Ninh Thư:…
Gương mặt Ninh Thư đờ đẫn, ngiêm túc nói: “Thuộc hạ không biết.”
Hiên Hồng Vũ quét mắt nhìn Ninh Thư, xoay người vào nhà, thấy Ninh Thư vẫn còn đứng ở bên ngoài, lạnh lùng nói: “Cút vào đây.”
Nhìn xem, đang trút giận lên cô.
Ninh Thư mặt không thay đổi cút vào trong nhà, quỳ một chân trên đất hỏi: “Chủ tử, có gì dặn dò.”
Ninh Thư trong lòng rất lo lắng, đừng có để cô đi theo bảo vệ Thượng Quan Tình Nhu nữa nha, Hiên Tiêu Thiên thấy cô một lần sẽ giết cô một lần, đừng có để cô đứng trước lưỡi đao của người ta nha chủ tử.
Hiên Hồng Vũ nhìn Ninh Thư hỏi: “Ngươi cũng là nữ nhân, ngươi có biết vì sao Thượng Quan Tình Nhu lại đối xử với bổn điện hạ như vậy không, trong lòng ta có nàng ấy, nàng ấy cần gì phải sợ hãi bổn điện hạ như vậy.”
Trong lòng Ninh Thư “ha ha” cười hai tiếng, nếu là cô, cô cũng sẽ sợ, lần này phải uống máu, ai biết lần sau có phải ăn phân nữa luôn không, lại bảo ngay cả phân của người yêu cũng không dám ăn, còn nói gì mà yêu ta chứ.
Ninh Thư nghiêm túc nói: “Loại việc này thuộc hạ không biết.”
“Ngươi thích gì?” Hiên Hồng Vũ đột nhiên hỏi Ninh Thư.
Thích cái gì? Ninh Thư sửng sốt một chút, yêu nhất là điểm tích lũy nha.
“Thuộc hạ không thích thứ gì cả.” Ninh Thư nói.
Hiên Hồng Vũ nhìn thoáng qua Ninh Thư, mới nhớ tới nữ tử trước mặt này không phải là người bình thường, nghiêm mặt giống như không phải nữ tử, phất phất tay: “Người ra ngoài đi.”
Ninh Thư:…
Gọi người ta đến, nói hai câu lại đuổi người ta đi.
Gọi là tới đuổi là đi, không oán không hối.
Ninh Thư xoay người muốn đi ra, Hiên Hồng Vũ đột nhiên lên tiếng nói: “Được rồi, còn có một chuyện.”
Ninh Thư hỏi: “Chủ tử còn có chuyện gì cần thuộc hạ đi làm?”
Ngàn vạn lần đừng có bắt cô đi bảo vệ Thượng Quan Tình Nhu.
“Ngươi tiếp tục đi theo dõi Thượng Quan Tình Nhu.” Hiên Hồng Vũ lạnh nhạt nói.
Mẹ nó, Ninh Thư suýt nữa hộc máu mồm, đã như vậy rồi còn muốn đi, cô không muốn đi.
Ninh Thu tâm trạng không tốt, nhưng trên mặt chỉ có vẻ nghiêm túc hỏi: “Thuộc hạ cảm thấy không thể vào được phủ Thượng thư, Ngũ điện hạ nhất định sẽ phái người bảo vệ phủ Thượng thư.”
“Ở xung quanh phủ Thượng thư là được rồi, Ngũ hoàng tử và Thượng Quan Tình Nhu làm cái gì cũng đều phải nói cho bổn điện hạ.” Hiên Hồng Vũ cũng không cố ý để Ninh Thư đi tìm chết.
Vẻ mặt Ninh Thư thành thật, biểu tình rất vinh hạnh tiếp nhận nhiệm vụ này.
Nhưng nhiệm vụ này vẫn tính là đơn giản, chỉ ghi chép lại những lúc Thượng Quan Tình Nhu rời khỏi nhà. Không cần phải ngày nào cũng trèo lên cây trước cửa phòng Thượng Quan Tình Nhu chịu muỗi đốt.
Có lẽ là bị Hiên Hồng Vũ dọa sợ, Thượng Quan Tình Nhu một thời gian dài cũng không hề ra khỏi nhà, trong lúc đó Hiên Tiêu Thiên thường xuyên tới phủ Thượng thư, lúc rời đi, vẫn là Lễ bộ Thượng thư tự mình ra tiễn.
Ninh Thư kéo gã sai vặt của phủ Thượng thư lại, cho gã chút tiền, hỏi: “Phủ Thượng thư có chuyện gì vui xảy ra à?
Gã sai vặt ước lượng số tiền trong tay, trên mặt mang theo nụ cười đắc ý, nói: “Ngũ hoàng tử điện hạ dự định cầu hôn với tiểu thư nhà ta, ít ngày nữa sẽ tâu lên bệ hạ.”
Ninh Thư lập tức trở về nói chuyện này cho Hiên Hồng Vũ, Hiên Hồng Vũ vừa nghe, lập tức hất đổ chiếc bàn làm bằng vàng, vẻ mặt ngơ ngác.
Ninh Thư đột nhiên không biết nói thế nào với Hiên Hồng Vũ, lẽ nào Hiên Hồng Vũ cho rằng uống máu của nhau, chính là hợp thể, tiến hành nghi thức uống máu thần thánh, người ta sẽ là của ngươi?
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Hiên Hồng Vũ, Ninh Thư hỏi: “Chủ tử, người không sao chứ?” Làm sao có thể không có việc gì chứ.
Hiên Hồng Vũ săc mặt khó coi, một đôi mắt đỏ hoe, mang bức tranh của Thượng Quan Tình Nhu đang treo trên tường lấy xuống, sau đó xé thành từng mảnh, vẫn cảm thấy chưa đủ, lại mang tất cả những bức tranh khác ra, giấy bị xé nát rơi đầy đất.
Ninh Thư chỉ lặng lẽ nhìn, xé giấy có tác dụng gì à.
Xả giận một phen, sắc mặt Hiên Hồng Vũ lạnh băng, hình như đã trấn định lại rồi, thế nhưng da mặt thỉnh thoảng lại giật một cái, đã biết nội tâm hắn bây giờ vẫn là mưa rền gió dữ mà.
“Ngươi trở lại tiếp tục theo dõi phủ Thượng thư.” Hiên Hồng Vũ đưa lưng về phía Ninh Thư nói.
Ninh Thư nói một tiếng “vâng” rồi xoay người rời đi, không có ý an ủi Hiên Hồng Vũ một câu.