Hóa ra đầu xỏ mọi chuyện không phải là Thái Huy, mà là… Triệu Ninh Triết và Phạm Thu Minh.
Phạm Thu Minh là người đầu tư lớn nhất của bộ phim Đoạn Trường Ca, có quyền cắt vai của bất cứ ai.
Dám ức hiếp cô gái của anh, kể cả có là cha mẹ thân sinh cũng không được.
Sau khi tâm trạng bình tĩnh lại, An Thư mới phát hiện cô đã khóc trong lòng Nguyễn Tuấn Kiệt gần nửa tiếng đồng hồ.
Như bị ma nhập…
Trừ những lúc quay phim yêu cầu ra thì hình như 5 năm nay cô chưa hề rơi nước mắt thì phải?
“Ặc, xin lỗi, tôi làm bẩn áo anh mất rồi…” An Thư thấy áo sơ mi của anh bị cô khóc ướt một mảng, ngượng ngùng xin lỗi.
Khóe miệng anh nhếch lên: “Đó là vinh hạnh của nó.”
Tim An Thư bỗng đập thình thịch, cô chết sốc mất thôi.
Ai mà ngờ đại ma vương một khi đã giở kĩ năng tán gái ra thì đúng là nghịch thiên mà.
Ghen tị ghê! Không ngờ còn tán giỏi hơn cả cô!
Nguyễn Tuấn Kiệt thản nhiên vươn tay chỉnh lại mái tóc bù xù của cô: “Tiếp theo em định thế nào? Tìm chỗ dựa của ai đó à?”
An Thư chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu: “Hả? Tìm chỗ dựa làm gì?”
“Tối qua em nói muốn tìm một người to chỗ dựa để ôm, còn chê của tôi không đủ to nữa mà.”
“Khụ khụ khụ khụ…” Cô suýt nữa thì bị nước bọt của chính mình sặc chết.
Đệch, tối qua rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu chuyện thần kì thế….
“Ngài Nguyễn, ngài đừng nghe tôi nói bậy, tôi say đến mụ mị đầu óc rồi, đùi của ngài sao có thể không to cho được, cả cái thành phố này, người có cặp đùi to nhất chính là ngài đấy!” Vẻ mặt An Thư tràn đầy vẻ nịnh nọt, nói rồi mới phát hiện hình như ý tứ có chút vặn vẹo thì phải?
Anh khá là vui vẻ, trong con ngươi dập dờn ý cười: “Thế tại sao em lại không ôm?”
“Tôi tôi tôi…” An Thư “tôi tôi” đến nửa ngày vẫn không nói tiếp được.
Nguyễn Tuấn Kiệt vò đầu cô, cuối cùng cũng tha cho cô: “Được rồi, trêu em thôi. Em về phòng để nghỉ ngơi cho tốt mới có tinh thần chiến đấu. Hay em muốn ra ở với tiểu bảo bối của em nữa?”
“Không cần đâu! Không cần đâu! Tôi về liền đây” An Thư giờ chỉ mong sao thoát được khỏi chỗ này.
Anh bước ra mở cửa sổ, phòng anh đối diện là vườn nhà. Nhà anh phong cách gần gũi thiên nhiên nên không có lầu chỉ có hai phòng. Nguyễn Tuấn Kiệt liền đứng ngay lại.
An Thư vò vò đầu: “Sao thế?”
Anh sải bước đi về phía bụi cỏ.
Cô hiếu kì đi theo, sau đó liền thấy… Nguyễn Nhị thiếu đang ôm một cái máy ảnh nằm ngủ chỏng vó trong bụi cỏ.
Cô biết dưới trướng The Star không chỉ có một công ty quản lí, mà còn có hơn ba trăm công ty truyền thông, Nguyễn Nhị thiếu cũng có phần trong truyền thống đó xem như là đại ca của đám chó săn.
Nhưng tên này cũng hơi quá rồi đấy, ngay đến chuyện của anh trai mình mà cũng không buông tha……..
Khóe miệng An Thư giật giật: ” Nguyễn tổng… Có cần phải gọi anh ấy dậy không? Ngủ như vậy sẽ bị cảm đấy?”
Anh gật đầu, sau đó đạp một phát.
Nguyễn Tuấn Khải “ai ui” một tiếng, tỉnh dậy.
Vừa tỉnh đã bắt đầu khóc lóc: “Quá đáng, sao cửa kính phòng lại phản khoa học thế, em làm cách nào cũng không thể nhìn thấu vào trong được!”
Anh nhìn thằng em hài hước của mình từ trên cao: “Lát nữa vào phòng làm việc, anh có chuyện muốn giao cho em.”
“Dạ ~” Nguyễn Tuấn Khải dụi mắt bò dậy, sau đó đảo mắt qua lại giữa hai người, lẩm bẩm: “Tại sao lại im ắng như thế! Chẳng lẽ nhẹ đến nỗi không phát hiện ra! Không thể nào! Với thể lực của ông anh mình, ít nhất cũng phải lắc cả một đêm mới đúng chứ…”
“Sao anh biết rõ thể lực và thời gian của anh ấy quá vậy…”
Dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy có biết không hả!
Nguyễn Tuấn Khải vò đầu: “Vì anh ấy mà đánh tôi thì đánh nguyên cả một đêm luôn đấy!”
An Thư: “…….”
Được rồi, anh thắng!
Sau khi vào căn phòng mà đã chuẩn bị cho cô, An Thư cũng muốn cạn lời.
Nếu theo phong cách của anh ấy thì căn phòng này có gam màu lạnh sạch sẽ, gọn gàng, giờ lại chuyển sang gam màu ấm, không chỉ có vậy, trong tủ còn đầy ắp quần áo, tất cả đều đúng số đo của cô, từ đồ ngủ, đồ mặc ở nhà cho đến lễ phục và trang sức, túi xách đi kèm, tất cả đều là hàng số lượng có hạn…
Đúng là… giàu đến vô nhân tính…..