Bùi Huyền Trì giải thích nói: “Ta không động đến tu vi, tâm ma sẽ không xuất hiện.”
Sợ Vân Lạc Đình lo lắng, lại sợ Vân Lạc Đình giống như lần trước đi vào biển ý thức, như vậy thì quá nguy hiểm. Bùi Huyền Trì liền nói thêm một câu: “Kỳ thực tâm ma không có gì nguy hiểm, chỉ là khiến suy nghĩ và cảm xúc ở trong nội tâm mở rộng, để nó qua đi tự mình bình tĩnh lại, là không có việc gì.”
Cũng để mèo nhỏ an tâm hơn.
Vân Lạc Đình nhướng mày, chậm rãi gật đầu: “Đã hiểu.”
Nhìn vào đôi mắt đầy ẩn ý và kèm theo đó là chút bỡn cợt của mèo nhỏ, Bùi Huyền Trì đứng dậy nói: “Ta đi tìm ít thuốc hoạt huyết và thuốc loại bỏ máu đông.”
Vân Lạc Đình nhìn bộ dáng chạy trối chết của hắn, lập tức cười thành tiếng.
Một lát sau, Bùi Huyền Trì bưng một khay thuốc mỡ bước vào, khuôn mặt Vân Lạc Đình ngẩn ra, có chút không cười nổi.
Vân Lạc Đình bọc chăn nằm xuống, chỉ lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài: “Ta không muốn dùng.”
Bùi Huyền Trì đặt mấy loại thuốc này lên đầu giường, chọn ra mấy lọ: “Có một vài loại không màu không vị, còn loại này có vị ngọt, không đắng, thử bôi lên xem sao?”
Vân Lạc Đình ngước mắt, đôi mắt trông mong nhìn hắn.
“… Nếu cảm thấy khó chịu thì dùng một ít.”
“Được.” Vân Lạc Đình một lời đồng ý, dùng tay yên lặng đẩy mấy lọ thuốc ra xa chút.
Nhìn Bùi Huyền Trì ngồi bên cạnh không nói một lời, Vân Lạc Đình đột nhiên cảm thấy có hơi buồn cười.
Cậu thật sự có hơi không hiểu tại sao mình lại xuyên sách. Quyển sách này đối với cậu mà nói không xứng để cậu dùng để giết thời gian, nhưng cậu biết Bùi Huyền Trì là người duy nhất cậu để ý trong quyển sách này.
Vân Lạc Đình giống như hiểu được ý nghĩa mình xuyên thư nằm ở đâu.
Khi đó ta không biết tên ngươi, lúc biết được thân phận của ngươi thì đã chú ý tới ngươi rồi. Sau xuyên sách ta gặp được ngươi rồi biết tên của ngươi, nhưng vẫn không biết được trong tương lai ngươi là ai.
Cho dù là trước khi xuyên sách hay sau khi xuyên sách, người làm ta chú ý, chỉ có mình ngươi mà thôi.
Đôi mắt Vân Lạc Đình cong cong. Bùi Huyền Trì bưng một cốc sữa bò qua đây, thấy thế hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
“Nghĩ đến ngươi.” Vân Lạc Đình nhận sữa bò uống một ngụm, ấm áp, cũng không nóng: “Có cái gì ăn không, ta có hơi đói bụng.”
Sau giờ ngọ ngày hôm qua bọn họ vẫn chưa ăn gì.
Bùi Huyền Trì nói: “Ta đi gọi người đưa cơm trưa tới.”
Đúng là đã đến giờ cơm, phòng bếp nhỏ luôn đúng giờ chuẩn bị đồ ăn, đi ra ngoài nói một tiếng với con rối là có thể đưa đồ ăn vào.
Vân Lạc Đình nghe vậy vén chăn lên, đứng dậy nói: “Chúng ta trực tiếp đến phòng bếp nhỏ ăn cơm đi, đưa đi đưa lại thật phiền phức.”
“Được.” Bùi Huyền Trì bước lên, duỗi tay bế Vân Lạc Đình lên.
Đôi mắt Vân Lạc Đình nhiễm chút ý cười, cậu không bị thương ở chân, lại không ảnh hưởng đến việc đi lại.
Tuy là như thế, cậu cũng không nói gì thêm, để Bùi Huyền Trì ôm mình đến phòng bếp nhỏ.
