Dương Ngã Chi thấy quân tâm hoảng loạn, chó cùng rứt giậu hét lớn:
– Các huynh đệ, cùng tiến lên! Giết bọn hắn! Chúng ta có mấy vạn hùng binh, hắn chỉ có mấy nghìn người thôi!
Tần Tiêu cười ha ha, đem Phượng Sí Tri Kim Thang vung lên, phía sau trống trận thùng thùng vang vọng, trên đỉnh núi, hồng kỳ bay phấp phới!
Ở bên cạnh trong sơn lâm, nhất thời đồng dạng vang lên trống trận rung trời, một hồng kỳ chói mắt dương lên, có tiếng Đường quân hò hét vang vọng sơn lâm, rung động cả Ngưu Đầu Sơn.
Dương Ngã Chi sợ đến suýt nữa rớt xuống ngựa, kinh hoảng nói:
– Chuyện gì xảy ra?
Đốt Phiên Bồ kinh hoảng kêu lên:
– Đặc Lặc, xung quanh bốn phương tám hướng, tất cả đều là Đường quân mai phục, chúng ta trúng kế rồi!
– Bỏ chạy, mau bỏ chạy đi!
Dương Ngã Chi mũ nón da lông hoa lệ ném lên mặt đất, người Đột Quyết dường như thủy triều hướng về phía sau bỏ chạy đi, thật một trận người kêu ngựa hí.
– Phóng hỏa!
Tần Tiêu hét lớn một tiếng, trống trận thay đổi tiết tấu, hồng kỳ biến thành bạch kỳ. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn
Nhất thời, tả hữu trong sơn lâm, vô số cây lớn bị đốt cháy ném xuống phía dưới, thành hàng ngàn hàng vạn hỏa tiễn mang theo tiếng gào thét đoạt mạng, bắn tới trên da bào của người Đột Quyết.
Trên sơn đạo ba dài ba mươi dặm, đại hỏa tận trời cuồn cuộn nổi lên, người Đột Quyết kêu thảm thiết cùng tiếng chiến mã hí loạn vang vọng! Người Đột Quyết trên thân trúng hỏa tiễn, mù quáng đấu đá lung tung, lại đem lửa dẫn tới đốt lên người đồng bạn.
Dương Ngã Chi giống như quỷ khóc hô lên:
– Không nên hoảng loạn, không nên hoảng loạn! Lui lại, dập tắt lửa, lui lại!
“Sưu” một mũi hỏa tiễn cắm trúng đỉnh đầu Dương Ngã Chi mà qua, đem mái tóc của hắn đều bị thiêu đốt.
Dương Ngã Chi vừa thẹn vừa sợ, hung hăng cắn rắng răng một cái, lớn tiếng nói:
– Chúng ta là dũng sĩ Đột Quyết! Giết vào trong sơn lâm, cùng Đường quân đang phóng hỏa liều mạng a!
Đốt Phiên Bồ gắt gao kéo hắn lại:
– Không được a! Đặc Lặc! Mau chóng lui lại! Lui lại!
Dương Ngã Chi gặp trở ngại mà ngay tâm muốn chết cũng đều có, nặng nề thở dài một tiếng, thúc ngựa hướng phía trước chạy đi, bên người che chở mười mấy tên thiết vệ kỵ.
Cũng cũng không vội mà truy kích, ngồi ở trên ngựa thưởng thức kiệt tác của bản thân. Không khỏi than thở:
– Trận này tuy rằng thắng được đẹp, đáng tiếc nha, giết người thực sự là nhiều lắm… Nghiệp chướng a! Ngay cả ngựa tốt như vậy cũng đều bị thiêu cháy!
Mặc Y nhẹ giọng nói:
– Ngươi không phải vẫn thường nói, giết chóc cũng là một loại phương thức giữ gìn hòa bình sao? Những người Đột Quyết này không đem bọn chúng đánh cho sợ hãi, làm sao buông bỏ tâm tư được?
Tần Tiêu nhếch miệng cười nói:
– Đúng vậy, hai trận tao ngộ chiến lúc trước kia, cho rằng cứng đối cứng nhiều người có thể đánh bại ta. Trận này đánh xong, ta xem Đột Quyết còn dám lỗ mãng nữa không!
– Truyền lệnh! Thất quân truy kích, bắt sống Dương Ngã Chi, Đốt Phiên Bồ!
Mặc Y hưng phấn gật đầu một cái:
– Ta cũng đi! Ngươi ở tại chỗ này chỉ huy là được rồi.
Tần Tiêu mỉm cười, nhẹ giọng nói:
– Cẩn thận, anh thư!
Mặc Y trên mặt ửng đỏ, nũng nịu một tiếng “giá” mang theo một nghìn kỵ binh phía sau sát tiến lên.
Tần Tiêu xuống ngựa, đi tới chỗ núi cao, xa xa quan chiến.
Người ngựa Đột Quyết dường như ở trong Địa Ngục Dung Lô giãy dụa, kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, người ngã ngựa đổ. Hai bên phục binh cùng đám binh mã do Quách Tử Nghi thống lãnh mai phục ở sơn lâm, đồng thời giết ra. Đem người Đột Quyết giết được một trận bỏ chạy tán loạn, quân lính tan rã.
Tần Tiêu nhếch khóe miệng, cười nhạt một tiếng lẩm bẩm nói: Ai bảo ngươi không nên đến Âm Sơn bên này, không nghe lời cơ!
Dương Ngã Chi cưỡi ngựa, hoảng loạn không biết phân biệt được phương hướng, bỏ chạy loạn xung quanh. Khắp nơi đều là đại hỏa hừng hực, ở bên cạnh vang lên tiếng kêu giết lớn của Đường quân cùng tiếng kêu thảm thiết của người Đột Quyết.
Một cổ vị đạo nồng đậm gay mũi truyền đến, chọc hắn liên tục ho khan sặc sụa, nước mắt giàn giụa, càng thêm không có biện pháp nhìn đường. Chỗ sơn khẩu, Quách Tử Nghi và Vạn Lôi dẫn kỵ binh lách đến phía sau, chém giết trở lại, cũng không cần kỵ binh xung phong liều chết, chỉ là một trận loạn tiễn cùng phát, đem người Đột Quyết chạy ra khỏi sơn khẩu bắn đến người ngã ngựa đổ.