[Một bé lười: Đây là thời khắc vui vẻ nhất trong ngày này, thế mà cậu sợ tôi mệt nên bảo tôi đừng làm nữa. Linh hồn tôi đang gào thét – Cậu! Hiểu! Lầm! Rồi!] [Xăm mày: Tại sao không sờ nữa?]
Xăm mày thả một chiếc tinh hạm ~ chỉ cần 500 trái mìn nữa là lên top donate rồi ~
[Bình Dư: Đúng vậy, sờ rất đã. Tiếp tục đi, tôi có tiền.]Bình Dư thả hai chiếc tinh hạm ~ người mới xin chào streamer ~
…
Thông báo liên tục vang lên, Yến Tháp muốn không chú ý cũng được không. Cậu quay đầu nhìn, phát hiện mình không biết ID nào trong số những cái này.
Cậu cảm ơn từng người, thuận tiện bảo các cô đừng tặng nữa.
Vẫn trong căn phòng trà kia, mấy phú bà đang hào hứng vung tiền bỗng nghe streamer cảm ơn mình, sau đó bảo các bà đừng tặng nữa.
Mọi người:?”
Đây là cách thu hút sự chú ý mới đúng không? Tốt lắm, bọn tôi động lòng rồi, bão tinh hạm thôi! Nhất định phải nhiều hơn mấy người kia!
Mấy quý bà nhìn nhau cười, nụ cười vừa dè dặt lại không kém phần cao quý.
Các bà bắt đầu càn quét bảng donate, chưa đến mười phút, số tiền nhanh chóng vượt quá năm triệu. Làn đạn bị các bà bơm máu gà, ai có tiền cũng donate tinh hạm. Sau khi làn sóng càn quét qua đi, khó khăn lắm mới được một phút ngơi nghỉ, lập tức có người nghi ngờ hỏi.
[Năng lượng Balala: Hôm nay là sinh nhật cục bông hả? Sao ai cũng tặng tinh hạm vậy?] [Một bé lười: Cái gì?! Hôm nay là sinh nhật cục bông hả! Cục bông sinh nhật vui vẻ!] [Vito là người lớn:??? Tôi nhớ sinh nhật của cục bông mới qua không lâu mà…. là sao? Tôi nhớ nhầm à?]. thả năm mươi chiếc tinh hạm, chúc streamer sinh nhật vui vẻ.
…
Yến Tháp: “?? Không có mà, hôm nay không phải sinh nhật tôi, lần trước cũng không phải, tôi giải thích rồi.”
“Mọi người có tiền thì đi mua mấy món ngon ăn đi, sao cứ đập cho tôi mãi vậy, tiền nuôi trẻ của tôi đủ rồi.” Thậm chí còn đủ trả tiền mua chứng minh nhân dân luôn.
Lời vừa nói ra, mấy quý bà vừa đổi tên đã bình luận.
[Quý bà A: Tôi có tiền.] [Quý bà B: Tôi có tiền.] [Quý bà C: Đủ chưa, không đủ tôi tặng thêm. Nhóc, cậu thích là được.]Nói xong, quý bà C tặng thêm 50 chiếc tinh hạm.
Yến Tháp: “…” Được rồi, cậu đã hiểu, nói cũng như không, sau này không nói nữa.
Rắn con nằm trên cổ cậu thoải mái duỗi thẳng đuôi, nó miễn cưỡng nhìn máy quay trên không trung rồi lại nhìn những cái tên lướt qua làn đạn. Nó nghĩ thầm: Lần sau bảo Tolle lấy thẻ cá nhân của mình tặng quà cho Yến Tháp, ít nhất cũng phải hạng nhất.
Alvis làm Nguyên soái từng đó năm, hắn dẫn quân đi đánh chiếm không ít hành tinh, thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Không thành vấn đề, cho dù đưa hết cho Yến Tháp cũng không thành vấn đề.
Nó nghĩ thế. Rắn nhỏ khó chịu dùng chóp đuôi chọt chọt cổ chân Yến Tháp. Sao nhóc này được thích như vậy chứ, ngay cả mấy quý bà kia cũng đến rồi.
Yến Tháp không nhận ra nó không vui. Cậu nắm chóp đuôi nó, đè nhẹ lên chỗ bị thương.
