Chưa đến năm phút sau thì bà Chu cũng nhận được điện thoại của chồng. “Chồng ơi, anh mau đến trường học của con đi, em đang bị người ta ức hiếp đây này, lần này anh nhất định phải giúp em xã cục tức này.
Bà Chu còn chưa kịp nói xong thì đã bị ông Chu lên tiếng cắt lời: “Rốt cuộc thì bà đã làm gì ở trường học vậy? Bà có biết là nhà họ Cổ ở Đà Nẵng đã tìm đến tôi rồi hay không? Người ta còn bảo tôi nhanh chóng đến đó đưa bà đi, nếu không sẽ khiến cho tôi không thể tiếp tục lần lớn ở cái đất Đà Nẵng này nữa! Có phải bà lại đắc tội với người nào đó rồi không? Nhanh chóng xin lỗi người ta đi, sau đó cút về đây cho tôi, nếu không chúng ta sẽ ly hôn ngay lập tức, coi như mấy năm nay tôi và bà không quen biết nhau!”
“Cái gì cơ, ông…”
Bà Chu còn chưa kịp nói xong thì ông Chu đã ngắt điện thoại.
Bà Chu sững sờ nhìn Hứa Trúc Linh đang đứng trước mặt minh, nhìn cô căn bản không hề giống với những người đã làm mẹ vì thực sự là cô còn quá trẻ.
Cô đang nhưởng mày nhìn bà ta, thân hình nhỏ bé và cả sống lưng thẳng tắp, Có rất nhiều người đang đứng vây xung quanh, bọn họ đều là những người đến tham gia buổi họp phụ huynh cho các em học sinh, bây giờ đều đã nhìn thấy trò cười của bà ta.
Sắc mặt của bà ta trở nên tái nhợt, trên trán còn đang toát một tầng mồ hôi lạnh, bà ta suy nghĩ một hồi rồi quyết định đã đâm lao thì phải theo lao.
Vừa rồi rõ ràng bà ta còn khoa trương như vậy, chẳng lẽ vừa quay người đã đon đà xin lỗi người ta, tình thể này rơi vào bất cứ ai đi chăng nữa thì cũng khó lòng mà chấp nhận nổi.
Thật sự không thể kéo lại chút thể diện nào.
Bà ta nằm tay Chu Châu Dương định rời đi, ai ngờ còn chưa kịp quay người đã bị Hứa Trúc Linh cản lại. “Bà Chu, bà còn chưa xin lỗi tôi đâu. Cứ như vậy rời đi, không sợ chồng của bà sẽ ly hôn với bà hay sao?”
“Cô… rốt cuộc thì cô là ai?”
“Tôi? Tôi là mẹ của Phó Minh Diệp, hôm nay tôi đến đây để họp phụ huynh cho con gái của tôi”
Cô nói chuyện rất thoải mái và nhẹ nhàng, khỏe miệng nhếch lên khẽ mỉm cười, khi chất không hề thua kém những người đang đứng bên cạnh. Cô đã sớm không còn là Hứa Trúc Linh trước đây rồi, hiện giờ cô chẳng khác gì phương hoàng niết bàn, trùng sinh từ trong khổ nạn.
Cô đã trở nên kiên cường dũng cảm, cho dù là một mình thì cô vẫn có thể đối mặt với mọi chuyện.
Có Cổ Thành Trung ở bên cạnh, cô có thể sống rất tốt.
Và ngay cả khi không có Cổ Thành Trung thi cuộc sống của cô cũng sẽ không bị kém đi chút nào. “Cô… xin lỗi, như vậy là được rồi chứ gì?”
“Minh Diệp, bạn Chu Châu Dương này có hay bắt nạt con không?”
“Có! Bạn ấy lúc nào cũng nói con là đồ không cha không mẹ, nói con là nghiệt chủng!”
Nghiệt chủng…
Hai từ ác độc như thế này vậy mà lại được thốt ra từ miệng của một đứa trẻ.
Thật đúng là nhà dột từ nóc dột xuống!
