Chắc chắn là Cố Gia Huy tới đây.
Cô còn chẳng kịp mang giày vào đã vội vàng chạy ù ra ngoài.
Từ đang vào từ lan can bảo vệ ấy không phải Cố Gia Huy thì còn là ai được nữa đây?
“Anh đến rồi, em biết ngay là anh sẽ không bỏ mặc em đâu mài!”
Hứa Minh Tâm nhanh chóng nhào vào trong lòng anh, ngây ngô cọ vào ngực anh.
Cố Gia Huy đến vội vàng, trông anh có vẻ mệt mỏi đầy sương gió.
Thế nhưng trông thấy cô thì anh lại cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình, không muốn để cô phải lo lắng.
“Mau mang giày vào đi nào, London lạnh lẽo lắm đấy.”
Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn mang giày vào, sau đó nói: “Anh có biết khiêu vũ không? Là điệu Waltz ấy, anh có thể dạy em được không vậy?”
“Em muốn học cái gì anh cũng có thể dạy được.”
Đây chính là tiêu chuẩn cơ bản dành cho người đàn ông của Hứa Minh Tâm.
Dù anh có biết hay không, chỉ cân cô muốn học thì anh nhất định sẽ thành thạo thứ đó trước khi đến gặp cô.
Cô mở nhạc lên, Cố Gia Huy cầm tay cô, ôm hông cô.
Cô không dám bước vì sợ giãm phải chân anh.
Không ngờ Cố Gia Huy lại bảo cô đặt chân lên giày anh để anh bước đi và kéo theo cô để tạo cảm giác trước.
“Thế này… Liệu em có nặng quá không?”
“Anh có thể ôm được người con gái của mình”
Anh đỡ vòng eo nhỏ của Hứa Minh Tâm nhấc nhẹ lên trên một chút để cô có thể giãm lên giày mình, sau đó bắt đầu di chuyển theo điệu nhạc. Thì ra…