Đây là cách xử lý của anh, nhưng Trần Cảnh Vũ lại không tán đồng. Trần Cảnh Vũ cho rằng một kẻ tâm địa đen tối như cậu, ở bên cạnh Tần Đông Loan thêm một giây thôi cũng sẽ đem tới bất lợi cho anh. Dù sao cậu cũng đã bị gắn cái mác người đồng tính, nếu Tần Đông Loan không giữ khoảng cách với cậu, thì rồi sẽ có một ngày lời đồn bất lợi này rơi lên người anh.
Tần Đông Loan không phải là một cậu sinh viên bình thường, anh có sự nghiệp địa vị của mình, có tương lai phải kế thừa gia nghiệp. Anh không thể gánh cái danh đó trên lưng, ở cuộc sống sau này, bị người đời phỉ nhổ lên án.
Thế nên Trần Cảnh Vũ tìm đến cậu, hy vọng cậu chủ động rời khỏi Tần Đông Loan. Nếu như cậu không muốn, vậy thì Trần Cảnh Vũ cũng khó cam đoan sẽ không làm ra hành vi cực đoan gì để giải quyết cậu.
Kiều Diên nghe Trần Cảnh Vũ nói ra những lời uy hiếp, ý thức của cậu vẫn còn đặt trên chuyện Tần Đông Loan đã biết tâm ý của cậu. Cái biết của anh có thể hơi khác, chỉ là cho rằng cậu coi anh thành thế thân của người bạn kia. Nhưng ảnh hưởng do sự khác biệt này không quá lớn, tóm lại cậu đúng là người đồng tính, cũng đúng là đang thầm thương trộm nhớ anh.
Từ một góc độ khác mà nói, Tần Đông Loan biết cậu thích anh. Tình cảm mà cậu chôn tận sâu trong tim, không để lộ ra dưới ánh mặt trời, không biết từ khi nào đã bị vạch trần ở trước mặt Tần Đông Loan.
Bí mật Kiều Diên giấu diếm bao lâu nay, đã bị đương sự biết được.
Cậu từng nghĩ tới cái ngày Tần Đông Loan biết được tâm ý của mình.
Bị Tần Đông Loan biết là cậu thích anh, chẳng qua cũng chỉ là một loại rời xa khác. Cậu và Tần Đông Loan vốn đã không phải người cùng một thế giới, người cùng thế giới nói thích anh, đối với Tần Đông Loan cũng không có ảnh hưởng gì cả. Sau khi anh biết được, có lẽ tâm tình căn bản không có lấy một tia gợn sóng, có lẽ chỉ cười một cái cho qua chuyện, chung quy giống như một chuyện đã xảy ra vô số lần mà thôi.
Mà trong khoảng thời gian này, thế giới của bọn họ có một cuộc dung hợp ngắn ngủi. Dưới tình huống đó, Tần Đông Loan biết được tâm tư của cậu, sau đó nếu như anh nhớ lại những gì họ từng làm, biểu hiện của cậu với anh, có khi nào Tần Đông Loan sẽ sinh ra ghê tởm và chán ghét trước nay chưa từng có đối với cậu hay không?
Kiều Diên không biết cậu trong mắt anh ở hiện tại là như thế nào, có lẽ ngoài mặt anh vẫn duy trì sự thân thiện cũng là vì lòng tốt bụng của mình. Vậy mà sau khi anh hỏi có phải cậu thích anh không, cậu còn tự tẩy não chính mình là anh chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, chắc chắn anh chưa phát hiện ra tâm ý của cậu. Thậm chí dưới tâm trạng phức tạp mâu thuẫn này, mất kiểm soát mà làm ra chuyện kinh thiên động địa với Tần Đông Loan.
Cùng với trái tim không ngừng vỡ vụn, Kiều Diên còn cảm nhận được sự hổ thẹn và bối rối khủng khiếp.
Không cần Tần Đông Loan, chính cậu cũng sinh ra sự chán ghét và ghê tởm chưa từng có với chính bản thân mình.
Trước đây cùng lắm là cậu cảm thấy bản thân đang lén chôn một hạt giống trong mảnh đất của bản thân, mà trải qua mười năm chôn sâu đó, hạt giống kia vẫn chưa bị nảy mầm. Có lẽ nó đã sớm thối rữa, hòa làm một thể với mảnh đất này, biến thành một đống bùn lầy dơ bẩn.
Thế nên khi mà Trần Cảnh Vũ hỏi lại cậu có làm theo lời mình hay không, Kiều Diên đã nói với Trần Cảnh Vũ, cậu sẽ rời khỏi Tần Đông Loan, sẽ không gặp lại anh nữa.
Khi đó cậu vẫn còn giữ được khuôn mặt bình tĩnh, có lẽ Trần Cảnh Vũ thấy cậu đồng ý quá dễ dàng, trong lòng không khỏi nảy sinh hoài nghi. Nhưng nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, anh ta cũng chẳng còn cách nào khác, cuối cùng chỉ uy hiếp lại một lần nữa, sau đó rời đi.
Trần Cảnh Vũ đi rồi, mùi thuốc lá nồng nặc dần tan đi. Tuyết vẫn còn rơi, Kiều Diên đứng ở trạm dừng xe buýt, đợi xe đến thì đi lên.
Mấy ngày tiếp theo, cậu không đến nhà Tần Đông Loan nữa. Cậu nói với dì giúp việc thời gian này mình khá bận, sẽ không tiếp tục đến nhà Tần Đông Loan, có lẽ lý do của cậu đủ thuyết phục, không khiến Tần Đông Loan nghi ngờ, cũng không đi tìm cậu xác nhận.
Hôm nay, cậu gọi điện cho Tần Thanh, nói mình sẽ không tiếp tục dạy kèm Tề Dĩ Phạm nữa. Tuy cô ấy còn nghi ngờ, nhưng xuất phát từ lịch sự cũng không hỏi nhiều.
Cuối cùng, mãi đến bây giờ, Kiều Diên nhận được điện thoại của Tần Đông Loan. Sau khi nghe máy, Kiều Diên nói với anh, mình sẽ đi xuống. Cậu mặc một chiếc áo khoác vào rồi từ trong căn nhà tối như mực đi ra, đèn mỗi tầng lần lượt sáng lên, từng tầng từng tầng bước xuống, rời khỏi hành lang.