Cậu bơi về phía bờ, bé báo tuyết đã sớm không nhịn nổi nữa. Bé vừa thấy cậu bơi đến đã nhảy cỡn lên thật cao, chưa để Yến Tháp bơi lại đã nhảy lên người Yến Tháp. Bé không nhẹ chút nào, như một viên đạn pháp nho nhỏ.
Bình thường bé báo tuyết rất chững chạc, bây giờ thành ra thế này, chắc chắn đã bị đồng loại kỳ quặc nào lây.
Yến Tháp vỗ đầu nhóc trắng đen.
Nhóc trắng đen ngậm chân cậu, hai mắt nhóc sáng lên, nhất quyết treo trên đó không chịu xuống, mặc cho Yến Tháp giơ chân cao đến thế nào cũng không sợ, đuôi còn lắc lắc đầy vui sướng.
Nhóc nghịch ngợm.
Yến Tháp dở khóc dở cười bỏ tay xuống, chân khác giơ lên nhéo nhẹ tai nó: “Đừng quật.”
Nhóc không có quậy nhé.
Nhóc trắng đen chỉ mong dính chặt vào người Yến Tháp.
Vất vả lắm mới để thằng nhóc dính mình như keo dán sắt này đồng ý nhả ra, bé báo tuyết bên cạnh đã vội vã meo meo.
Bé báo tuyết đang kêu la được Tháp Tháp ôm vào lòng. Yến Tháp ôm bé báo tuyết, cơ thể cũng chìm một chút xuống nước. Cậu ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy nhất định là bé báo tuyết mập.
Chưa để cậu làm gì, bé báo tuyết đã chủ động. Năng lực học tập và lòng tò mò của con nít là mạnh nhất, nó đã sớm thấy cả quá trình Yến Tháp và nhóc trắng đen đùa giỡn với nhau, học được rất nhiều thứ tốt, chỉ chờ được thực hành.
Đuôi to của bé lắc lắc rủ xuống đắp lên cổ Yến Tháp. Đuôi bé biến thành chiếc khăn quàng thuần tự nhiên tự có hoa văn.
Thuận tiện cũng chặn rắn con lại.
Rắn nhỏ biết thân biết phận, Yến Tháp thích hít con nít hắn không quản được, nhưng cái kiểu này là cố tình khiêu khích, đúng không?!
Rắn nhỏ chê bai đẩy đuôi bé báo tuyết ra, khó chịu trong lòng. Nó lạnh lùng nhìn bé báo tuyết, thè lưỡi rắn. Nó cũng không làm gì, chỉ bò lên đầu Yến Tháp, nằm ngoan ở đó.
Vị trí này rất tốt, không chỉ lông nhiều mà tầm nhìn cũng rộng rãi hơn, hơn nữa máy quay trên đỉnh đầu muốn quay Yến Tháp, chắc chắn sẽ quay trúng nó.
Tổ hợp này mới là hoàn hảo.
Con chó ngu kia và báo tuyết con chỉ biết ăn là cái thá gì.
Không là cái thá gì hết!
Nó nằm trên đầu Yến Tháp, quả nhiên cậu không có ý kiến gì, còn đỡ nó tránh để nó rơi xuống nước. Rắn con bày tỏ không sao, nó dùng đuôi ôm tai Yến Tháp, đây là nơi nhạy cảm của Yến Tháp. Ngay khi nó chạm vào nơi đó, Yến Tháp đã muốn hất nó ra theo bản năng, nhưng nghĩ đây là rắn con nên cậu nhịn lại.
“Rắn nhỏ, đừng quậy.”
Yến Tháp cảnh cáo một câu không nhẹ không nặng xong đã bị bé báo tuyết trong lòng lôi kéo sự chú ý. Chân của bé báo tuyết còn lớn hơn nhóc trắng đen, hơn nữa bé còn nắm được kỹ thuật, không cần Yến Tháp nói đã chủ động giơ chân lên. Ban đầu bé chưa nhuần nhuyễn lắm, chờ đến khi quen rồi, kỹ thuật của bé còn tốt hơn nhóc trắng đen thích kêu gào.
