Tháng mười hai, trời ngả tối sớm hơn mọi khi.
Chiều hôm sẩm tối, nhà nhà bật đèn, thắp nên một dải ngân hà mông lung giữa sương mù.
Cả hai đều trầm mặc không nói gì, chỉ có tiếng côn trùng xào xạc.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Tô Khê bỗng nhiên bật cười ra tiếng.
Cô không ngờ, có một ngày cô có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện với người nhà Lâm An.
Quá khứ mà cô liều mạng trốn tránh, tới khi bị người khác vạch trần, hóa ra chẳng nặng nề như cô nghĩ.
Dường như cô có thể gánh vác nhiều hơn những gì cô tưởng tượng.
Tiếng cười này thu hút lực chú ý của Lục Lễ.
Cậu lẳng lặng nhìn Thẩm Tô Khê, chỉ trong vài phút, tăm tối nơi đáy mắt cô đã bị ánh sáng bao phủ, khóe môi cũng theo đó cong lên.
Cậu hơi ngây ngốc, nhìn theo tầm mắt cô, bên kia đường là một người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu, thân hình cao lớn.
Cách một khoảng, cậu vẫn nhận ra mình đã từng gặp người này.
Thẩm Tô Khê đứng dậy: “Được rồi tới đây thôi, cậu mau trở về Bắc thành học đi, chị cũng phải đi ăn tết đây.”
Lục Lễ gọi cô lại: “Chị đã từng thích anh tôi chưa?”
Tuy rằng câu hỏi này đã không còn nghĩa lý gì nữa, nhưng cậu vẫn muốn biết.
Bước chân Thẩm Tô Khê dừng lại, cô xoay người nói: “Sẽ không.”
Không phải là không, mà là sẽ không.
“Vì sao?”
Đáp án thật ra rất đơn giản.
“Bởi vì Lâm An đối xử tốt với tất cả mọi người.”
Nhưng cô muốn sự thiên vị.
Chỉ có như vậy, cô mới đủ dũng khí để cậy sủng mà kiêu.
Lục Lễ ngẩn người, chờ đến khi cậu lấy lại tinh thần, cô đã nhào vào lồng ngực người đàn ông của mình.
Cậu nhớ tới những lần gặp trước đây, chưa bao giờ cô thật sự vui vẻ. Dường như cô chưa từng thả lỏng như lúc này.
Lục Lễ nhét lại lá thư tình vào túi, chậm rãi thở hơi một. Cậu ngẩng đầu, trên mặt dần lộ ra ý cười nhẹ nhõm.
Anh.
Mặt trời trong lòng anh.
Đã tìm được mặt trời của riêng cô ấy.
“Anh đến đón em à.”
Không đợi Giang Cẩn Châu trả lời, Thẩm Tô Khê đã choàng tay ôm cổ anh, cả người bám lấy anh như con bạch tuộc: “Em mệt, muốn nạp năng lượng.”
Lời này không đơn thuần chỉ là làm nũng, cô thật sự cảm thấy mệt mỏi, giống như có cục bông đè ở ngực, rõ ràng là nhẹ đến thế, nhưng vẫn khiến người ta nghẹt thở.
Những lời cô nói với Lục Lễ, tất cả đều là sự thật. Nhưng chỉ mới là một phần ba của chuyện xưa.
Tất cả mọi người đều thương tiếc cho cái chết của Lâm An, nhưng không một ai hỏi, rốt cuộc tin nhắn kia là ai gửi, vì sao nó lại xuất hiện.
Không có ai biết.
Nhưng cô biết.
Người bên đường qua lại từng tốp, Thẩm Tô Khê cuối cùng cũng buông tay, cười khanh khách: “Nạp xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt Giang Cẩn Châu rời khỏi bậc thang trước hiệu sách, anh xoay người, khom lưng nói với cô: “Không phải em mệt sao? Lên đi, anh cõng em.”
Thẩm Tô Khê chậm rãi chớp chớp mắt.
Bạn trai thật tri kỷ.
Cô cũng không ngại, trực tiếp nhào lên lưng anh: “Bây giờ mình đi đâu?”
“Đi ăn trước đã.”
Cô gật đầu, do dự một lúc lâu rồi mới nói: “Có một việc em muốn nói với anh, nhưng bây giờ em chưa biết phải nói thế nào. Cho em một chút thời gian.”
Giang Cẩn Châu ngừng lại một chút rồi bước tiếp, cảm giác bất an trong cô anh đương nhiên cảm nhận được, dường như có liên quan đến cậu thiếu niên kia.
Cô không muốn nói, sao anh có thể nhẫn tâm gặng hỏi đến cùng.
