– Hình như có vật gì đó từ trên trời rơi xuống!
Nghe xong lời này, thần sắc Vân Thiên Hà khẽ động, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, trong lòng cảm ứng, lúc này mới thoải mái nói:
– Đó là sủng vật của ta, có thể là sau khi ta đi ra, nhận được khí tức mới bay tới.
Tức…
Chợt nghe được tiếng ưng kêu hoan hỉ trên bầu trời truyền xuống, sau đó một cái bóng từ trên không trung xoay chuyển hạ xuống, đáp trên cánh tay Vân Thiên Hà, vô cùng thân thiết cọ cọ mặt hắn, có vẻ rất hưng phấn.
Tại lúc Vân Thiên Hà không ở gần, Vân Tường vẫn quanh quẩn canh giữ tại địa phương Vân Thiên Hà biến mất không chịu rời đi, chỉ cần là khí tức của hắn xuất hiện phụ cận, Vân Tường liền nhanh chóng phát hiện ra.
Vân Tường sau khi mở linh trí so với hiện tại càng thêm thần tuấn uy mãnh, hình thể to lớn hơn nhiều, thể trọng tiếp tục tăng thêm, lấy cảnh giới của Vân Thiên Hà hiện tại, Vân Tường đỗ trên tay cũng cảm nhận được khá nặng nề.
Quỷ Hoàng nhìn thấy Vân Thiên Hà điều giáo chim ưng, hơi chút giật mình nói:
– Đầu chim ưng này đã trải qua ba lần tiến hóa, còn mở ra linh trí, đã hình thành ưng phách, thực sự rất hiếm thấy!
Cơ Trinh cũng bĩu môi, coi thường nói:
– Bất quá chỉ là một đầu chim ưng bình thường thuần dưỡng mà thôi, so với gia hỏa người ta điều giáo còn kém xa mười vạn dặm!
Mộng Ly nhịn không được lại nói:
– Nếu như kém xa vậy vì sao có người luôn dây dưa Vân Bôn nhà chúng ta muốn cưỡi, ngoài miệng thì nói chẳng qua là mã hoàng bình thường, nhưng lúc thấy mã hoàng của chúng ta thuấn di lại tán thán không thôi, kẻ không đồng nhất, hừ!
Cơ Trinh đỏ mặt lên, còn đang muốn tiếp tục cãi cọ, nhưng Mộng Ly lại không cho nàng cơ hội, lôi kéo Đường Linh Toa lặng lẽ rời đi, căn bản không để ý tới nàng. Cơ Trinh tức giận đến mức không thể nào gì khác hơn là cắn chặt môi, quay mặt đi giậm chân hờn dỗi.
Sau khi Vân Thiên Hà đi ra, nguyên bản muốn tìm Vân Tường xung quanh, không nghĩ tới vừa mới ra không lâu, Vân Tường đã tìm tới hắn, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng.
Sau khi điều giáo Vân Tường một hồi, Vân Thiên Hà suy nghĩ cẩn thận, liền từ bên cạnh lấy một cành cây, trực tiếp chấm máu tươi từ thi thể gần đó, lại xé ra một mảnh vải lớn, viết vài chữ trên mặt, rồi gập lại, để Vân Tường ngậm trong miệng, sờ sờ cổ Vân Tường vài cái, cánh tay vừa nhấc, Vân Tường kêu lên một tiếng hưng phấn, xoay chuyển vài vòng trên bầu trời, đảo mắt đã bay lên trời cao, biến mất không còn thấy hình bóng.
Lúc này Cơ Trinh nhìn Vân Tương bay đi, trong miệng lẩm bẩm nói:
– Nếu như đầu chim ưng kia có thể tiến hóa một lần nữa, thể hình của nó sẽ lớn hơn gấp đôi, đến lúc đó có thể để người cưỡi trên lưng bay đi, sau này ta cũng phải điều giáo một con cho lão yêu bà nhìn, hừ hừ…
Vân Thiên Hà vừa nghe xong lời này, chỉ lắc đầu khẽ cười, cũng không để ý tới, nhìn sắc trời đã chuyển sang hừng đông rồi, thuận miệng nói:
– Các trưởng lão, hiện tại mọi người tạm thời dàn xếp trước cửa động, Diệp tiền bối ngươi phụ trách điều chế dược vật, nếu như dược liệu còn thiếu, trong núi có khả năng tìm được, tiếp qua một canh giờ nữa là trời sẽ sáng rồi!
Diệp Tiên Kiều gật đầu, nói:
– Thiếu chủ yên tâm, ta bảo chứng chuẩn bị tốt toàn bộ trước khi trời sáng!
Lúc này Vân Thiên Hà mới nói với mấy người bên cạnh:
– Các vị trưởng lão, các ngươi dẫn theo vài tộc nhân nhanh nhẹn, chúng ta nhanh chóng tới Quỷ Hạp cứu người!
Nói xong, Vân Thiên Hà lại quay sang Cơ Trường Không phân phó:
– Cơ trưởng lão, ngươi cũng theo chúng ta, nếu như trong Quỷ Hạp có nhiều người yếu đuối, như vậy cần phải đưa bọn họ trở về, tiếp sau đó là cứu trợ trấn an, còn có họ vệ, tất cả đều cần nhân thủ!
Dứt lời, Vân Thiên Hà phân phó Quỷ Hoàng:
– Chuyện ở đây xin mời Hoàng tổ chiếu ứng, nếu như bên kia không thuận lợi cứu viện ra mà nói, chúng ta sẽ phóng tín hiệu nhờ hỗ trợ!
