– Đồ con lừa, ngươi không phải là nghĩ bảo vật trên người của hắn sao? Cái đó và giết hắn hay không không có vấn đề gì, tìm đi! Chu Hằng cười nói, con lừa đê tiện này đã ngộ bảo vật rồi, toàn nghĩ nhất định phải giết Lệnh Hồ Huyền mới có thể có bảo vật.
– Đừng mơ tưởng! Lệnh Hồ Huyền lập tức kêu lên – Các ngươi quá coi thường bí thuật Tiên giới! Pháp khí không gian ở trong không gian đan điền của ta, muốn có được, chỉ có ta chủ động giao ra đây mới được, nếu không dù là Sáng Thế Đế đều đừng mơ tưởng bức bách ta! .
– Có điểm phiền toái! Chu Hằng nói với con lừa đen.
Không gian đan điền thuộc loại tư nhân, ngoại lực chỉ có thể phá hư mà không thể tiến hành tìm tòi, cướp đoạt, chỉ là không gian đan điền ở Phàm giới chỉ có thể thu dụng pháp khí, pháp khí không gian đặc thù, thì không cách nào thu vào.
Con lừa đen chưa từ bỏ ý định, trảo Lệnh Hồ Huyền đến bắt đầu soát người, nó phẩm tính thấp hèn, làm sao có cái cố kỵ gì, vài ba lần liền bóc sạch quần áo Lệnh Hồ Huyền, cẩn thận tìm kiếm mỗi một mảnh vải, mỗi một cái lỗ chân lông.
– Thật không có! Nửa ngày sau, con lừa đen ủ rũ cúi đầu nói, mà Lệnh Hồ Huyền từ lúc vô cùng nhục nhã đã hôn mê – có lực lượng Chu Hằng áp chế, hắn căn bản không phản kháng được con lừa đen hung ác.
Chu Hằng phất tay áo, nói: – Trước để ở một bên, sau khi ra ngoài có thể chậm rãi ép hỏi! .
– Hắc hắc hắc, đúng vậy, bổn tọa nhiều thủ đoạn như vậy, chẳng lẽ không làm gì được thằng nhãi con này? Con lừa đen lại vui vẻ lên, vứt Lệnh Hồ Huyền qua một bên, sau đó con lừa đảo mắt qua giường – Chu tiểu tử, như thế nào bổn tọa có cảm giác kỳ quái, tiểu nha đầu này dường như không chết! .
– Quả thật còn sống! Chu Hằng gật đầu, đi tới bế tiểu cô nương lên, bởi vì bên ngoài phong ấn một tầng Thời Gian Nguyên Dịch, hắn giống như ôm một cái kén thật lớn.
– Muốn nàng mang đi ra ngoài? .
– Ân, nói không chừng nàng biết một ít bí ẩn lúc trước Tiên giới đại chiến! Chu Hằng gật gật đầu, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng cởi bỏ Thời Gian Nguyên Dịch, tiểu cô nương này rất có thể bị bệnh bất trị mới bị phong ấn.
– Thiết, vậy cũng là chuyện đã xảy ra , sự thật như thế nào thì chúng ta quản cái rắm, bổn tọa chỉ quan tâm bảo vật! Con lừa đen nói.
Đối mặt với đầu con lừa tham lam này, Chu Hằng đã hoàn toàn không lời nào để nói, hắn ôm tiểu cô nương xuyên tường mà qua.
Cấm chế có tác dụng đối với người bên ngoài, từ bên trong đi ra lại vô cùng dễ dàng, nhưng muốn lại đi vào sẽ khó khăn, trừ phi cứu tỉnh Lệnh Hồ Huyền bắt hắn phá giải một lần nữa.
Bọn họ rất nhanh liền đi ra phía ngoài đại điện, lúc này ba người Thanh Dương Thiên Tôn còn đang run rẩy chờ, nhìn thấy Chu Hằng ôm một cái tiểu cô nương bị Thời Gian Nguyên Dịch phong ấn đi ra, bọn họ đều cảm giác một cỗ hoang đường.
Đây là cái tình huống gì?
Chu Hằng đi nhanh tới, đi vào trong uy áp này, chuyện kỳ quái đã xảy ra, hắn không ngờ không cảm ứng được uy áp Sáng Thế Vương tồn tại chút nào!
Là quan hệ tiểu cô nương trong ngực này!