Bé con quá ngoan ngoãn quá chăm chỉ, Yến Tháp cảm thấy rất thành tựu. Cậu ngửa đầu để bé báo tuyết xoa dễ hơn, cổ họng cũng liên tục phát ra tiếng ư ư thỏa mãn.
Bé báo tuyết như được động viên, càng nhiệt tình xoa bóp hơn.
[Vito là người lớn: A ha ha ha! Tôi muốn báo cáo cục bông thuê lao động vị thành niên! Không hối lộ tôi, để tôi xoa một chút thì kết quả khó lường lắm đấy.] [Một bé lười: Ngày nào cũng hối hận, tại sao mình không phải mấy bé con nhà Nắm Lông chứ, hu hu hu, cuộc sống thần tiên gì thế này. Cho dù có lao động tay chân tôi cũng bằng lòng! [Quý bà A: Làm sao mới có thể hít streamer? Cần bao nhiêu tiền mới có thể gặp mặt offline?] [Quý bà B: Cùng câu hỏi, khó có thể không động lòng.] [Touvy: Mặc dù muốn lắm nhưng như vậy không tốt đâu, đừng mang tệ nạn nơi khác đến, Nắm Lông không phải loại người thấy tiền là sáng mắt.] [567: Đúng thế, nhóm phu nhân nhà giàu này đâu ra vậy. Tiểu thịt tươi cần tiền không thơm ư, mấy người coi trọng Nắm Lông của bọn tôi chỗ nào thế, cậu ấy không có cơ bụng đâu [Đầu chó.JPG]] [Quý bà D: Xin lỗi, không phải phu nhân nhà giàu nào cũng thế. Bọn tôi không phải rất có tiền, chỉ là tiền chỉ là con số với bọn tôi, hỏi Nắm Lông như vậy có thể chỉ do quán tính mà thôi. Tôi thay mặt các bà ấy xin lỗi mọi người, cuối cùng, Nắm Lông tổ chức họp fans được không, tôi cảm thấy chúng mình có thể hợp để thảo luận cuộc sống với nhau.] [Quý bà C:……]Trong một căn nhà cách nhà Yến Tháp không xa, tất cả mọi người đều cười ầm cả lên.
Chính là cấp dưới của Alvis. Bọn họ xem livestream của ân nhân cứu mạng của streamer từ nãy đến giờ, cũng hiểu đại khái tại sao Nguyên soái không muốn đi rồi.
Thì ra là rất vui.
Có ai có thể không thích một người đáng yêu đến mức ngay cả mấy phu nhân nhà giàu cũng sẵn sàng đập tiền chứ.
Có thể ở bên cạnh người vừa đáng yêu vừa mềm mại thế này, làm gì có ai muốn chạy về thủ đô nhìn mấy cái mặt dì ghẻ của đám Nghị viện kia chứ.
Như đã nói, cục bông này rất rất tốt!
Xem livestream, Zachley thở dài: “Nếu đây không phải người Nguyên soái thích….”
Beyoncé: “Thì cũng không đến phiên cậu.”
Cô bưng mặt, trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười mộng mơ: “Tôi nhất định sẽ cúng bái cậu ấy, chỉ cần cho tôi sờ mỗi ngày một lần là được.”
“Cuộc sống như vậy đã rất hạnh phúc!”
Mấy người ngồi đó ảo tưởng, một anh trai để tóc một phân vừa nhìn chằm chằm Nắm Lông trong màn hình, vừa tạt cho tất cả một gáo nước mạnh.
“Mấy cô cậu đừng quên, đây là người của Nguyên Soái.”
Tolle không chú ý đến cuộc nói chuyện của bọn họ. Ban đầu anh xem livestream cũng để xem Nguyên soái sống thế nào, tạm thời ân nhân cứu mạng của Nguyên soái nuôi quá nhiều con nít, ngoài ra thì không có vấn đề gì khác, Nguyên soái cũng tốt hơn ngày xưa.
Đợi thêm một khoảng thời gian nữa cũng được.
Tolle nói những gì mình quan sát được ra, mấy người đang cãi vã kia im lặng một chút, sau đó Beyoncé gật đầu tán thành: “Chính xác.”