Quỷ Hoàng gật đầu.
Đợi mấy trưởng lão Ô Lan và Xích Ma Đô chọn nhân thủ xong, Vân Thiên Hà tiến vào trong Thiên Quỷ Động, dựa theo lời nói của Niếp Ngôn, từ bên dưới khối đá màu đen lấy ra một chiếc chìa khóa thủy tinh, sau đó dẫn theo hơn mười người dọc theo thông đạo bên trong Thiên Quỷ Sơn, thẳng hướng Quỷ Hạp bước đi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY – http://thegioitruyen.com
Quỷ Hạp ngay phía sau Thiên Quỷ Sơn và chỗ tiếp giáp một ngọn núi, nơi này kỳ thực chính là một khe sau trong quần sơn, sơn thế xung quanh hiểm trở, vách đá rất cao, độc trùng mãnh thú rậm rạp, mười phần bí mật.
Vân Thiên Hà và đoàn người Lam trưởng lão rất nhanh đã tìm được lối vào Quỷ Hạp, con đường phía trước tựa như vách núi ngăn trở, phía trước vách núi có bố trí bộ phận cơ quan, Vân Thiên Hà coi như tương đối lý giải đối với bộ phận cơ quan, lại cộng thêm có chìa khóa, dựa theo lời Niếp Ngôn, trái ba bước, phải năm bước.
Sau khi bước một bước cuối cùng, chợt nghe thấy tiếng động răng rắc vang lên, nơi đây hiện hiện ra một khối đá, chính giữ khối đá có hiện lên một lỗ thủng hình tam giác.
Vân Thiên Hà cầm chiếc chìa khóa thủy tinh cho vào trong lỗ hổng, sau đó dùng lực xoay mạnh, lập tức nghe được động tĩnh ầm ầm, chỉ thấy cửa lớn giữa vách núi mở ra.
Tại lúc vách núi mở ra, Vân Thiên Hà nói với mấy người phía sau:
– Lúc tiến vào trong cốc, phàm là thấy thủ vệ nào đó, mặc kệ có phản kháng hay không, giết chết toàn bộ, Bạch Nương Tử dẫn theo một bộ phận phụ trách chữa bệnh và chăm sóc, Ô Lan và Ngả Nhã Na trưởng lão dẫn người giải cứu mọi người bên trong và tiến hành trấn an, Xích Ma Đô trưởng lão phụ trách lục xoát lương thực và vật tư trong cốc, tìm được liền nhanh chóng vận chuyển toàn bộ tới chỗ trưởng lão Ô Lan và Ngả Nhã Na phân phát, Cơ trưởng lão phụ trách cảnh giới trong ngoài cốc!
Nghe được Vân Thiên Hà an bài mọi người đâu vào đấy, duy nhất chỉ có Lam trưởng lão không có việc làm, Lam La U không khỏi nói:
– Thiếu chủ, hai người chúng ta làm cái gì?
– Chúng ta, đương nhiên phải đi săn bắt đám cầm thú rồi!
Nói xong, Vân Thiên Hà trước một bước vào trong cốc, Lam trưởng lão sửng sốt, lập tức cười lớn một tiếng, trong ánh mắt phát ra sát khí, theo sát phía sau.
Lúc vào cốc, nơi nơi đều có rất nhiều cơ quan bẫy rập, hơi có chút không cẩn thận liền đạp phải, bất quá những bộ phận cơ quan này căn bản không thể nào làm khó được Vân Thiên Hà. Ngay cả bộ phận cơ quan thuật đệ nhất thiên hạ của Huyền Môn hắn cũng đã từng trải nghiệm qua, cũng theo An thúc nghiên cứu một thời gian, những cơ quan bẫy rập này đối với hắn mà nói, căn bản chỉ là trò đùa!
Bởi vì hiện tại mới nửa đêm hừng đông, trong cốc rất yên tĩnh, Vân Thiên Hà vượt qua bộ phận cơ quan bẫy rập bên ngoài, đi tới một chiếc cầu treo, dẫn theo mọi người tiến vào trong cốc.
Chỉ thấy trong cốc có một thôn trang cỡ trung, rìa ngoài cũng có một ít phòng ốc to lớn tiện nghi hơn, mà tiến vào sâu hơn là rất nhiều địa phương khô động khác nhau, chỗ ngủ chỉ là cây cỏ giản đơn, rất nhiều người ngủ bên trên, liếc mắt liền có thể thấy rõ ràng.
Phân bố như vậy, kỳ thực căn bản không cần phải lo lắng, thủ vệ khẳng định là ở trong những gian nhà to lớn, mà người bị khổ dịch, còn lại ở bên trong động hoặc nhà cửa bằng cây cỏ.
Sau khi mọi người tiến vào, Vân Thiên Hà phất tay, mọi người đều biến phải làm như thế nào, hai người Vân Thiên Hà và Lam La U phân biệt trực tiếp lao vào trong những gian nhà to lớn tiện nghi.
Vừa vào cửa, thấy trên giường là một tên mập mạp nằm ngủ, dưới thân còn đè nặng một thiếu nữ tuổi tác tương đối nhỏ, chân tay bị trói chặt, thân thể lõa lồ, hiển nhiên bị bắt tới phát tiết thú tính.
Khi Vân Thiên Hà bước tới gần, đợi tên mập mạp bị đánh thức, Vân Tru rời khỏi vỏ, trực tiếp giơ cao chém xuống, một chiếc đầu lâu văng lên, máu tươi phun ba trượng.