Hứa Trúc Linh nghe thấy vậy thì không khỏi chau mày, khó chịu nhìn về phía Chu Châu Dương rồi nói: “Có phải cháu cũng nên xin lỗi bạn Minh Diệp hay không?”
Chu Dương thấy mẹ của mình cũng phải kinh sợ cô gái trước mặt này nên câu bé liên ngoan ngoãn nói xin lỗi
Sau đó, hai mẹ con nhà họ liền chán nản rời đi.
Lúc này cô giáo liên tiến lên phía trước, cần thận cung kính nói: “Bà Phùng, chúng tôi rất cảm ơn bà dù bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn dành ra chút thời gian để tới đây tham gia buổi họp phụ huynh ngày hôm nay, bà vào trong ngôi một lát đi, đừng đứng ở bên ngoài mãi như thế “
“Ừ, Minh Diệp, chúng ta đi thôi “
“Mommy thật lợi hại, mommy có phải là siêu nhân không? Chỉ có siêu nhân mới có thể khiến cho người xấu chán nản, cúp đuôi bỏ chạy thôi!”
“Vậy daddy có phải siêu nhân không?”
“Không phải… trước kia daddy là Pinocchio chi biết nói dối con. Nhưng hiện giờ daddy không nói dối con nữa, thật tốt “Daddy của con đã đi lâu như vậy rồi còn chưa về nhà, có khi nào daddy bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi hay không?”
Cô không kìm được mà nói đùa với đứa bé, lại chẳng hề hay biết tất cả mọi việc xảy ra vừa rồi đều bị Phó Minh Tước nhìn thấy, Anh ta khoanh hai tay trước ngực, lưng đưa vào một cây cột nhỏ, chăm chú ngắm nhìn hai hình bóng một lớn một nhỏ đang dắt tay nhau đi vào bên trong. khỏe miệng của anh ta nhếch lên tạo thành một đường cong nhẹ, trong đôi mắt đều mang theo vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Lúc mới đầu anh ta còn lo lắng, sợ cô không thể làm tốt vai diễn người mẹ này nhưng hiện giờ xem ra là do bản thân anh ta lo lắng không đâu rồi.
Có lẽ… là Ngọc Diệp trên trời có linh nên đã đặc biệt sắp xếp những chuyện này.
Hứa Trúc Linh là một người vợ tốt, cũng là một người mẹ tốt, anh ta rất hài lòng.
Hai người bọn họ vào trong không lâu thì Phó Minh Tước cũng đi vào. “Sao anh đi đâu mà lâu thế?”
Cô không khỏi nghi ngờ hỏi. “Nói chuyện với ban chủ nhiệm về tình hình gần đây của Minh Diệp một chút, tháng này con bé học tập rất chăm chỉ vì thế chút nữa nhất định phải thường cho nó, một nhà ba người chúng ta cùng nhau đi ăn cơm. “Tôi cũng đi à?”
“Cô là mommy của con bé, tất nhiên cũng phải đi Những lời mà anh ta nói tất nhiên rất hợp lý,
Nhất thời làm cho Hừa Trúc Linh không biết phải làm sao, liền đè thấp giọng xuống, ghé sát vào tai của anh ta rồi nói: “Phó Minh Tước, có phải anh đang có tình chỉnh đốn tôi đúng không? Rốt cuộc là ai mới là người báo ân vậy… tại sao lúc nào cũng là tôi giúp đỡ anh vậy?”
Phó Minh Tước cảm nhận được thân thể mềm mại của cô đang tiến lại gần anh ta, đôi môi đỏ hồng hé mở, hơi thở ấm nóng len lỏi vào tai khiến cho cơ thể của anh ta cứng đờ.
Khung cảnh năm đó đột nhiên không kìm được mà hiện lên rõ mồm một trong đầu, cô gái nhỏ đó cũng rất thích ghé sát vào tai anh ta mà nói chuyện như thế này. Cô ấy không cao bằng anh ta nên đành phải kiễng chân, đôi môi mềm mại như có như không chạm vào tai anh ta, giọng nói nhẹ nhàng len lòi…