Ngực cô chấn động: “Anh lại đoán được.”
Hoắc Vân Thâm đứng dậy, đặt Ngôn Khanh ngồi xuống, sau đó nhặt một cái dây cột tóc trên bàn trà, vòng ra phía sau cô. Mười ngón tay trắng trẻo kiên nhẫn vén mái tóc dài hơi loạn của cô lại, vuốt mượt từng sợi, rồi buộc thành đuôi ngựa.
Đầu ngón tay anh hơi lạnh, như có như không luồn vào giữa mái tóc cô, thỉnh thoảng chạm nhẹ.
Ngôn Khanh tê dại từ đầu đến chân, hồng rực từ mặt cho đến xương quai xanh.
Buộc đuôi ngựa xong, Hoắc Vân Thâm cúi người hôn lên vành tai cô: “Bởi vì anh ở trong lòng Khanh Khanh, em nghĩ gì, anh đều thấy được.”
Xương cốt Ngôn Khanh mềm nhũn, sợ cứ như vậy sẽ không cầm giữ được mà thất thủ trên sô pha, vội vàng nhẹ giọng hỏi: “Vậy… có thể gặp không?”
Ánh mắt Hoắc Vân Thâm tối tăm.
Anh đoán được Vân Lăng sẽ nói gì. Trên thực tế, sau khi Vân Lăng vào trại tạm giam, vẫn luôn kêu gào muốn gặp Ngôn Khanh.
“Chỉ cần em muốn,” Hoắc Vân Thâm nhìn sườn mặt xinh đẹp của Ngôn Khanh, “anh đưa em đi.”
Hoắc Vân Thâm làm tốt các biện pháp bảo mật, sắp xếp một cuộc gặp mặt nói chuyện. Anh biết Ngôn Khanh càng hy vọng gặp mặt riêng, vậy nên kìm nén dừng bước trước cửa phòng thăm hỏi, sờ đầu cô: “Anh ở đây, có bất cứ chuyện gì lập tức gọi anh.”
Mới mười mấy giờ trôi qua, vẻ mặt Vân Lăng đã suy sụp, hai mắt xám xịt. Thấy Ngôn Khanh bước vào, cảm xúc của cô ta tức khắc kích động: “Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, rốt cuộc cô có phải Vân Khanh hay không!”
Có chướng ngại ngăn cách, dù thế nào Vân Lăng cũng không thể chạm vào Ngôn Khanh.
Ngôn Khanh ngồi xuống, thản nhiên gật đầu với cô ta: “Đúng vậy, lần trước cũng không phải cố ý lừa cô, là tôi không nhớ ra.”
Nhận được đáp án khẳng định, Vân Lăng co quắp tựa lưng vào ghế ngồi: “Cũng không tệ lắm, chí ít tôi không tốn công vô ích, những đau khổ đó nên rơi xuống người cô.”
Ngôn Khanh nhíu mày: “Tôi và cô có thâm cừu đại hận gì?”
“Sự tồn tại của cô đã khiến tôi hận!” Vân Lăng nghiến răng nghiến lợi, “Rõ ràng là dòng bên, vì sao lớn lên tôi lại có điểm giống cô! Từ nhỏ đến lớn, tôi đều bị coi là đồ giả thấp kém của cô, làm gì cũng bị nói thành bắt chước. Người đàn ông tôi thích trong mắt chỉ có cô, còn lấy tôi làm thế thân để phát tiết! Về sau anh ấy chết, tôi muốn đi tìm Hoắc Vân Thâm báo thù, chủ động thế thân cho cô, Hoắc Vân Thâm thẳng thừng làm tôi không thể xuống nổi trong cái giới hỗn loạn này! Tôi vì sinh tồn, vì có tài nguyên, mà theo Tô Lê, cũng bị coi thành thế thân, mỗi người đều yêu cô, tôi chỉ là thứ bị chê cười!”
