rất cẩn thận, dịu dàng. Chỉ là khi nàng nhìn thấy thân thể rắn chắc của Hàn Mạc thì khuôn mặt đỏ bừng, có chút phát sốt.
Tuổi nàng gần bốn mươi, đúng là cái tuổi ham hố như hổ, nhìn thấy thân hình nam nhân như Hàn Mạc trái tim đập thình thịch, đây cũng là chuyện thường.
Nàng thở có chút dồn dập, bộ ngực phập phồng, nhưng chung quy nàng cũng là người lớn, cố bình tĩnh lại giúp Hàn Mạc tắm rửa.
Hàn Mạc cũng cảm thấy trên người Tuệ Nương tỏa ra một mùi hương nữ nhân thành thục, lúc này hai người ở trong phòng tắm, loại không khí này có chút quỷ dị, Tuệ nương nhẹ nhàng lau thân thể Hàn Mạc, hai người ở rất gần, có chút xấu hổ, Hàn Mạc vì giảm bớt xấu hổ nói:
– Tuệ nương, cô lâu nay vẫn ở Phạm phủ sao?
Tuệ nương vội trả lời:
– Tuệ nương từ mười tuổi vào Phạm phủ, hầu hạ lão thái quân từ đó đến giờ đã hai sáu năm.
Hàn Mạc khẽ gật đầu, thế mới biết, Tuệ nương đã ba bảy, tuy da thịt nàng trắng nõn, dáng người đầy đặn thướt tha, nhìn như ba mươi quả là ngày thường bảo dưỡng rất tốt.
– Cô…cô đã có hôn phối?
Hàn Mạc hơi trầm ngâm sau đó nhẹ giọng hỏi.
Vẻ mặt Tuệ nương ảm đạm, sau đó trả lời:
– Lão thái quân lúc gần sáu mươi có hứa gả nô tỳ cho một thị vệ…Nhưng sau đó Thượng thư đại nhân gặp chuyện, người đó vì hộ vệ cho đại nhân mà trọng thương, mấy tháng sau thì qua đời, cho nên …từ ngày đó…!
Hàn Mạc nhíu mày, hóa ra Tuệ nương rất khổ, thở dài:
– Rất xin lỗi, ta không nên hỏi chuyện này!
Tuệ Nương vội nói:
– Không dám, Lão thái quân vô cùng tốt, sau đó lại muốn gả nô tỳ cho người khác, nhưng nô tỳ muốn hầu hạ lão Thái quân, cho nên không có đồng ý… bây giờ nô tỳ theo tiểu thư hầu hạ cô gia, đây là may mắn của nô tỳ!
Lau khô thân thể Hàn Mạc rồi hầu hạ mặc quần áo, Hàn Mạc mới trở lại phòng.
Trong phòng đã lên đèn, ánh đèn soi sáng cả phòng, mùi vị ngày cưới còn chưa tan, Hàn Mạc không nhìn thấy Tiểu Thiến, đi tới bên giường thì thấy nàng đã nằm trên giường, nàng mặc áo gấm đỏ, chỉ lộ ra khuôn mặt tuyệt đẹp, cảm giác Hàn Mạc tới gần không biết vì sao khuôn mặt nàng ửng đỏ, sau đó cầm lấy chăn che kín mặt.