– Xem ra thanh niên kia là đệ tử Nguyên Tâm Tông Giang Du!
Liếc mọi người một vòng, ánh mắt Nhiếp Vân rơi vào một thanh niên khuôn mặt âm úc.
Mọi cử động của người này mang theo một loại tự ngạo cùng kiêu ngạo, trước ngực đeo một viên ngọc thạch không lớn, trên đó viết ba chữ Nguyên Tâm Tông, rất sợ người khác không nhận ra, không biết hắn là đệ tử Nguyên Tâm Tông.
Càn rỡ đến loại tình trạng này, thật đúng là cực phẩm.
– Ta làm gì? Biết rõ còn hỏi! Một Dịch gia nho nhỏ, cấu kết Yêu nhân cường đạo không nói, lại dám công nhiên ấu đả Thành chủ, hiện tại các ngươi đã phạm vào tội hẳn phải chết, thiên đao vạn quả cũng không thể làm người hả giận! Lập tức giao Thành chủ ra đây, giao ra ba trăm vạn viên linh thạch hạ phẩm bồi tội, còn có khả năng được khoan hồng, bằng không, ngày hôm nay, ta liền đại biểu Thành chủ, đại biểu Vinh Thiên Thành, triệt để gạt bỏ Dịch gia bọn ngươi!
Giang Phong quát, giọng nói âm lãnh.
– Mau đem Thành chủ giao ra đây, cũng dựa theo Giang Phong gia chủ đi làm, các ngươi Dịch gia còn có thể bảo trụ căn cơ, bằng không, toàn bộ đều phải chết!
– Không sai, đại nghịch bất đạo gì đó, liền Thành chủ cũng dám trảo, người nào cho bọn ngươi gan chó?
– Còn không mau một chút, chẳng lẽ còn muốn cho chúng ta tự mình động thủ?
Các nhân vật nổi tiếng khác tựa hồ bị Giang Phong thu mua, hắn vừa quát xong, liền từng người “lòng đầy căm phẫn” rống lên, khí thế kinh người xông thẳng lên trời.
– Cấu kết Yêu nhân cường đạo? Cả gia tộc phải chịu tội!
Nghe được Giang Phong nói, Dịch Thành vung ống tay áo, hừ lạnh.
– Kỳ thực chuyện này cũng dễ thương lượng, nếu như Dịch thúc thúc đồng ý gả Thanh nhi muội muội cho ta, ta hoàn toàn có thể hảo hảo giải thích với Thành chủ, Dịch gia các ngươi cũng có thể miễn đi tai bay vạ gió!
Giang Du đi lên, nhìn về phía Dịch Thanh, trong mắt lóe lên một tia dâm ô, vừa cười vừa nói.
– Để ta gả cho ngươi? Nằm mơ!
Dịch Thanh tức giận đến đỏ ửng.
– Ngươi không đồng ý cũng được, bất quá Dịch gia các ngươi sẽ lọt vào tai hoạ, có thể giữ được hay không còn khó nói! Nếu như ngươi gả cho ta, ta là đệ tử Nguyên Tâm Tông, coi như Thành chủ lại tức giận, cũng sẽ nể tình ta, tha các ngươi một mạng…
Giang Du lạnh lùng nói, trong lời nói mang theo ngạo khí cao cao tại thượng.
– Được rồi, các ngươi chớ ồn ào, Thành chủ là ta bắt, có chuyện gì, tìm ta được rồi!
Thấy song phương càng nói càng hung hăng, Nhiếp Vân lắc đầu, đi lên trước.
Mình cầm nhiều linh thạch của người ta như vậy, còn muốn người ta mang mình tìm kiếm Nguyên Khí Sư lưu lại bảo tàng, thấy thế nào chuyện này cũng phải xuất đầu a.
– Ngươi bắt Thành chủ? Ngươi tính là vật gì? Một Chí Tôn nho nhỏ, con kiến hôi mà thôi. Cút ngay!
Giang Du liếc mắt nhìn Nhiếp Vân, hừ lạnh một tiếng.
Xem ra chuyện Nhiếp Vân xuất thủ bắt đám người Thành chủ, hắn còn không biết, nếu không cho hắn mười lá gan, hắn cũng tuyệt không dám nói như vậy.
– Ngươi bảo ta cút?
Nhiếp Vân lộ ra ý cười.
– Không sai, còn không cút, ta tới giúp ngươi!
Giang Du hừ lạnh một tiếng, nhất thời xuất thủ!
Hắn giống như Dịch Thanh, đều là Pháp Lực cảnh sơ kỳ, trải qua Nguyên Tâm Tông bồi dưỡng, tu tập một ít vũ kỹ tông môn. Vừa ra tay cả viện lập tức bị pháp lực tràn đầy, khắp bầu trời chưởng ấn như mưa sa hạ xuống.
Vũ kỹ của Nguyên Tâm Tông, Lạc Vũ Thần Chưởng!
Chưởng ấn như mưa, mỗi một hạt đều có một kích toàn lực của cường giả Chí Tôn Thiên bảng, trăm cái đồng thời từ trên trời giáng xuống, phía sau xinh đẹp mang theo uy lực khủng bố.
– Cái ngoạn ý gì, ngươi dự định đập con ruồi đi!
Nhiếp Vân hừ lạnh, quả đấm đưa tay về phía trước, bàn tay như phá trừ không gian, hạn chế thời gian. Trong nháy mắt đột phá chưởng ấn mưa sa, đứng ở trên cổ Giang Du.&