Thẩm Tô Khê áp mặt trên lưng anh, một lúc lâu sau, cô nghe thấy anh nói: “Đừng sợ.”
Cơm nước xong, hai người định ghé rạp chiếu phim gần đó. Do ngày lễ, vé không còn nhiều lắm, cả hai đành phải về Bích Hải Loan xem phim.
Trước khi về cả hai còn dạo quanh trung tâm thương mại một vòng, khi về đến nhà đã gần 11 giờ.
Nhân lúc Giang Cẩn Châu đang sửa ti vi, Thẩm Tô Khê lấy điện thoại ra đăng ảnh.
“Merry Christmas Eve!”
Bên dưới là ảnh chụp cô và Giang Cẩn Châu đứng trước cây thông Noel.
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên cô đăng ảnh người bạn trai đẹp không góc chết của mình lên mạng.
Đăng xong, không hiểu sao trong lòng cô cứ lâng lâng. Cô nhìn chằm chằm màn hình, bình tĩnh chờ đợi mọi người nịnh hót vào mục bình luận.
Nhưng mà vòng bạn bè của cô đa số đều là cẩu độc thân, bọn họ quyết tâm ngó lơ cơm chó. Hai phút trôi qua mà phần bình luận vẫn trống trơn.
Còn chưa kịp nhận mưa lời khen “xứng đôi vừa lứa”, đã thấy Tần Mật nhắn tin nhắc nhở.
Tần bảo bối: “Đã block mẹ mày chưa mà dám đăng cái này?”
“?!”
“…..”
Đm!
Cô quên béng!
Thẩm Tô Khê vội vàng xóa bài đăng, sau đó ấn vào avatar của bà Thẩm.
suxi: “Mẹ!”
Thẩm Thanh lạnh lùng như cũ, nhắn về “Làm khùng làm điên cái gì?”
suxi: “Mẹ yêu ơi đã bao lâu rồi mẹ chưa lên xem vòng bạn bè trên wechat thế ạ?”
Thẩm Thanh: “Tưởng ai cũng rảnh như con sao?”
“……”
Như vậy tức là chưa thấy.
Thẩm Tô Khê thở phào một hơi, gửi một sticker đáng yêu qua.
Thẩm Thanh không nhịn được, trực tiếp gửi cho cô bao lì xì 250(*) tệ.
250 là đồ ngoo ngốk
suxi: “Cảm ơn mẹ yêu!”
Sau khi thoát khỏi wechat, Thẩm Thanh mở bức ảnh vừa lưu hai phút trước lên xem, thần sắc hơi ngưng trọng.
Lúc xem phim, trong đầu Thẩm Tô Khê thỉnh thoảng lại hiện ra cảnh tượng ngồi xem phim với Giang Cẩn Châu trên sofa trước kia.
Không biết vì sao, trong lòng cô còn dâng lên một chút… mong chờ.
Cho tới khi hết phim, Giang Cẩn Châu chúc cô ngủ ngon, không hề phát sinh hình ảnh nào trong tưởng tượng.
Nói xem phim đúng là xem phim thật.
Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, sao anh chưa đến Thiếu Lâm Tự niệm kinh ngồi thiền?
Có điều, cô đã không còn là đồ ngốc chỉ biết ngày đêm nghi ngờ bạn trai mình “không được”. Bây giờ, cô đã là người trưởng thành, chỉ lặng lặng ghi nhớ đường dây nóng liên hệ bác sĩ tiến tuyền liệt.
Tắm rửa xong, Thẩm Tô Khê không quên gửi số liên hệ kia cho Giang Cẩn Châu, sau đó mới ngả gục người xuống giường.
Đột nhiên thấy hơi cồm cộm.
Cô bật dậy, mò tay xuống dưới gối tìm kiếm.
Là một chiếc vớ màu đỏ, không biết đựng cái gì bên trong, hình dáng có vẻ hơi sắc nhọn.
Nghĩ đến gì đó, trái tim cô bắt đầu đập thình thịch.
Chờ đến khi cô lấy đồ vật bên trong ra, xúc cảm xao xuyến đã không thể áp chế được, cứ thế dâng trào đến cả hốc mắt.
Trên lòng bàn tay mảnh khảnh của cô, chiếc vương miện pha lê sáng bóng, tạo hình như cánh chim vươn dài, đính những viên hồng ngọc trong vắt, rực rỡ, lấp lánh giữa màn đêm.
Cô hạ tầm mắt, nương theo ánh trăng, cô nhìn thấy chữ viết trên tấm thiệp.
– – Công chúa của anh.