Xem hình thú của cậu ta, bọn họ loại được khả năng cậu ta đang giả bộ. Lại nhìn cậu ta được con nít thích đến mức nào, bọn họ cũng biết người này tính tình hiền lành.
Nguyên soái thích cũng bình thường.
Căn phòng yên tĩnh lại, mọi người bắt đầu nhấn quang não một cách điên cuồng, cho Nguyên soái bọn họ thêm sinh hoạt phí.
– –
Lúc Yến Tháp nhìn thấy, mọi chuyện đã trở nên muốn ngó lơ cũng không được. Cậu âm thầm quyết định sau khi tắt livestream sẽ đi xem lịch xem hôm nay là ngày may mắn gì, sao đột nhiên có nhiều người giàu đến vậy.
Cậu lười biếng đạp nước trong hồ bơi, fans vẫn nồng nhiệt như cũ, còn ước cậu đạp nước thế này cả ngày. Những gì mấy đứa nhỏ trong livestream Yến Tháp cảm nhận được bọn họ cũng cảm nhận được, sướng đến phát điên.
Rắn nhỏ đột nhiên thả lỏng cái đuôi đang quấn quanh tai Yến Tháp, rớt cái bõm xuống nước
Yến Tháp sững người, lập tức đặt hai cục bông trong lòng lên bờ sau đó vội vàng lặn xuống nước. Tuy rắn nhỏ biết bơi nhưng khi nãy nó đột nhiên rớt xuống, Yến Tháp sợ nó mệt, lỡ không biết bơi thì sao?
Nếu để nhóc trắng đen trên bờ biết cậu đang nghĩ gì trong lòng, chắc chắn nhóc ấy sẽ trưng gương mặt husky chấm hỏi.
Rắn còn có thể chết đuối do rơi xuống nước vì quá mệt à?
Cậu sai rồi.
Vừa nhìn đã biết làm bộ đáng thương rồi!
Nhóc trắng đen trên bờ gấp đến mức mồ hôi đầy đầu, chỉ muốn vọt vào trong hồ bơi gọi Yến Tháp về.
Yến Tháp trở lại rất nhanh, trên chân cậu là rắn nhỏ đáng thương nằm ngoan thật ngoan. Đuôi nó ngoan ngoãn quấn quanh chân đang vẽ vòng tròn Yến Tháp, nó ngẩng đầu liếc nhìn nhóc trắng đen, mặt lộ rõ vẻ khiêu khích.
Nhóc trắng đen: “….” Con rắn gian xảo này!
Mắt chó và mắt nhỏ giao tranh giữa không trung, hiển nhiên Yến Tháp không thấy, cậu còn đang bận vuốt ve an ủi rắn nhỏ sợ hãi.
Rắn nhỏ thè lưỡi, đầu lưỡi lạnh lẽo lướt qua cằm cậu. Đây là chỗ khi nãy nhóc trắng đen liếm, cho dù đã rửa sạch rồi thì rắn nhỏ vẫn khó chịu.
Vì vậy nó lắc đuôi liếm liếm, lén la lén lút đổi ký hiệu bên trên thành của mình.
Không ai nhìn ra ý định của nó, chỉ có vài người nhạy bén trên làn đạn thấy sai sai nên nghi ngờ một câu.
[Nhiều đóa hoa tươi: Rắn con yếu như vậy hả? Sẽ chết đuối] [Một bé lười: Bình thường sẽ không, có lẽ nhóc này đặc biệt…. nhưng vẫn thấy lạ.] [Ngũ Lục Thất: Hả, có vấn đề gì?] [Touvy: Mấy người bên trên bị gì vậy, con nít dễ mệt lắm. Nhỡ thằng bé vô tình ngủ mất thì sao, có gì lạ à, không biết mấy người nghi ngờ cái gì.] [Elizabeth nổi tiếng: Ngốc này, bạn không thấy tuồng này quen quen hả?] [Vito là người lớn: Ừ, rắn nhỏ này làm tôi nhớ lại cún con. Không sai, chính là nhóc cún tranh cưng chiều đấy!]—
Chú thích:
Năng lượng Balala: Thần chú biến hình của bộ phim Chiến binh Balala (Balala the Fairies). Bộ phim đi theo mô típ ma pháp thiếu nữ biến hình giải quyết vấn đề.