Diệp Tiên Kiều cũng trêu ghẹo cười nói:
– Nếu như không trang điểm dung nhan, ngươi làm sao cho ta vào phòng, cho ta ngủ cùng, hắc hắc…
– Đi tìm chết!
Bạch Nương Tử nghe được Diệp Tiên Kiều nói như vậy trước mặt mọi người, khuôn mặt nóng lên, hung hăng đá hắn hai cước, bắt đầu hoạt động ngay phụ cận, tiện tay nhổ hai cây dược thảo, kêu lên:
– Lão quỷ ngươi qua đây, giúp ta lấy thuốc, phụ cận nơi đây thực nhiều thứ thuốc nha, ta cũng muốn điều chỉnh khuôn mặt thật đẹp mới được!
Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút, phụ cận chính là Quỷ Hạp, nói:
– Lần này chúng ta trùng kích phong ấn cửa ra, dẫn phát động tĩnh quá lớn, phỏng chừng sẽ có người tới thăm dò, mà người của chúng ta quá đông, nhất thời chưa thể an trí được, trong cốc hãy lưu lại mấy vị trưởng lão tọa trấn, lại để mấy vị trưởng lão tạm thời ở đây thủ hộ cửa ra, hiện tại thừa lúc đêm khuya, trước tiên chúng ta tới Quỷ Hạp, cứu những người bị khổ dịch bên trong ra!
– Ta đi!
– Ta cũng đi!
Lúc này Cơ Trinh cũng không tiếp tục chơi đùa, đột nhiên chạy tới kêu lên:
– Cứu những người bị khổ dịch làm sao có thể thiếu ta, ta cũng muốn đi!
Vân Thiên Hà thấy mọi người cùng nhau tranh đoạt đi cứu những tộc nhân bị khổ dịch bên trong Quỷ Hạp, trong lòng cảm động, nhưng vẫn nói:
– Nếu như tất cả mọi người cùng tranh nhau đi, vậy những công việc ta an bài vừa rồi phải làm sao?
Mọi người gật đầu, nói:
– Vậy theo ý thiếu chủ!
Dứt lời, mọi người đều dùng vẻ mặt chờ mong nhìn Vân Thiên Hà.
Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút, nói:
– Những người bị khổ dịch trong Quỷ Hạp đại bộ phận là hậu duệ Linh tộc, vậy Lam trưởng lão, Ô Lan trưởng lão và Ngả Nhã Na trưởng lão cùng với Bạch Nương Tử dẫn theo một ít tộc nhân nhanh nhẹn theo ta đi!
– Không được, ta cũng muốn đi!
Cơ Trinh bất mãn mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói. Truyện Sắc Hiệp – http://thegioitruyen.com
– Trinh nhi, đừng nháo!
Cơ Trường Không xụ mặt nhìn Cơ Trinh:
– Tất cả nghe thiếu chủ an bài!
– Tiểu nha đầu, ngươi đi vạn nhất để những người đó sợ hãi thì làm sao bây giờ?
Lúc này, chỉ thấy Mộng Ly bắt theo một vị trung niên nhân và một thiếu niên chạy tới. Cơ Trinh bĩu môi, mà Niếp Ngôn bên cạnh bị Lam trưởng lão chế trụ nhìn thấy thiếu niên và trung niên nhân, nhất thời thần sắc buồn bã, khóe miệng giật giật liên tục. Kỳ thực thọ mệnh của hắn đã sắp hết, qua không được bao nhiêu ngày mới giảng giải cho tôn tử nhiều chuyện như vậy trong thời gian ngắn vừa qua.
Mà hiện tại, nghe được những người này nói chuyện, cảm thụ được bọn họ cũng không phải là loại người cùng hung cực ác, trong lòng hắn đã hiểu rõ một việc, tổ tông của hắn đã lừa dối hắn!
Cơ Trinh bình thương trong Quỷ Cốc thường xuyên đấu võ mồm với Mộng Ly, nghe xong lời này, nhất thời mất hứng kêu lên:
– Lão yêu bà, lão yêu bà, không đi thì không đi, ngươi không phải cũng không đi được sao, hừ!
– Ngươi, một tiểu bát phụ, dám mắng ta là lão yêu bà, xem ra không chơi chết ngươi mới lạ…
Vừa nói, Mộng Ly nghiêm mặt vứt trung niên nhân và thiếu niên trên mặt đất, vọt tới chế trụ Cơ Trinh.
