– Chính là chuyện ứng cử viên chưởng môn..
– Việc này a..
Liễu Thanh Đại giật mình, trêu ghẹo nói:
– Nhất định là sư huynh ngươi, nếu là không có Thuần Dương Chi Thể xuất hiện, ngươi chính là người thừa kế thích hợp nhất.
Mục Vân Thanh vui vẻ, ho nhẹ một tiếng, khiêm tốn nói:
– Ta cảm thấy Tạ sư huynh thích hợp hơn ta.
Đạo đức giả.
Liễu Thanh Đại liếc mắt một cái, hiển nhiên không tin.
– Đi thôi, sư huynh, đã nói rồi, lần sau nhất định phải mang theo ta.
Liễu Thanh Đại phất phất tay, gọi ra một đóa mây trắng, mũi chân điểm một cái, phiêu nhiên mà đi.
– Được, nhất định mang theo ngươi.
Mục Vân Thanh ôn hòa cười, cho đến khi thân ảnh Liễu Thanh Đại biến mất.
Sắc mặt hắn hơi trầm xuống.
– Vẫn muốn tìm Thuần Dương chi thể sao..
Mục Vân Thanh thở dài một tiếng, xoay người nhìn về phía Vạn Diệu Cung, âm trầm nói nhỏ.
Đúng lúc này, thần sắc hắn khẽ động, móc ra một quả ngọc phù thông tin.
Ngọc phù tản ra kim quang nhàn nhạt.
– Là Mẫn Nhi sư muội..
Cảm thụ được tin tức truyền tới, Mục Vân Thanh ánh mắt chớp động:
Mấy người này ngược lại có thể vì hắn sử dụng.
– Ai.. Ta kỳ thật là muốn làm một sư huynh tốt..
– –
Vạn Diệu cung.
Thời gian nhoáng cái, lại là năm ngày.
Ôn Tri Hành ở trong mật thất suốt năm ngày.
Trong thời gian này, Ninh San chỉ tới thăm hắn một lần, thấy thân thể Ôn Tri Hành khôi phục khá tốt, liền rời đi chuẩn bị bế quan.
Đương nhiên cũng phân phó những người khác chăm sóc Ôn Tri Hành.
Chờ thương thế của hắn khôi phục không kém nhiều lắm, liền có thể thả hắn rời đi.
[Điểm Tạo Hóa +6, Điểm Tạo Hóa trước mắt: 32.] [Thọ Nguyên trước mắt: 133.]Trong lúc này Ôn Tri Hành thu thập sáu lần Mảnh Vỡ Tạo Hóa, tiêu phí một năm thọ nguyên, thu hoạch chính là 6 Điểm Tạo Hóa.
Đồng thời, Ôn Tri Hành cũng không nhàn rỗi.
Ngoại trừ tu luyện, hầu như toàn bộ thời gian đều là tu luyện.
[Ngươi trải qua tu hành khắc khổ, Nhiên Huyết Thất Kiếm chính thức nhập môn.] [Ngươi trải qua tu hành khắc khổ, Nhiếp Tâm Thuật chính thức nhập môn.]Bởi vì có thiên phú gia trì, Ôn Tri Hành chỉ dùng thời gian một ngày đã nhập môn Nhiên Huyết Thất Kiếm.
Về phần [Nhiếp Tâm Thuật] kia, ngược lại tốn trọn vẹn bốn ngày thời gian.
– Thời gian không sai biệt lắm, cũng nên đi ra ngoài.
Ôn Tri Hành đứng dậy hoạt động gân cốt.
Kỳ thật cửa lớn mật thất này căn bản không có đóng lại.
Hắn có thể ra ngoài bất cứ lúc nào mình muốn.
Nhưng mà, nếu là đi ra ngoài quá sớm, không khỏi quá mức nghe rợn cả người.
Thân thể cũng không thể khôi phục quá nhanh.
Ninh San vẫn tương đối ôn nhu, trong mật thất còn bày quần áo sạch sẽ.
Ôn Tri Hành mỉm cười, thay quần áo xong, đẩy cửa mật thất ra.
Ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, ôn hòa lại mềm mại.
Ôn Tri Hành duỗi lưng một cái, híp mắt nhìn thế giới bên ngoài.
Mặt trời chiếu sáng, chim hót hoa thơm.
Mùa đông lạnh lẽo nhất, giống như bất tri bất giác sắp qua đi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thụ không khí trong lành.
Bên ngoài mật thất, một trái một phải có hai đệ tử trông coi, nhìn thấy Ôn Tri Hành đi ra, cũng đánh giá một phen.
Trong mắt các nàng, sắc mặt Ôn Tri Hành lúc này vẫn cực kém.
– Vất vả rồi, tạm biệt.
Ôn Tri Hành khách khí cười, phất tay tạm biệt hai người.
Tâm tính của hắn lần nữa có biến hóa.
Hoặc là nói tâm tình có tăng lên.
Đây là một loại thực lực tăng lên, trong lòng sợ hãi tự nhiên càng ít.
Bất tri bất giác, Ôn Tri Hành đã không còn coi Vạn Diệu Cung là hồng thủy mãnh thú nữa.
Hoặc là nói hắn đã không sợ hãi hồng thủy mãnh thú này.
Hai nữ đệ tử này hơi ngạc nhiên, không ngờ Ôn Tri Hành còn có thể chào hỏi các nàng.
– Ôn Tri Hành này rất thú vị.
Nhìn bóng lưng Ôn Tri Hành rời đi, một người trong đó hơi ngạc nhiên mở miệng.
– Đúng là có chút khác biệt.
Người kia cũng gật đầu.
– Khác chỗ nào?
– Ta không biết, không nhìn ra, còn ngươi?
– Ta cũng không biết.
“…”
* * *
Sau khi Ôn Tri Hành rời khỏi Ngô Đồng Phong, vẫn chưa trực tiếp trở về.
Mà là bắt đầu đi lại trong Vạn Diệu cung.
Trước kia khi cùng Trương Thiên Thành tuần tra các nơi, cũng chỉ ra vào một ít nơi bên ngoài.
Hiện tại hắn ngược lại là muốn nhân cơ hội này nhìn chung quanh.
Nhưng mà không đợi hắn đi được mấy bước, đã có một đệ tử Vạn Diệu Cung chắn ở trước mặt hắn.
– Ngươi lại đây, theo ta đi chế dược.
Ôn Tri Hành sửng sốt, chợt tay hắn bị người giữ chặt.