“Ưm… khoan…” tiếng lạch cạch ngoài cửa vang lên, Sở Kiều nhận ra đấy là tiếng của Phương Hân Nghiêm.
“Cậu nhỏ giọng đi là được” Giọng Tử Tuấn khàn khàn vang lên, cách một bức tường nhưng Sở Kiều vẫn nghe rõ mồn một.
“Không.. ngón tay…. ưm… đừng…chọc…” Phương Hân Nghiêm rên rỉ như tiếng của một chú mèo con, Sở Kiều không hiểu sao trong lòng cảm thấy bức bối, cô không chịu được nữa mở toang cửa ra.
Dù biết hai người họ đang làm điều gì, cô đã sẵn sàng đối mặt, nhưng lồng ngực cô vẫn cảm thấy rất đau.
Tử Tuấn đang ép sát Phương Hân Nghiêm vào tường, ngón tay cậu ta chôn trong tiểu huyệt Phương Hân Nghiêm vang lên âm thanh nhóp nhép.
“Bảo với Nhất Nam, tối nay tôi sẽ không về nhà” Sở Kiều vốn là người che dấu cảm xúc rất giỏi, trong lòng đau như thế nhưng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ như không:”À… có lẽ tôi sẽ dọn ra khỏi đây luôn”
“Có lẽ không có gì mang theo” Sở Kiều tự độc thoại với bản thân, cô bước nhanh ra ngoài. Lúc ra đến phòng khách, năm nam nhân kia nhìn thấy cô chỉ liếc mắt một cái.
“Chị đi đâu?” Nhất Nam đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại có vẻ như là hỏi cho có.
“Có việc” Sở Kiều nhướng mày, bước chân cô dần trở nên vội vã, khi bước ra ngoài biệt thự rồi trái tim cô mới bình tĩnh lại.
Ban đầu cô cũng không có ý định cướp đi vai chính của Phương Hân Nghiêm, bây giờ tất cả đúng như cốt truyện của nó bỗng cô lại cảm thấy mất mát.
“Ơ…” Xa xa, bỗng có một tiếng nam nhân gọi lớn vọng đến:”Vương Sở Kiềuuuu”
Sở Kiều giật bắn mình, ngẩng mặt lên, trước mắt cô là một cậu con trai tuấn tú, cao hơn cô cả một cái đầu trên người mặc áo bóng rổ, cả người vẫn còn ướt đẫm mồ hôi.
“Sở Kiều, là cậu thật sao?”
Sở Kiều nhìn khuôn mặt hớn hở của cậu ta, trong lòng bỗng cảm thấy có lỗi:”…cái này…cậu là?”
Cậu con trai trước mặt thở dài, cậu ta gãi gãi đầu, biểu cảm trông vô cùng ngượng ngùng:”Ôi trời, bạn thanh mai trúc mã của cậu mà cậu không nhớ luôn hả?”
Thanh mai trúc mã? Trong cốt truyện thì chỉ có duy nhất một người…
“Tiểu Mã?” Sở Kiều reo lên phấn khích. Triệu Mã Lưu chính là cậu bạn thanh mai trúc mã của Sở Kiều, không ngờ cậu ta lại xuất hiện đúng lúc Sở Kiều gặp khó khăn như này, cô thật biết ơn nha.
“Mã Lưu, Mã Lưu nhớ cậu chết mất” Sở Kiều reo hò, ôm chầm lấy cậu ta.
“Tớ cũng nhớ cậu” Mã Lưu mỉm cười toe toét, bỗng dưng cậu ta chợt im bặt, cả người cứng đờ.
“Cậu có quen mấy người kia hả?” Mã Lưu nói nhỏ vào tai cô, giọng có chút run.
Sở Kiều hả một tiếng, thắc mắc nhìn ra sau lưng, lúc nhìn thấy đến chính cô cũng giật mình.
Sáu nam nhân kia đang đứng trên tầng bốn, ánh mắt nhìn chòng chọc vào cô, cơ hồ còn không hề chớp mắt.
“A…tớ không quen” Sở Kiều bất giác rùng mình, cô đẩy đẩy lưng Mã Lưu:”Qua kia nói chuyện”