Cô ta lộ ra nụ cười lạnh: “Hoá ra cô mất trí nhớ? Đúng là báo ứng, năm đó Hoắc Vân Thâm tổn thương Lâm Xuyên như vậy, anh ấy đối với cô điên cuồng, giờ cô lại quên mất anh ấy! Thế mà có chuyện tốt như vậy, dù anh ta phải gánh chịu bao nhiêu tội cũng là do anh ta đáng đời!”
Ngôn Khanh bắt được trọng điểm, người đàn ông cô ta thích, là cái người Lâm Xuyên này.
Có mảnh nhỏ sắc bén nào đó chợt hiện lên trong đầu cô, đâm cô tê rần, buột miệng thốt ra: “Hoắc… Lâm Xuyên?”
Đôi mắt Vân Lăng đỏ đậm: “Cô còn không biết xấu hổ nhắc tới anh ấy? Sau khi chuyện thông gia từ bé giữa cô với Hoắc Vân Thâm thành phế thải, người cô phải gả chính là Lâm Xuyên! Anh ấy mê luyến cô như vậy, kết quả cô một hai phải ở bên tên điên kia, khiến anh ta huỷ hoại thân thể Lâm Xuyên. Cuối cùng cô mất tích, bệnh điên của anh ta lại phát tác, đoạt lấy Hoắc thị, ép chết Lâm Xuyên! Còn hại nhà họ Vân cửa nát nhà tan!”
Mỗi câu Vân Lăng vu hãm Hoắc Vân Thâm, đều miêu tả anh như một ác ma lén lút nên bị ngàn kiếm đâm chém.
Nhưng Ngôn Khanh căn bản không dao động.
Vân Khanh phẫn hận, lại chỉ ngón tay vào cô.
“Lâm Xuyên cũng là bị cô bức, vốn dĩ là anh ấy danh chính ngôn thuận, nhưng không chiếm được cô, anh ấy mới không thể không tìm thế thân, tìm các minh tinh nhỏ có điểm tương tự cô để phát tiết.” Cô ta vặn vẹo nói, “Anh ấy không đáng thương sao? Tôi sống dưới bóng ma của cô, tôi không đáng thương sao?”
Ngôn Khanh bị lời nói ba hoa này làm cho sửng sốt, nhưng cô không có thời gian lý luận với cô ta, toàn bộ lực chú ý đều dừng trên việc tìm minh tinh nhỏ.
Hạ Minh Cẩn…
Chẳng lẽ cũng là một trong số đó, bị cái người mà cô hoàn toàn không có chút ấn tượng – Hoắc Lâm Xuyên, không biết nhìn ra chút tương tự nào với đôi mắt hoặc là đuôi lông mày của cô, cho nên mới phát rồ che giấu?!
Còn bị giữ lại chứng cứ, dùng để áp chế anh ta mỗi năm sang Canada cho cô uống thuốc.
Như vậy — tờ giấy của Hạ Minh Cẩn!
Ngôn Khanh có được tin tức mình muốn, đứng lên định đi. Tờ giấy vẫn nằm trong quần áo cô mặc ngày đó, đặt ở ký túc xá của chương trình. Cô vội vã đi lấy.
Vân Lăng điên điên khùng khùng rống to: “Cô đừng tưởng rằng Hoắc Vân Thâm công khai thì cô có thể kê cao gối mà ngủ, anh ta tìm Vân Khanh lâu như vậy, trong giới ai cũng biết! Nhưng cô ngoài khuôn mặt, thì thông tin hoàn toàn không phù hợp với Vân Khanh, cô cũng sẽ bị người khác coi là thế thân, không phải phu nhân chính quy gì hết —”
Ngôn Khanh ngoái đầu nhìn lại, cong môi với Vân Lăng: “Người nào thích thì làm. Cô cũng tiết kiệm sức lực đi, đừng gọi loạn.”
Cô cười đến tức giận: “Dù có gọi thì sao, tôi cũng không phải thế thân, mà là phu nhân chính quy của Hoắc Vân Thâm.”