Tân Cửu càng lúc càng cảm thấy người này không đáng tin, nhưng hết cách rồi, hoàng mệnh bên người bất luận thế nào cũng phải mời được ông ta đi.
“Lý đại phu, không phải ta nhất định muốn mời ông đích thân tới, mà là do sự việc đột xuất, người bệnh không đi được”.
“Không đi được? Vậy thì sắp chết rồi, các người có thể khiêng mang đến đây”.
Tân Cửu vẻ mặt cạn lời nói: “Người bệnh… không ở thành Biện Lương”.
“Cái gì?”
Lý Hoa Đà sững sờ.
“Không ở thành Biện Lương, vậy thì ở đâu?”
“Thành Trường An…”
Lý Hoa Đà đứng bật dậy, tỏ ra không hiểu.
“Từ đây tới thành Trường An cho dù cưỡi ngựa cũng phải mất năm ngày, ông đùa ta à”.
“Lý đại phu yên tâm, ngồi khinh khí cầu thì không đến hai ngày là có thể tới rồi”.
“Khinh khí cầu?”
Đồ nhi bên cạnh mừng rỡ nói: “Chính là khinh khí cầu bay trên trời đó ư? Ta đã từng nhìn thấy một lần”.
Lý Hoa Đà nói: “Khinh khí cầu đó là vật chuyên dụng của triều đình, các người rốt cuộc là ai?”
“Tại hạ là Tân tướng Tân Cửu của Hoa Hạ”.
Lý Hoa Đà sững người.
“Vậy người cần cứu là ai?”
“Tổng đốc công sở Liêm Chính, Quản Cùng”.
“Quản Cùng, chính là Quản Cùng chuyên điều tra tham quan?”
“Đúng vậy”.
Đồ nhi bên cạnh kích động chạy đến, kéo lấy Lý Hoa Đà.
“Sự phụ, là Quản đại nhân, tháng trước đã từng tới thành Biện Lương chúng ta, xử tử kẻ gian cắt xén thuế má ngay tại chỗ, bách tính đều nói Quản đại nhân là Thanh Liêm đại lão gia chuyển thế, người nhất định phải cứu ngài ấy”.