Bởi vì thực lực của Cơ Trinh thấp hơn Mộng Ly, sau khi bị chế trụ, căn bản không thể nào phản kháng, Mộng Ly ôm chặt, ngay tại cái mông của nàng hung hăng tặng mấy cái tát rõ kêu.
– Ta cho ngươi mắng ta, ta cho ngươi mắng!
– Ai nha, ta không mắng, tỷ tỷ buông tha cho ta đi, đừng đánh ta, ta không mắng nữa…
Cơ Trinh bị Mộng Ly đánh mông rung động lên xuống, xấu hổ không thôi, lại đấu không được Mộng Ly, không thể làm gì khác hơn là ủy khuất xin tha.
– Như vậy còn không sai biệt lắm, hừ!
Mộng Ly hừ một tiếng, lúc này mới buông tha nàng.
Mà mọi người thấy Mộng Ly và Cơ Trinh đùa giỡn, đều mỉm cười vui vẻ, hai người này trong cốc thời gian vừa qua có thể nói là một đôi oan gia, vừa thấu nhau liền đấu võ mồm, mọi người đã sớm quen thuộc rồi.
Sau khi dạy dỗ Cơ Trinh, tâm tình Mộng Ly thư sướng, lúc này mới nghĩ tới chuyện chính, liền bắt thiếu niên trên mặt đất, nhưng không hiện vẻ sợ hãi, đi tới bên người Niếp Ngôn, nói:
– Lão đầu, tiểu tử này hẳn là tử tôn của ngươi, tuy rằng bọn họ chạy trốn lạc đường, thế nhưng không làm khó ta, hiện tại ngươi nên nói đi!
Niếp Ngôn hít một hơi, nói:
– Tổ tông lừa dối chúng ta, chúng ta đã phạm phải sai lầm không thể nào bù đắp được, lão phu cũng là tội nhân, chỉ khẩn cầu các ngươi có thể tha cho hài tử này, khối đá theo như lời ngươi nói, ta biết tung tích ở đâu!
Nói xong, Niếp Ngôn nói với thiếu niên:
– Phong nhi, khối đá cháu bình thường vẫn đeo trên cổ, hiện tại lấy xuống giao cho vị tỷ tỷ này đi!
– Không được, đó là lão tổ tông lưu lại kỷ niệm cho cháu!
Thiếu niên lắc đầu không nghe theo.
Mộng Ly vừa nghe, lúc này liền mở áo thiếu niên, lại không thấy khối đá đâu, không khỏi nhíu mày hỏi:
– Ngươi dấu nó ở nơi nào rồi?
– Ta không nói!
Thiếu niên rất quật cường.
Vân Thiên Hà thấy Mộng Ly ép hỏi thứ gì đó, trong lòng liền biết được nàng hỏi cái gì, hắn cũng không có nhiều kiên trì như vậy, lúc này liền dẫn theo trung niên nhân, đi tới bên người thiếu niên, nói:
– Nói ra tung tích khối đá, ngươi không nói hai người bọn họ sẽ phải chết, nói ra thì chỉ chết một mình ngươi, chính ngươi lựa chọn!
Thiếu niên bị khí thế của Vân Thiên Hà chấn nhiếp, lúc này không biết làm sao cho phải.
Niếp Ngôn nhìn Niếp Phong, ôn tồn nói:
– Phong nhi, gia gia vốn sắp chết, cháu hãy trả lại cho bọn họ đi, thứ đó căn bản không phải là của chúng ta, cháu nhớ kỹ những lời nói của mình trước đây với gia gia, những người bên trong Quỷ Hạp kia không phải là yêu ma, bọn họ xác thực đáng thương, tất cả mọi chuyện đều là do lão tổ tông đã lừa dối chúng ta, những người này bị nhốt trong Quỷ Cốc gần nghìn năm, là hắn đã bắt mọi người tới Quỷ Hạp nô dịch, sau này nếu như cháu sống sốt, không nên oán hận bọn họ, chỉ làm một người bình thường, sống những ngày bình thường, đó chính là tâm nguyện lớn nhất của gia gia!
Thiếu niên nghe được lời nói này, tinh thần càng có vẻ mê man bất định, khi nhận định từ lúc nhỏ bồi dưỡng của hắn bị phủ định, hơn nữa suy nghĩ trước đó của hắn lại được xác nhận, để trong lòng hắn không biết rốt cuộc là ai đúng ai sai.