Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người không hẹn mà đánh.
Lão bà bộc phát chân nguyên nồng đậm trên người hóa thành những đợt hắc vụ bao bọc lấy cơ thể và không ngừng bành trước ra xung quanh rồi từ từ nuốt chửng hắn vào bên trong như muốn ngăn cách cả hai người với những thứ ở bên ngoài.
Nhìn thấy một màn này, Đế Nguyên Quân chỉ nở một nụ cười nhẹ và xem như không có gì.
“Ngươi chỉ có chừng này thủ đoạn thôi sao?”
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân đồng thời bộc phát khí tức của bản thân ra ngoài. Tuy cảnh giới của hắn chỉ là Tinh Cực cảnh tầng thứ nhất nhưng khí tức trên người lại khủng bố vô cùng.
Chỉ mỗi việc bộc phá khí tức thì hắc vụ của lão bà dường như cũng bị chấn động và trở nên hỗn loạn.
Chứng kiến một màn này khiến ánh mắt của lão bà dần trở nên âm trầm vào có phần ngưng trọng.
“Thì ra ngươi vẫn đang ẩn giấu sức mạnh lớn như thế này? Thảo nào thiếu chủ lại để các ngươi rời đi dễ dàng như thế?”
“Nhưng ngươi tưởng bản thân có khí tức mạnh thì sẽ thoát khỏi hắc vụ của ta sao? Đừng có mơ”.
Vừa dứt lời, lão bà gõ nhẹ cây trượng trong tay vào không khí thì ở sau lưng bỗng hiện lên từng đạo hắc sắc xiềng xích lao thẳng về phía Đế Nguyên Quân rồi sau đó cuốn chặt lấy hắn.
Nhìn thấy hắn không có bất cứ phản ứng, lão bà lầm tưởng hắn đã buông tay chịu trói trước lực lượng của bản thân nên khoái chí cười lớn một tiếng.
“Haha… Ta còn tưởng ngươi có thể chống trả được chứ? Ngươi cũng chỉ là thủng rỗng kêu to mà thôi?”
“Vậy sao?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân nhìn bà ta bằng ánh mắt đầy sự khinh thường cùng nụ cười kỳ dị trên gương mặt.
Ngay khi bà ta đang khoái chí thì đột nhiên, thân ảnh Đế Nguyên Quân bỗng ánh lên một cái rồi dần dần hóa thành một đạo tàn ảnh và những đạo xích khóa cuốn chặt lấy hắn nay lại rũ xuống.
Chứng kiến một màn này, lão bà đột nhiên giật nãy mình một cái. Nhưng không để bà ta kịp phản ứng lại thì ở sau lưng bỗng truyền đến một cổ nguy cơ cực kỳ đáng sợ.
Dứt khoát vung tay đánh từng đạo xiềng xích quét ra sau nhưng muỗi khi sắp sửa đánh trúng thì cơ thể Đế Nguyên Quân lại biến thành hư ảnh và cứ như thế lặp đi lặp lại nhiều lần khiến lão bà cảm thấy khó tin vô cùng.
Càng đánh càng không trúng, mỗi một lần bà ta định tung chiêu thì đều bị hắn đoán được ý định và tránh né được hết. Dần dần, cái cảm giác ngưng trọng dần xâm chiếm lấy đại não và hóa thành một nỗi sợ thầm kín khiến lão bà càng đánh càng trở nên điên loạn.
Tại sao hắn ở trong hắc vụ mà không bị bất cứ ảnh hưởng nào?
Chẳng nhẽ hắn ta cũng là ma tu?
Thấy lão bà không còn giữ được sự bình tĩnh thì thanh âm Đế Nguyên Quân từ đâu đó vang vọng. Gióng nói của hắn dần trở nên âm trầm, nặng nề và vang dội giống như thanh âm từ cõi hư vô truyền đến.
“Chỉ có chút thực lực này chưa đủ để chạm vào vạt áo chứ đừng nói đến việc bắt và biến ta thành con rối?”
“Thực lực yếu kém này của ngươi không xứng để ta ra tay?”
“Câm miệng”.
Lão bà tức giận, bả bà ngẩng đầu quát lớn một tiếng rồi bộc phát toàn bộ lực lượng của bản thân ra ngoài. Chỉ thấy từng đợt khí tức giống như từng đợt phong bạo mãnh liệt quét ra xung quanh trông cực kỳ bá đạo.
Chưa dừng lại ở đó, bà ta còn bắn ra một đạo tinh quang từ trên mi tâm quét ra xung quanh giống như đang truy quét vị trí của hắn.
Bất giác, bà ta phát hiện ở cách đó không xa có một cổ khí tức dao động liền vung tay đánh ra một đạo huyết thủ xé rách cả hắc vụ đánh tới.
Chỉ thấy từng nơi chưởng ấn đánh qua đều bị chấn diện và toát ra một mùi huyết khí cực kỳ đáng sợ.
Dương mắt nhìn chưởng ấn đánh tới, Đế Nguyên Quân chỉ nở một nụ cười nhẹ. Tam đại lực lượng xoay chuyển, hắn ngưng tụ một cổ khí lực vào trong tay rồi đánh ra một đạo chưởng ấn để đánh trả.
Oanh!
Hai đại chưởng ấn kịch liệt giao phong khiến những nơi xung quanh bị rung động một cách kịch liệt và sóng xung kích quét ra liền khiến hắc vụ bị đánh tan một mảng lớn.
Nhân lúc đó, lão bà nhìn Đế Nguyên Quân rồi trừng mắt bắn ra nguyên thần công kích của mình và nở một nụ cười lạnh. Sở dĩ bà ta tự tin như vậy vì Tinh Cực cảnh khác biệt với Thiên Địa cảnh.
Ngoài việc tấn công bằng chân nguyên ra thì Tinh Cực cảnh còn có thể dùng nguyên thần để tấn công. Chỉ cần nguyên thần của bản thân lớn mạnh hơn đối phương thì có thể dành được ưu thế.
“Haha… Ngươi chạy đâu cho thoát?”
Bị nguyên thần bà ta xâm nhập, Đế Nguyên Quân chẳng lấy làm lo lắng vì nguyên thần của hắn không phải kẻ tầm thường có thể sánh được. Ngay cả cường giả Thánh Hoàng cảnh cũng không thể dùng nguyên thần công kích hắn chứ đừng nói đến một Tinh Cực cảnh nhỏ bé.
“Điêu trùng tiểu kỹ”.
Thấy lão bà đắc ý, Đế Nguyên Quân trừng mắt một cái liền dùng nguyên thần cường đại của bản thân nghiền ép triệt để.
Phốc!
Lão ba cảm thấy đầu đau như búa bổ và phun ra một ngụm máu tươi. Không thể tưởng tượng được việc nguyên thần của bản thân lại bị một tên tiểu tử chấn diệt?
“Không thể nào?”
Không giữ được sự bình tĩnh, lão bà cắn răng quát lớn một tiếng. Chỉ thấy mái tóc bạc tung bay điên cuồng và khí tức trên người bà ta đang không ngừng tăng lên.
Bên cạnh đó, ma khí trên người cũng tuốn ra giống như thác đổ và ẩn ẩn ở sau lưng lão bà xuất hiện hư ảnh của một tôn ma đầu hết sức đáng sợ.
“Tiểu tử, ngươi đã thành công trong việc chọc giận ta? Bây giờ thì kết thúc thôi, ta sẽ cho ngươi thấy thủ đoạn thật sự của ta?”