Đại bàng cánh vàng sau lưng Lôi Vô Kiệt đã biến lớn hết cỡ, nhưng cũng lung lay như sắp đổ, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống. Lôi Vô Kiệt cắn chặt răng, gầm lên một tiếng: “Đi!”
Ống tay áo của hắn vung lên, đột nhiên lại đánh ba quyền. Mỗi quyền đều tan rã một tầng thương kình, sau ba quyền thanh trường thương xoay tròn, như sắp rơi xuống đất.
Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nhảy xuống nắm lấy thanh trường thương. Cô khẽ mỉm cười: “Tốt lắm, đáng lẽ ta nên chờ ngươi.”
“Ngươi tên là gì.” Lôi Vô Kiệt vẫn hỏi.
“Tư Không Thiên Lạc.” Tư Không Thiên Lạc chậm rãi trả lời.
“Được.” Lôi Vô Kiệt gật đầu.
Chỉ một câu đó, Tư Không Thiên Lạc đã cầm trường thương, đâm ra ba nhát, Lôi Vô Kiệt cũng đánh ra sáu quyền.
Doãn Lạc Hà đứng cách đó không xa quan chiến bỗng nhìn sang đệ tử của mình, cười nói: “Sao nào?”
Lạc Minh Hiên suy nghĩ rồi nói: “Ta vẫn đặt Thiên Lạc sư tỷ! Không đúng, vẫn là đặt Lôi Vô Kiệt đi, dù sao hắn cũng là người từng thắng ta.”
Doãn Lạc Hà lại mỉm cười không nói gì.
Lạc Minh Hiên gãi đầu: “Sư phụ, người mua ai thắng?”
Doãn Lạc Hà quay lại đi về điện: “Ta đặt ngươi thắng.”
“Ta?” Lạc Minh Hiên sửng sốt: “Ta đâu có đánh với bọn họ, hơn nữa trước đó ta từng đánh với Lôi Vô Kiệt rồi, ta thua rồi mà.”
“Ta mặc kệ, ngươi là đệ tử của ta, ta chỉ đặt ngươi thắng. Trước đó có thua cũng không sao, chỉ cần ngươi còn chưa chết, trận cược vẫn còn.” Giọng nói của Doãn Lạc Hà mang theo vẻ tùy hứng của thiếu nữ.
Lạc Minh Hiên nhìn bóng lưng sư phụ, đột nhiên thất thần.
Còn lúc này trên đại điện cũng có hai người đang quan sát trận chiến bên dưới. Hai người đều mặc áo đen, trông hệt như một cặp thầy trò. Tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong và đại đệ tử Đường Liên.
“Ngươi thấy ai sẽ thắng?” Tư Không Trường Phong mỉm cười nhìn Đường Liên.
Đường Liên lắc đầu: “Khó mà nói được, nhưng nếu Vô Kiệt không dùng kiếm, chắc chắn sẽ thua.”
“Hắn là đệ tử của Kiếm Tiên, sao lại không dùng kiếm cơ chứ?” Tư Không Trường Phong thản nhiên đáp.
Đường Liên lại hơi nhíu mày, cứ cảm thấy hình như trên người Lôi Vô Kiệt có chỗ nào không đúng.
Bên dưới, sau vài hiệp đấu, Lôi Vô Kiệt đã mệt tới mức mồ hôi đổ ra đầy đầu, bộ áo đỏ trên người đã bị cắt rách vài chỗ. Tiêu Sắt nhíu mày: “Còn may cái áo này là tiện tay mua ven đường, có rách cũng không tiếc. Vô Kiệt, nếu ngươi thắng ta tặng ngươi một chiếc phượng hoàng lửa, giống hệt cái trước của ngươi!”
Lôi Vô Kiệt lại không thấy được cổ vũ mấy, tuy rất không muốn thừa nhận nhưng theo tình hình trước mắt, hắn đã dần dần rơi xuống hạ phong. Hắn cười khổ một tiếng: “Ngươi hào phóng như vậy từ bao giờ thế?”
Tiêu Sắt vốn gặp chuyện gì cũng không dao động, nhưng mấy hôm nay đã dồn nén không ít uất ức: “Nếu ngươi có thể đánh ngã cô nàng này, ta cho ngươi tám trăm lượng! Không! Tám ngàn lượng cũng được!”
Tư Không Thiên Lạc cười lạnh một tiếng: “Đánh ngã ta? Ngươi chờ đấy cho ta, hôm nay hai ngươi đừng hòng trốn thoát.” Cô nâng thanh trường thương lên, vung về phía trước, ép Lôi Vô Kiệt lui liền ba bước.
“Ta có một thương, tên Phiên Vân Phúc Vũ.”
Mũi thương gây gió vù vù, Lôi Vô Kiệt lại lui ba bước.
“Còn có một thương, tên Liệu Nguyên Bách Lý.”
Thế thương kéo dài, Lôi Vô Kiệt lại lui sáu bước.
“Lại có môt thương, tên Bách Điểu Triều Phượng.”
Thân thương lại kêu vang, như trăm loài chim cùng hót, ánh mắt Tư Không Thiên Lạc trở nên sắc bén, từ từ ép sát tới: “Ta từng thấy kiếm của ngươi ở dưới thành, trình độ của ngươi đâu chỉ có vậy, kiếm của ngươi đâu?”
Tuy thanh Sát Phố kiếm bị cắm trên tường thành Hạ Quan, nhưng ai cũng thấy bên hông Lôi Vô Kiệt treo một thanh trường kiếm khác.
Kiếm tên Thính Vũ.
Ngân Nguyệt thương, Thính Vũ kiếm, Kinh Lôi đao.
Ba món binh khí này đã từng nổi danh trên giang hồ như nhau, bởi vì chúng từng nằm trong tay ba người trẻ tuổi sau này nổi danh khắp thiên hạ.
Thương Tiên – Tư Không Trường Phong, Kiếm Tiên – Lý Hàn Y, cùng với Tửu Tiên – Bách Lý Đông Quân.
Lúc này Thính Vũ kiếm phảng phất nghe thấy tiếng gọi của bạn cũ, kêu vang trong hộp kiếm, thân kiếm khẽ rung như muốn tự rời vỏ bay ra. Lôi Vô Kiệt chưa từng thấy nó dao động mãnh liệt như vậy. Lúc này hắn đã không còn đường lui, cuối cùng cũng đặt tay lên chuôi kiếm.
Tiếng ngâm đột nhiên biến mất, nhưng chuôi kiếm lại như có tiếng sấm rền vang lên.
Lôi Vô Kiệt thở pháo nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ngừng lui về phía sau, con mắt vốn dần ảm đạm lại bừng cháy, hắn xiết mạnh chuôi kiếm.
“Xem kiếm.”