Túc Mạc ngẩng đầu nhìn lên cao: “Cơn bão… với cả núi rừng nữa, trò chơi này đã cân nhắc đến độ an toàn chưa nhỉ?”
Cậu thầm nghĩ, cũng phải, đây là trò chơi kỳ ảo, chắc không bị sét đánh đâu ha.
Núi Võ Khúc không quá lớn, nhưng cũng không quá nhỏ, làm Trường săn cho 100 người thì vừa đủ. Túc Mạc nhớ kỹ quy tắc trò chơi, dựa theo quy tắc, thân phận thợ săn và con mồi không liên quan gì nhau, nghĩa là hai bên không biết thân phận của đối phương, nhưng không thể đảm bảo phía thợ săn không có cách để điều tra thân phận.
Hoặc là chờ đổi mới sang thân phận thợ săn để hiểu rõ bí mật ẩn giấu, hoặc là tìm một người thử xem.
Chỗ đứng của Túc Mạc cách nơi cậu hay đánh quái không xa, cậu chỉ do dự một chốc rồi nhanh chóng đi về phía nửa sườn núi bên kia. Nếu Quả Sơn Tra cũng tiến vào khu 145 như cậu, vậy cậu ta sẽ qua lại ở những nơi quen thuộc. Vừa tới chỗ chưa bao lâu thì cậu phát hiện dấu vết ở vũng nước mưa đọng trên mặt đất, ngay sau đó thì thấy một bóng dáng lúc ẩn lúc hiện.
Tựa như nước mưa đang rơi trên một vật thể vô hình, “thứ đồ” di động kia hình như không phát hiện mà vẫn đi qua đi lại khắp nơi.
Túc Mạc dựa vào cây nhìn thích khách xui xẻo mà không tự biết kia.
Chỗ này dễ thủ khó công, bọn họ thường hay chôn ngược kẻ địch ở đây, hiển nhiên thích khách nọ phát hiện địa hình nơi này ổn áp, đối phương đang đi khắp nơi thăm dò… càng ngày càng lại gần chỗ của cậu.
Đưa tới cửa luôn à? Túc Mạc lấy Đăng Trượng ra, Nguyệt Miêu nhỏ đáp xuống dưới chân cậu.
Mưa gió vẫn tiếp diễn, thích khách nọ không biết nguy hiểm đang lẳng lặng đến gần, hắn ta vừa đi vừa xác định vị trí, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lạ ta, mình nhớ trên diễn đàn nói là chỗ này mà, chẳng lẽ nhớ lộn?”
Nhưng sau một hồi, hắn ta đi đến gốc cây định leo lên cao thì bỗng có một luồng gió đánh úp tới, hắn ta lập tức dính debuff làm chậm. Đối phương chợt ngẩng đầu, chỉ thấy cách đó không xa xuất hiện một con Phong Ưng của triệu hoán sư, kỹ năng làm chậm là cánh của nó phát ra.
“ĐM, không phải chứ? Triệu hoán sư hả!”
Thích khách lập tức giải debuff lùi về sau, định dựa vào ẩn thân quan sát tình hình.
Nhưng triệu hoán sư trong chỗ tối cứ như hiểu rõ hành động của hắn ta, đòn tấn công của Nguyệt Miêu đánh trúng đối phương. Kỹ năng của Nguyệt Miêu là hỗn loạn quần thể, sau khi dính loạn hắn ta bị cưỡng chế giải trừ ẩn thân, vài con thú triệu hoán liên tiếp lao tới, hắn ta chưa kịp phản ứng thì bị loạt combo đánh ba lần liên tục lên người.
Ẩn thân của thích khách hoàn toàn bị giải trừ, đối phương đã bại lộ trong mưa gió.
Nhưng thích khách không sử dụng chiêu giải debuff lần nữa
Túc Mạc đứng chỗ cao nhìn thấy ID của thích khách thì chợt khựng lại.
Cậu do dự trong giây lát, sau đó để Bạch Hổ và Cô Lang luân phiên công kích, đánh vài chiêu thì thanh máu của thích khách còn 0%, quả nhiên kích hoạt cơ chế tử vong đứng yên 10 phút của thợ săn.
“Người anh em, đừng đánh mà! Mai phục sai người rồi, tôi là thợ săn!”
Thấy đối phương đánh hăng quá, thích khách vô thức nhầm tưởng Túc Mạc đang thử giết thợ săn.
Túc Mạc dứt khoát nhảy xuống, cậu đừng bên cạnh thích khách: “Cậu là thợ săn mà sao rén vậy?”
“Quả nhiên là cậu.” Thích khách nọ đúng là Dưa Hấu của Trái Cây Thập Cẩm: “Tôi cẩn thận đó mà, tôi đã bảo sao tôi ẩn thân mà lại bị phát hiện, cậu mở phản ẩn khu vực đúng không?”
Túc Mạc im lặng một chốc, quyết định không trả lời hắn ta, cậu lảng sang chuyện khác: “Cậu tới đây làm gì?”
“Chẳng phải tôi tới để chép bài à?” Dưa Hấu không di chuyển được nên bèn ngồi xuống đất: “Lúc trước tôi xem trên nhóm thích khách nói là Núi Võ Khúc có vài nơi rất dễ dụ địch, ừm… trận doanh bên kia bị cậu chôn xác rất nhiều lần nên có gửi tọa độ lên diễn đàn kêu tụi tôi tránh đi, thế là tôi bèn nghĩ trốn ở đây dụ người thì có thể kiếm được vài mạng.”
Túc Mạc: “Ồ, chôn người hả?”