– —
Sự tồn tại của tâm ma tóm lại là rất nguy hiểm, cho đến khi biết rõ tâm ma của Bùi Huyền Trì đến tột cùng là cái gì, thì không thể thả lỏng cảnh giác.
Chuyện xấu gì cũng đã xảy ra, kiếp trước Bùi Huyền Trì đã trải qua quá nhiều biến cố, kiếp này bất luận là người nào hay một sự kiện nào đều có khả năng trở thành tâm ma của hắn.
Vân Lạc Đình ngồi trên xích đu nhẹ nhàng lay động, bên kia Bùi Huyền Trì đang lột vỏ linh quả cho cậu.
Cái này là do thị vệ đi nhà đấu giá mang về. Đoạn Thư Lăng tình cờ có được một cây linh quả, số lượng linh quả thưa thớt, nên không có lấy ra bán, mà mang đi tặng người.
Bùi Huyền Trì thấy mèo nhỏ cứ nhìn mình. Sau khi hắn lột vỏ trái cây xong, liền đặt chúng vào trong đĩa, rồi đưa đĩa cho Vân Lạc Đình.
Vân Lạc Đình không nhận, dùng que tăm nhỏ chọc một miếng đưa lên miệng Bùi Huyền Trì: “A ——”
Bùi Huyền Trì ăn miếng linh quả kia: “Rất ngọt, ngươi ăn thử đi.”
Vân Lạc Đình cầm que tăm nhỏ, cậu không vội vàng ăn, thản nhiên hỏi: “Ngươi có biết tâm ma của ngươi là cái gì không?”
Bùi Huyền Trì hẳn là biết, dù sao hắn cũng lâm vào thần thức vài lần, nói như thế nào cũng nên gặp qua tâm ma kia.
“…… Chờ thêm mấy ngày, sau khi ta độ kiếp là có thể loại bỏ tâm ma, không cần để trong lòng.”
“Tại sao ta cảm giác như ngươi không muốn ta biết tâm ma là ai?” Vân Lạc Đình chần chờ một lát, nhẹ giọng nói: “Ta đi vào bên trong thần thức của ngươi, nhìn thấy kiếp trước của ngươi.”
“Ừ.” Bùi Huyền Trì tất nhiên sẽ hiểu, tâm ma sẽ chỉ khiến người ta đánh mất lý trí, sẽ không làm người ta mất đi ký ức, huống chi, mèo nhỏ vẫn chạm đến lòng bàn tay hắn khi bị ma khí cuốn vào.
Lúc ấy hơi thở hỗn loạn, Bùi Huyền Trì sợ mèo nhỏ sẽ gặp nguy hiểm, cố gắng chống đỡ một lát thanh tỉnh để đưa cậu ra bên ngoài.
Vân Lạc Đình nói: “Đó không phải lỗi của ngươi. Kẻ ác cuối cùng sẽ chịu trừng phạt, ngươi bị bắt phải phản kháng. Với ta, ngươi mới là người bị hại.”
“Ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi, cho dù chuyện gì xảy ra, ta vẫn luôn ở đây.”
“Cho nên… bây giờ có thể nói cho ta biết, tâm ma của ngươi là cái gì không?” Vân Lạc Đình nhẹ giọng nói: “Ta không muốn ngươi xảy ra chuyện.”
Kiếp trước ngươi đã rất khó khăn, một đời này ta sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.
Bùi Huyền Trì nghe vậy đầu tiên là sửng sốt.
Kiếp trước, trên tay hắn dính đầy máu, bất kham, không thể nói nên lời. Hắn sợ mèo nhỏ sẽ chán ghét mình, cho nên không muốn nhắc tới.
Nhưng nhìn thấy mèo nhỏ cẩn thận như thế, hắn giơ tay lên cử động đầu ngón tay cọ cọ gương mặt cậu.
Vân Lạc Đình thuận thế nắm lấy tay hắn, để ở trên đùi mình thưởng thức.
Vân Lạc Đình từng đoán qua, tâm ma có thể là Bùi Văn Ngọc, cũng có thể là hoàng đế, quốc sư, Thục quý phi cũng nghĩ đến. Nhưng bởi vì ở trong thần thức của Bùi Huyền Trì không có thấy, phía trước lại là vực sâu, ngay cả một bóng người cũng không có, chẳng lẽ tâm ma chính là Bùi Huyền Trì sao?
