“Vậy thì dùng đi”.
“Hở? Dùng luôn bây giờ á?”
Biểu cảm của Lý Dục Thần cực kì khoa trương, cứ như thể nhìn thấy quái vật vậy.
Dường như Lâm Mộng Đình cũng nhận ra điều gì đó, bèn giải thích: “Cái tôi nói là Didi, ứng dụng để đặt xe ấy”.
“Gì cơ?”, Lý Dục Thần nghĩ mãi vẫn không hiểu đặt xe bằng đệ đệ như thế nào?
Lâm Mộng Đình lấy điện thoại ra xem, bảo: “Không có gì đâu”.
Lý Dục Thần tiếp tục đưa tay ra bắt xe.
Lâm Mộng Đình nói: “Hay là anh đi bộ về với tôi đi”.
“Đi bộ về?”, Lý Dục Thần nhìn xuống chân cô: “Xa lắm, cô có đi nổi không đấy?”
“Tôi đi được”, nói xong Lâm Mộng Đình đi thẳng tới trước, rồi bỗng quay phắt đầu lại nở một nụ cười xinh đẹp: “Tôi có tập thể dục nhịp điệu, quãng đường ngắn ngủn ấy chẳng là gì đâu”.
Thể dục nhịp điệu là môn thể thao gì vậy?
Lý Dục Thần lắc đầu, cất bước đi theo.
“Tại sao lúc đó anh lại giao Đinh Hương cho tôi thế?”, Lâm Mộng Đình đột nhiên hỏi.
“Bởi vì tôi không tin tưởng những người khác”, Lý Dục Thần trả lời.
“Anh tin tưởng tôi?”, Lâm Mộng Đình nhìn anh.
“Đúng vậy”, anh đáp không hề do dự.
“Vì sao?”, cô rất tò mò.
“Không vì sao cả, tin tưởng một người giống như vừa gặp đã yêu vậy, không có lý do nào hết cả”, Lý Dục Thần nói với nụ cười bất cần đời trên môi.