Cho dù cung điện chỉ có một bức chân dung, nhưng thần ý tiên nhân thật sự cường đại đến khó tin, lại còn có thể phân biệt ra thân phận tiểu cô nương!
Chu Hằng lập tức nổi lên hứng thú đối với bức họa kia, muốn lấy nó xuống, chỉ là nó dường như gắt gao dán tại trên tường cung, muốn tước nó xuống, khả năng sẽ phá hủy bức họa trước.
Không lấy được thì quên đi, dù sao hắn cũng không thiếu bảo vật.
Hắn nắm con lừa đen lên, mang theo hai người một con lừa đi về phía trước, bởi vì uy áp Sáng Thế Vương đã không tác dụng cho hắn, hắn dễ dàng lửng thửng như đi dạo trong sân nhà.
– Chu tiểu tử, không phải chứ, ngươi bây giờ cường đại đến như thế này? Con lừa đen giật mình. Nó tận mắt nhìn thấy lần đầu tiên khi Chu Hằng thông qua toàn thân thần cốt đều vỡ nát , nhưng bây giờ cũng quá buông lỏng đi.
Chu Hằng không trả lời, thời điểm đi tới trước mặt ba người Thanh Dương Thiên Tôn, ý niệm trong đầu vừa động, phát động Vực chi đạo, một mảnh thế giới màu vàng đẩy ra, phát động lôi đình công kích hướng về ba người kia.
Ba người Thanh Dương Thiên Tôn sắp lệ rơi đầy mặt, ở dưới uy áp của Sáng Thế Vương, bọn họ vốn từng bước gian nan, ý chí lại đang toàn lực đối kháng uy áp Sáng Thế Vương, nào có dư lực mở ra Vực?
Dưới tình huống như vậy, bọn họ hoàn toàn chỉ có thể bị động bị đánh, nhưng lại không thể triển khai chút phòng ngự.
Nhưng bọn họ cũng không phải Phệ Kim tộc nhân, thể chất có thể mạnh tới đâu, nhiều lắm giống như pháp khí Kết Thai Cảnh, làm sao có thể chống đỡ cùng Chu Hằng?
– Thủ hạ lưu tình! .
– Chúng ta nguyện ý quy hàng! .
– Tha mạng! .
Ba cái Chuẩn Tiên hai kiếp đều nhao nhao kêu to lên, ở trong sinh tồn và tự tôn, bọn họ không chút do dự lựa chọn sinh tồn.
– Không cần! Chu Hằng ánh mắt hung lệ, hào quang trên thế giới màu vàng mãnh liệt, hoàn toàn che mất ba người Chuẩn Tiên.
Ánh sáng vàng hiện lên, ba người Chuẩn Tiên cũng hoàn toàn mất đi sinh cơ.
Ra Tiên Cung, Chu Hằng cũng không buông con lừa đen ra, mà trực tiếp bay lên trời, tốc độ của hắn cũng không phải con lừa đen có thể đuổi kịp .
Mấy ngày sau, bọn họ về tới Nguyên gia.
– Di, tiểu cô nương khả ái! .
– Cái lỗ tai thật là nhọn thật dài, làn da trắng dường như sữa! .
– Còn có tóc màu xanh biếc, chưa từng thấy qua! .
Chúng nữ nhìn thấy tiểu cô nương phong ấn trong Thời Gian Nguyên Dịch đều hưng phấn mà hò hét ầm ĩ, các nàng đều hy vọng có thể sinh một nam một nữ kéo dài hương khói cho Chu gia, lúc này nhìn thấy tiểu nha đầu đáng yêu như vậy lập tức làm cho tình thương của các nàng tràn ra.
– Trong nhà không phát sinh chuyện gì chứ?
Chu Hằng hỏi.
– Có Hoặc Thiên tỷ tỷ tọa trấn, đâu thể xảy ra chuyện gì! Ứng Mộng Phạm đã ôm lấy tiểu cô nương – Để ta ôm một cái! .
Trong lúc nói chuyện, Hoặc Thiên cũng đã đi tới, ánh mắt đảo qua tiểu cô nương kia, thoáng sửng sốt, sau đó nói: – Thì ra là huyết mạch Nữ Hoàng Tinh Linh, chỉ là trúng Tiên Thiên Độc, tuyệt sống không quá 10 tuổi!
– – – – – – – – – – oOo- – – – – – – – – –