Nhất lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn về phía mọi người ở trong phòng, nói: “Chúng ta định nghĩ cách cứu chủ tử, ta nghe được tin chủ tử bị giam trong cung Trường Nhạc.”
Ninh Thư cảm thấy vô cùng không đáng tin cậy, cứ như vậy mà xông vào hoàng cung sao? Chẳng khác gì đi nộp mạng cả, lúc đầu Ninh Thư muốn nói chuyện, nhưng nhìn những người khác im lặng không nói, rõ ràng là nói như vậy là đã quyết rồi.
Ninh Thư mím môi hỏi: “Lúc nào chúng ta hành động?”
“Tối mai.” Thập nói chắc như đinh đóng cột.
“Ngày mai là ngày tân hoàng lên ngôi, lúc đó nhất định rất ít người chú ý tới cung Trường Nhạc, vì vậy lúc đó chúng ta sẽ đi cứu chủ tử.” Vừa nói xong liền móc trong ngực ra một tấm bản đồ, là bản đồ miêu tả cặn kẽ hoàng cung.
Ninh Thư nói: “Thực ra chúng ta có thể đào địa đạo mà vào, đào vào cung Trường Nhạc.”
Nhất dùng ánh mắt vô cùng lạnh nhạt và tràn đầy sát khí nhìn Ninh Thư: “Thập Nhất, ngươi nhiều lời quá rồi đấy, có phải muốn phản bội chủ tử hay không, tên cẩu hoàng đế kia sau khi lên ngôi nhất định sẽ giết chủ tử, đào địa đạo phải đào tới khi nào?”
Những tử sĩ khác đều nhìn về phía Ninh Thư, có vài người thậm chí còn rút kiếm ra, hành động như muốn giết chết Ninh Thư đến nơi rồi.
Ninh Thư:…
Cô nói sai cái gì sao? Cô chỉ đưa ra ý kiến thôi mà.
“Hãy nhớ kỹ, tính mạng của ngươi là của chủ tử, tất cả mọi thứ của ngươi đều là của chủ tử, ý nghĩa tồn tại của ngươi chính là vì chủ tử.” Nhất lạnh lẽo tàn khốc nói: “Bây giờ việc ngươi cần phải làm là cứu chủ tử ra, cho dù là dùng tính mạng của ngươi.”
Trong lòng Ninh Thư chấn động, lại nhìn thấy biểu cảm trên mặt của những người khác giống như là chuyện đương nhiên, trong lòng bỗng hiểu vì sao Thập Nhất phải dâng nửa tính mạng hoặc phần lớn linh hồn của mình để cứu Hiên Hồng Vũ, bởi vì giá trị tồn tại của cô chính là Hiên Hồng Vũ.
Trước kia vẫn luôn không hiểu, cũng luôn suy nghĩ, rốt cuộc Hiên Hồng Vũ có chỗ nào đáng để Thập Nhất dâng linh hồn của chính mình ra để cứu hắn, hiện tại mới thực sự hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Thập Nhất.
Tử sĩ không phải là người bình thường, bọn họ quen bị chủ tử sai khiến làm nhiệm vụ, sau đó hy sinh tính mạng vì nhiệm vụ cũng sẽ không hối tiếc, hắn là trụ cột tinh thần của bọn họ, nay trụ cột tinh thần ngã xuống, bọn họ biết đi đường nào đây.
Bọn họ quen bị sai khiến làm việc, nếu như người lãnh đạo họ không còn nữa, trong lòng sẽ sợ hãi, sợ không biết đi theo ai.
Những tử sĩ lạnh lùng tàn khốc vô tình trên tay dính đầy máu tươi không thể chấp nhận cuộc sống của người bình thường, nhất cử nhất động của bọn họ đều khác với người bình thường, đứng dưới ánh mặt trời, chỉ cần liếc mắt nhìn là có thể phân biệt ra được sự bất đồng giữa bọn họ.
Thái độ của Hiên Hồng Vũ đối với Thập Nhất chẳng khác gì đối với một đồ vật cả, cho dù hắn từ bỏ cô, nhưng Thập Nhất lại không có cách nào từ bỏ Hiên Hồng Vũ.
Ninh Thư thở dài trong lòng, nói: “Thuộc hạ chỉ là quá lo lắng cho chủ tử thôi.”
Nhất dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc mắt nhìn Ninh Thư, bắt đầu phân phối nhiệm vụ.
Đây rõ ràng là đi vào chỗ chết, nhưng Ninh Thư lại chỉ có thể đứng nhìn, không thể mở miệng nói một câu. Chỉ có một ít người trong phòng này làm sao có thể giết chết Ngự lâm quân cơ chứ.
Kế hoạch của Nhất là dương đông kích tây, những người trong tốp một đi ám sát Hiên Tiêu Thiên, thu hút sự chú ý của thị vệ trong cung, sau đó những người tốp sau sẽ đến cung Trường Nhạc cứu Hiên Hồng Vũ.
Những người được sai đi ám sát Hiên Tiêu Thiên về cơ bản mà nói thì chính là lấy cái chết để thu hút sự chú ý, nhưng những người bị phái đi lại không có bất kỳ biểu cảm nào, bình tĩnh nhận nhiệm vụ.
Khiến cho Ninh Thư nuốt nước miếng ừng ực, sợ chết là bản năng, những người này ngay cả cái chết cũng không sợ sao?
Sau khi sắp xếp nhiệm vụ xong, chỉ còn lại mỗi mình Ninh Thư không bị sai khiến nhiệm vụ gì, Ninh Thư hỏi Nhất: “Nhiệm vụ của thuộc hạ thì sao ạ?”
Nhất thờ ơ nhìn thoáng qua Ninh Thư, trong mắt lóe ra sát ý, trong lòng Ninh Thư lập tức có loại cảm giác không được tốt lắm, dâng lên ham muốn muốn chạy trốn, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”
“Trói cô ta lại.” Nhất lạnh lùng nói.
Lập tức có người đi lên, đè Ninh Thư xuống, hai tay chắp ở sau lưng, Ninh Thư vận khí dùng sức tránh khỏi sự khống chế của những người này, rút kiếm ra giằng co với những người này.
“Ta đã làm sai điều gì sao? Tại sao muốn trói ta lại.” Ninh Thư thấy vô cùng khó hiểu.
Nhất lạnh lùng nhìn Ninh Thư: “Ta nghi ngờ ngươi phản bội chủ tử.”
Ninh Thư: À há!
Cô phản bội Hiên Hồng Vũ, sao cô lại không biết nhỉ?
“Vì ngăn ngừa ngươi tiết lộ nhiệm vụ lần này, ngươi không thể đi.” Nhất rút cung nỏ từ bên hông ra, mũi tên hướng về đầu Ninh Thư: “Vốn định bắt ngươi lại, đợi đến sau khi cứu được chủ tử ra, để chủ tử xử phạt ngươi, nhưng bây giờ không thể tha thứ cho ngươi được nữa rồi.”
Ninh Thư cạn lời, vô duyên vô cớ nói cô phản bội Hiên Hồng Vũ, chứng cớ đâu?