Dẫm lên lá rụng khô héo, dưới chân phát ra âm thanh sàn sạt, mùa thu đến rồi, lá cây đều đã úa vàng, Tô Bạch nhất thời cảm thấy tâm tình hiu quạnh, nhớ lại cuộc sống dưới đáy vực những ngày qua, tuy Mộ Duyên Chiêu cường thế lãnh ngạnh nhưng đối xử với hai người bọn họ lại rất tốt, thực tâm thực lòng. Ma tôn oai phong một cõi năm đó, đến nay cũng chỉ được chôn cất cô đơn ở nơi không nhìn thấy ánh mặt trời này, ngẫm lại đáng buồn đáng tiếc đến cỡ nào, mà tên đầu sỏ gây ra tất cả lại chính là mình.
Đang nghĩ vậy, bàn tay lại đột nhiên bị một người khác nắm lấy. Mộ Thanh Giác cau mày lo lắng nhìn hắn: “Mấy ngày nay sư huynh sao vậy, cứ mang bộ dạng không có tinh thần là sao?” Nếu nói là vì chuyện Mộ Duyên Chiêu mà khổ sở trong lòng thì cũng không nên thất hồn lạc phách như vậy, cả ngày mệt mỏi, giống như không còn hứng thú với bất cứ thứ gì nữa.
Mộ Duyên Chiêu chết đi khiến Tô Bạch áy náy trong lòng. Hắn lâm vào một loại cảm xúc cực độ ghét bỏ bản thân mình, cứ không nhịn được mà nghĩ rằng, nếu như không có mình thì những người này có phải sẽ có một cuộc đời khác hay không, nếu như mình không viết cái văn ngựa đực gì đó, không vì mở ra bản tay vàng cho nam chính mà tổn hại tới vận mệnh người khác thì có phải Mộ Duyên Chiêu và Tô Hòa Ninh sẽ có thể bên nhau hay không?
Thấy Tô Bạch không đáp, Mộ Thanh Giác càng thêm lo lắng, nâng tay xoa đầu mày nhíu chặt của hắn, “Nếu sư huynh có chuyện gì khó nghĩ thì có thể nói cho ta biết, cho dù là gì ta cũng sẽ giải quyết giúp huynh, không nên như vậy nữa.” Chẳng lẽ người này không biết rằng nhìn hắn khổ sở, trong lòng mình sẽ càng khó chịu hơn hay sao?
Lời y nói vô cùng chân thành, trong lòng Tô Bạch chấn động, giương mắt nhìn Mộ Thanh Giác. Nếu ngươi biết được ta là người sáng tạo ra thế giới này, biết được cái mà ngươi gọi là nhân sinh chẳng qua chỉ là một đoạn kí tự dưới ngòi bút của ta thì ngươi còn có thể đối tốt với ta như vậy nữa hay không, chỉ sợ là sẽ hận ta thấu xương, sau đó khiến ta có kết cục còn thê thảm hơn cả nguyên chủ của thân thể này nữa, một người kiêu ngạo như ngươi sao có thể chịu được việc bị lừa gạt như vậy.
“Ngươi sẽ giết ta sao?” Ánh mắt Tô Bạch mê mang, bất an hỏi.
“Sư huynh!” Mộ Thanh Giác vừa bực mình vừa buồn cười, thấy bộ dạng thấp thỏm lo âu như vậy của hắn lại không nhịn được mà đau lòng, bất đắc dĩ ôm Tô Bạch vào lòng, vỗ về mái tóc dài của hắn trấn an: “Rốt cục huynh đang bất an điều gì vậy? Sao ta nỡ thương tổn huynh chứ.” Đúng vậy, cho dù hành vi của Tô Bạch ẩn ẩn khiến y cảm thấy kỳ quái, đúng là trong lòng y từng phỏng đoán rốt cục sư huynh đang che giấu điều gì, tuy có nghi hoặc nhưng y chưa từng hoài nghi rằng Tô Bạch sẽ hại mình, lại càng không muốn vì vậy mà hai người trở nên xa cách.
Đầu tiên là bị đuổi giết, sau đó nhảy xuống vực, lúc nguy cấp y không kịp suy xét nhưng rảnh rỗi nghĩ lại liền phát hiện ra rất nhiều lỗ hổng. Đêm hôm đó rõ ràng sư huynh cố ý để cho Bùi Nhiên giữ chân y, sau đó khi hai người bỏ chạy, Tô Bạch nghĩ cũng không nghĩ đã dẫn y tới Thất Ma Nhai, mà trùng hợp là dưới đáy vực lại gặp được Mộ Duyên Chiêu. Tiếp sau đó, khi nhìn thấy Mộ Duyên Chiêu, sư huynh một lời chắc chắn người nọ là ông nội của y. Nếu nói hết thảy chỉ là trùng hợp, Mộ Thanh Giác nhất định không tin. Y coi Tô Bạch là người quan trọng nhất trong sinh mệnh, nhất cử nhất động của hắn y đều hiểu rõ như lòng bàn tay. Khi Mộ Duyên Chiêu qua đời, Tô Bạch thương tâm rơi lệ nhưng mấy ngày tiếp theo hắn vẫn tự trách bất an, kỳ quái hơn nữa là khi hắn nhìn y thì trong ánh mắt lại toát ra sự e ngại. Hắn đang bất an điều gì, lại đang tự trách điều gì vậy. Mộ Duyên Chiêu tự sát mà chết, cho dù tự trách thì cũng nên là đứa cháu đã nhận nội đan của ông – Mộ Thanh Giác này, chứ không phải Tô Bạch.