Có khả năng, nhưng không lớn.
Thân là Ma tôn, khả năng bị chính mình gây khó khăn là rất nhỏ. Không thể so sánh với một số tu chân giả trong tiên môn, sẽ có khả năng bởi vì một ít chuyện nhân quả nhỏ, mà khiến bản thân trở thành tâm ma của chính mình.
Vì ma tu cởi mở không câu nệ tiểu tiết.
Hơn nữa, nếu tâm ma là chính là bản thân mình, cũng không có gì khó nói, trực tiếp nói cho nó biết, như vậy càng dễ dàng giải quyết hơn.
Bùi Huyền Trì lại ngậm miệng không chịu nói, vì sao.
Vân Lạc Đình ăn linh quả, thử loại trừ những điểm không có khả năng, để tìm ra chỗ đáng nghi. Nhưng suy nghĩ hồi lâu, người khả nghi nhất vẫn chính là Bùi Huyền Trì.
“Ngươi thật sự rất muốn biết?”
“Ừ.”
Bùi Huyền Trì khẽ thở dài, xoa tai mèo: “Là ngươi.”
“Ừ…… Hả?” Vân Lạc Đình cắn linh quả, trong lúc nhất thời cậu còn nghĩ rằng mình nghe lầm. Nhưng thấy vẻ mặt Bùi Huyền Trì, không hề có ý đùa giỡn chọc cười cậu, cậu không khỏi thắc mắc.
Vân Lạc Đình mờ mịt nói: “Tại sao lại là ta?”
Cẩn thận nghĩ lại, phía trước là vực sâu, ngoại trừ Bùi Huyền Trì, còn không phải là cậu?
Nhưng…… Tại sao tâm ma của Bùi Huyền Trì lại là cậu.
Vân Lạc Đình không nghĩ ra: “Ta còn tưởng rằng là một trong số những người bên phía Bùi Văn Ngọc.”
“Bọn họ còn không có tư cách này.” Bùi Huyền Trì chưa bao giờ để người khác vào mắt.
Đối với hắn mà nói, chỉ cần một cái búng tay là có thể khiến mọi thứ biến mất chỉ còn một đống tro tàn. Bao gồm cả cái Thiên Đạo này, bao gồm toàn bộ Tu chân giới, không có một thứ nào có thể lọt vào mắt của hắn.
Ngoại lệ duy nhất trong đó, chỉ có Vân Lạc Đình.
Tâm ma xuất phát từ sự sợ hãi bên trong nội tâm. Hắn sợ hãi, hắn che giấu quá nhiều chuyện, sợ những chuyện này bị mèo nhỏ biết, không chấp nhận được hắn rồi lựa chọn rời đi.
Cũng sợ nhìn thấy sự thất vọng, sự sợ hãi trong mắt mèo nhỏ.
Hắn có thể làm lơ vạn vật trên thế gian, lại không thể buông tha Vân Lạc Đình.
Lúc tu vi đột phá khiến ký ức kiếp trước ùn ùn kéo đến, cùng với ký ức kiếp này đan xen vào với nhau, khiến cho Vân Lạc Đình nhìn đặc biệt rõ ràng phần ký ức kia.
Bùi Huyền Trì chưa bao giờ để ý đến tâm ma. Nhưng lúc này đây, tâm ma có quan hệ với Vân Lạc Đình, hắn có hơi bó tay không có biện pháp.
Hắn không biết phải làm gì với Vân Lạc Đình.
Vân Lạc Đình há miệng thở dốc, muốn nói gì đó rồi lại không thể nào mở miệng. Sau khi thần thức giao hòa, giờ phút này cậu có thể cảm nhận được rõ ràng tâm cảnh của Bùi Huyền Trì.
Tuy là như thế, Bùi Huyền Trì lại không biểu hiện bất cứ một thứ gì trên mặt.
Vân Lạc Đình giơ tay ôm Bùi Huyền Trì, vỗ nhẹ vào lưng hắn, cụp mắt che hơi nước trong mắt, nhẹ giọng nói: “Ta sẽ không sợ ngươi, càng sẽ không rời khỏi ngươi, ta vốn vì ngươi mà đến, làm sao lại rời đi chứ.”