Chẳng hiểu tại sao bà ấy lại đột nhiên cảm thấy Hứa Minh Tâm trở nên sáng dạ ra hẳn, học cái gì cũng nhanh hơn rất nhiều, chẳng được mấy ngày đã khá là ra gì rồi.
Xem ra thì con bé này cũng không đế nỗi ngốc nghếch lắm.
Cuối cùng chính là học khiêu vũ, sau đêm từ thiện cô sẽ phải tham gia buổi tiệc tối.
Đến lúc đó những người đến tham dự đều những nhân vật có uy tín và tiếng tăm trên toàn thế giới, khiêu vũ là một thứ cực kì quan trọng nên không thể để bất kì một sai lầm nào xảy ra.
Dù không có ai mời Hứa Minh Tâm ra nhảy thì cũng phải học mới được.
Bà ấy tìm cho Hứa Minh Tâm một người bạn nhảy để dạy cô khiêu vũ.
“Mẹ nuôi à, nhất định phải mang đôi giày có gót vừa nhọn vừa cao thế này u?”
Cô mang giày cao gót đi đường bình thường thôi đã khó khăn lắm rồi, bây giờ lại còn phải mang nó xoay tròn nhảy nhót nữa thì đúng là một thử thách to lớn.
“Tất nhiên là phải mang rồi, con nhìn mẹ rồi học theo nhé. Một tà hai, tà bốn, năm tà sáu…”
Theo tiếng nhạc lên xuống, Thẩm Thanh bắt đầu những bước nhảy.
Tay chân Hứa Minh Tâm có vẻ hơi cứng, trông cực kì ngốc nghếch.
Chẳng biết cô đã giẫm lên chân bạn nhảy bao nhiêu lần rồi, cô có thể cảm nhận được người đó đang cố nhịn đau, mặt mũi tái mét.
Trên trán là mồ hôi lạnh lấm tấm, trông cực kì đau đớn.
Một tiếng sau, bạn nhảy ôm chân nói: “Thưa bà, tôi không thể làm được nữa rồi, cứ tiếp tục thế này thì tôi sợ mình phải rời khỏi bộ môn khiêu vũ này mất.”
Thẩm Thanh nhìn đôi chân sưng phồng lên của người đó thì cũng thấy đau đầu, đổi cho Hứa Minh Tâm một người khác.
Lần này bà ấy cho cô cởi đôi giày cao gót ra, thế nhưng dùng giày đế bằng rồi vẫn khiến chân con người ta sưng phồng.
“Mẹ nuôi à… Hay là để con tự tập nhảy trước vậy!”
Cô thật sự rất ngượng, nghĩ chứ tính mỗi tiền thuốc thang khám chân cho bạn nhảy tối nay thôi đã đủ để cô ăn uống no nê mấy bữa rồi.