Dưa Hấu: “Xuất sư chưa thấy thắng đâu mà đã bị cậu chôn rồi.”
Túc Mạc thu hồi thú triệu hoán xung quanh: “Có mình cậu thôi sao?”
“Tôi và bang chủ tổ đội tiến vào.” Dưa Hấu nói tiếp: “Cậu chờ tí đi, tôi hỏi ảnh xem có đây không.”
Túc Mạc khựng lại, hỏi?
Đúng lúc này, vị trí khung chat [Đội] ban đầu hiện lên khung chat chiến trường.
[Trường săn] Hay Cho Một Quả Dưa Hấu Bự: Chủ xị ới? Chủ sốp có đó không? Có thì trả lời em với. [Trường săn] Gà Rán Nho: À đú, phó bang? Ông cũng ở đây hả! Kéo tôi với nào, tôi là thợ săn! [Trường săn] Sát Thủ Vô Tình: Có khi nào bang Trái Cây đều vô chung một khu không thế? [Trường săn] Chàng Tiên Nhỏ Xinh Đẹp Nhất: Chiến trường giới hạn thời gian mà có thể gõ nói chuyện phiếm luôn hả, tìm người, tìm người đây, vợ ơi bé có đây không? [Trường săn] Chặng Đường Mưa Gió: Có thợ săn DPS nào không? Tui là trị liệu có thể buff hỗ trợ nè, giúp tui lấy một mạng với. [Trường săn] Mèo Méo Meo:…? Mấy người nghiêm túc xíu được không?Dưa Hấu nhìn Túc Mạc: “Sếp, cậu vào cùng ai vậy? Hành Tung hay Sơn Tra Nhỏ? Hay là Gió gì đó Mát? Tôi hỏi giúp cậu cho.”
Túc Mạc im lặng chốc lát: “Không cần, chắc cậu ấy không có đây đâu.”
Chiến trường này đóng con đường liên lạc với bên ngoài, nhưng không tắt kênh trò chuyện trong chiến trường, cả đám người bèn tán gẫu vu vơ trên kênh [Chiến], thật thật giả giả nhìn mà loạn. Có thợ săn tìm thợ săn tổ đội, có con mồi tìm con mồi lập đội… Toàn bộ thế cục ở Trường săn trở nên hỗn loạn vô cùng, hoàn toàn làm rối suy đoán ban đầu của Túc Mạc.
Nhất thời, cậu hơi hoang mang, hình như ★★★★★ trước khi vào chiến trường là đang nói giỡn thì phải, độ khó khác một trời một vực với các hoạt động phó bản mà cậu đánh trước đó, có lẽ cậu không nên dùng tư duy đánh phó bản để đánh chiến trường giới hạn thời gian.
Lúc này, trường săn hiện lên thông báo.
[Trường săn] Trở Về Chân Ngã giết chết Sát Thủ Vô Tình. [Người chơi ở Trường săn là 99, thợ săn 20, con mồi 79, thời gian đổi mới thân phận còn 00:35:12.]Ánh mắt Túc Mạc dừng lại trên ID Trở Về Chân Ngã, cậu có ấn tượng với xạ thủ này, đã gặp qua một lần.
“Trở Về Chân Ngã cũng ở đây hả, không phải đã lâu rồi cậu ta không online sao?” Dưa Hấu nhìn thông báo mà giật mình, lại nói: “Tụi mình tránh cậu ta đi, hồi trước tôi đánh chiến trường bình thường bị Chân Ngã ngược chết, cậu ta đúng là sát thủ của thích khách.”
Túc Mạc nói: “Bình thường thôi, cậu phải tới gần xạ thủ, đừng để cậu ta kéo giãn khoảng cách. Chẳng phải thích khách các cậu có 10 giây đi lướt à? Xạ thủ có thể nhìn thấy ẩn thân, nhưng đi lướt thì nằm trong điểm mù rồi.”
Dưa Hấu: “Sếp hiểu kỹ năng của tụi tôi ghê đó.”
Thường thì đi lướt có 6 giây thôi, chỉ khi trong trạng thái toàn lực khai hỏa mới được 10 giây, mấy thích khách bình thường chưa chắc để ý đến chỗ này.
Túc Mạc lướt qua khung chat của Trường săn, thản nhiên trả lời: “Ừ, lúc làm đạo cụ có tìm hiểu qua.”
Dưa Hấu: “Làm… làm ra chưa?”
Túc Mạc nhìn sang: “Chưa, sao thế?”
Dưa Hấu nổi gai ốc: “Không có gì, tôi hỏi vậy thôi.”
Sai rồi, ở đây có hai sát thủ của thích khách lận.
Phấn đấu vì lý tưởng hóa thù thành bạn, cùng nhau hợp tác, Dưa Hấu đưa ra lời mời chào: “Sếp à, cậu đi theo tụi tôi không? Nho cũng là thợ săn á, nãy tôi mới báo vị trí cho ổng…”
Hắn ta chưa kịp dứt lời thì trong khung chat Trường săn hiện lên thông báo mới nhất.
[Trường săn] Trở Về Chân Ngã giết chết Gà Rán Nho.Gà Rán Nho đã chết.
Túc Mạc: “Cậu ta là thợ săn à?”
Dưa Hấu: “…”
Hắn ta im lặng chốc lát: “Ổng không phải, cái thằng khỉ này dám phản bội lòng tin của tôi.”
Túc Mạc nhìn hắn ta, thu ánh nhìn thâm sâu lại, dùng giọng điệu khác nói: “Đáng tiếc, nếu đã tới đây thì là con mồi của chúng ta.”