Hiện tại sư huynh không muốn nói, vậy y sẽ đợi đến ngày nào đó hắn tự nguyện nói ra, tóm lại hai người có rất nhiều thời gian, không phải sao?
Mộ Thanh Giác ôm hắn, dựng thẳng ba ngón tay thề: “Ta, Mộ Thanh Giác hôm nay lập lời thề tâm ma, cả đời này sẽ trân trọng sư huynh Tô Bạch, nếu có một chút thương tổn hắn thì khiến cho ta thần hồn câu diệt, trọn kiếp không thể luân hồi.”
“Thanh Giác!” Nghe y nói ra lời tàn nhẫn như vậy, Tô Bạch không khỏi cắt ngang, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy, “Ngươi không cần phải như thế.”
Mộ Thanh Giác cẩn thận nhìn vào mắt Tô Bạch, thấy hắn không còn cảm xúc sợ hãi đối với mình nữa mới yên lòng mỉm cười nói: “Có thể giúp huynh yên tâm là được.” Huynh biết không, mỗi khi nhìn thấy thần sắc e ngại trong đáy mắt huynh thì ta chỉ hận không thể giết chết chính mình, tất cả những thứ có thể thương tổn đến huynh đều không nên tồn tại trên đời này.
Nhận ra tâm tư âm u của mình, ở góc độ mà Tô Bạch không nhìn thấy, Mộ Thanh Giác lộ ra tươi cười lạnh bạc, gần đây bản thân mình quả thật càng ngày càng thích màu máu tươi, quả nhiên không hổ là huyết mạch Huyền Xà lãnh huyết thị sát.
Lo lắng dọa đến Tô Bạch, Mộ Thanh Giác thu lại hơi thở tàn nhẫn, rút Côn Ngô kiếm ra, “Sư huynh, chúng ta trở về đi.” Nắm chặt lấy tay Tô Bạch, mười ngón đan vào nhau.
Bảo kiếm bay lên không trung, thuận chiều gió mà bay, ẩn ẩn có thể thấy đình đài lầu các từ xa. Phải trở về rồi, nghĩ tới những kẻ mơ ước sư huynh, khóe môi Mộ Thanh Giác mỉm cười, người nổi lên tâm tư không nên có thì phải bị trừng phạt, không phải sao? Còn có ả Nhạc Linh Nhi kia nữa, lần trước dám hại sư huynh bị thương, không thể tha thứ được. Liếm liếm khóe miệng, trước kia y không biết, hiện tại đột nhiên lại phát hiện ra hương vị máu tươi thật đúng là mỹ vị.
Côn Ngô gào thét, hai người một đường bay thẳng về phía nội viện của Chung Tú sơn.
Từ rất xa chỉ thấy mấy tu sĩ áo trắng đang đứng trước một bụi cỏ, hình như đang tranh chấp gì đó, có người tinh mắt phát hiện ra hai người bọn họ, sửng sốt một chút, đột nhiên lớn tiếng hét: “Đại sư huynh, đại sư huynh đã trở lại rồi!”
Những người còn lại nhìn theo tầm mắt của gã, thấy rõ người tới thì đều lộ ra sắc mặt vui mừng, “Thật sự là đại sư huynh hả? Đại sư huynh không sao hết!”
Tô Bạch từ trên Côn Ngô nhìn xuống, đều là mấy vị sư đệ thường ngày quen biết, trong lòng ấm áp liền gật đầu nói: “Ta đã trở về rồi.”
Một thiếu niên nghe được động tĩnh từ xa xa chạy tới. Người nọ có gương mặt tròn tròn như cái bánh bao, vừa khóc vừa cười nhảy tới ôm lấy Tô Bạch, khóc lóc hu hu, “Đại sư huynh, rốt cục huynh đã trở lại rồi, ta biết mà, huynh sẽ không sao, ta lo lắng chết đi được…”
“Buông ra!” Gầm lên một tiếng, Mộ Thanh Giác cường ngạnh kéo hắn ra, suýt nữa không áp chế được hơi thở thị huyết trên người.
“Thanh Giác.” Tô Bạch bị y làm hoảng sợ, nghi hoặc nhìn Mộ thanh Giác, đứa nhỏ này sao lại tức giận ghê vậy? Trong lòng Mộ Thanh Giác cả kinh, vừa rồi thiếu chút nữa đã để sư huynh phát hiện ra mình khác thường, thu tâm tư thô bạo lại, thay bằng thần sắc ngượng ngùng, “Là do ta luống cuống(2).”
Thấy y nhận sai, Tô Bạch cũng không để trong lòng.
“Hức, ngươi dựa vào cái gì… Hức, mà quản đại sư huynh… Hức!” Đang khóc rất nhập tâm lại đột nhiên bị dọa, Bạch Phàm nấc cụt, thấy ánh mắt buồn cười của các sư huynh đệ xung quanh thì không khỏi vừa thẹn vừa giận, mơ hồ không rõ nói: “Một lũ đáng ghét… Hức!”
Trải qua một trận khôi hài như vậy, tâm tình u ám mấy ngày qua của Tô Bạch cũng phai nhạt, đưa tay xoa xoa tóc Bạch Phàm, trấn an: “Không sao, chúng ta đều không nghe thấy gì hết.”
Mọi người: …
Bạch Phàm: … Đây vẫn là vị sư huynh ngoài lạnh trong nóng vừa có tri thức vừa hiểu lễ nghĩa tâm địa thiện lương hay sao, ngươi là con khỉ nhà ai phái tới có đúng không!
~
(1)Tâm tồn tử chí: trong lòng có ý muốn chết.
(2) Thất thố: sơ suất, sai phạm, thiếu giữ gìn ý tứ trong cách cư xử, nói năng (thường là đối với người trên)
_________________