“Cô Kiều, Thích tổng làm sao? Rốt cuộc là làm sao vậy ạ?” Tay cầm Trì Diễm hộp giữ nhiệt đều run hết cả lên.
Kiều Lâm nhận lấy hộp giữ nhiệt đặt sang một bên: “Không có việc gì……”
“Là kỳ phát tình của Thích Thủ Lân đến rồi, bây giờ đang muốn cùng Ngọc Thành đánh dấu lẫn nhau.”
Trì Diễm há to miệng.
Kết hợp đánh dấu.
Bây giờ.
Ở trong phòng bệnh.
Thích Thủ Lân và Khúc Ngọc Thành.
Lúc này, tiếng động phát ra từ trong phòng bệnh truyền đến.
Là tiếng ho khan kịch liệt, hòa với tiếng nôn mửa cùng tiếng rên rỉ đầy đau đớn.
Nhưng xung quanh chả có ai di chuyển, dường như làm ngơ với những âm thanh đó.
“Là Thích Thủ…… là Thích tổng.” Trì Diễm từng chăm sóc Thích Thủ Lân khi hắn say rượu và nôn mửa. “Anh ấy hiện giờ đang khó chịu!”
Trì Diễm vọt đến trước mặt bác sĩ phụ trách: “Mau vào trong ngăn bọn họ lại đi!”
Vị bác sĩ chính quay đầu nhìn cậu một cái, đôi mắt dưới lớp kính sáng rực lên tia phấn khích: “Vì sao phải ngăn lại? Đây là cơ hội hiếm thấy để nghiên cứu hiện tượng hiếm có đó.”
Trì Diễm lui về sau hai bước, kịch liệt mà thở hổn hển, khớp hàm cắn chặt đến phát run.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
Nhìn xung quanh, mọi người đều xem nhử thể bản thân đang được chứng kiến một “kỳ tích” vậy. Còn Thích Thủ Lân và Khúc Ngọc Thành chính là những con cừu non dâng hiến trên tế đàn.
Bọn họ là “định mệnh” dù trong hoàn cảnh nào kết hợp cũng đều hết sức hợp lý.
Ngay cả khi có phải nhận lấy đau khổ đi chăng nữa.
Trì Diễm đặt hy vọng vào bố mẹ của Thích Thủ Lân: “Cô Kiều……”
Kiều Lâm không nhìn cậu, nắm chặt lấy tay chồng bà, tự lẩm bẩm: “Sẽ tốt thôi…… Sẽ tốt thôi mà……”
Vì sao? Vì sao chứ? Mấy người đều không nghe thấy à? Đó là con của mấy người đó…… Mấy người hẳn là phải bảo vệ anh ấy, nên bảo vệ anh ấy khỏi mọi đau khổ và thương tổn mới đúng chứ.
Tại sao lại an tâm thoải mái mà nghe Thích Thủ Lân phát ra thanh âm như vậy chứ.
Nhưng mà không có ai để ý đến Trì Diễm hết. Cậu tựa như không khí vậy.
Trì Diễm khom lưng, muốn đi ra ngoài.
“Chỉ bởi vì bọn họ là “định mệnh”. Do đó làm điều này cũng đúng thôi……” Cậu.
Bên tai cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập vang như trống vỗ của mình.
Sau đó cậu đột ngột chạy đến.
Nếu pheromone được mô tả như một thứ gì đó có thể nhìn thấy được. Vậy thì giờ đây, trong mắt của mọi người, phòng bệnh của Thích Thủ Lân giống như tâm điểm bị vây quanh bởi bão tố, những đám mây tích điện dày đặc che phủ cả mặt trời và bầu trời.
Thế nhưng mà có một người, coi bão tố và sấm chớp như hư không, một mình lao vào giữa nguồn pheromone đó.
Trì Diễm phá cửa phòng bệnh.
Nhìn thấy hai tay của Thích Thủ Lân đang siết chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Khúc Ngọc Thành, trông như thể một dã thú đang săn mồi, chực chờ muốn đem con mồi nuốt vào trong bụng.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
Trì Diễm lao tới, cởi áo phông của mình ra, ngay lập tức dùng nó che lên đầu của Thích Thủ Lân. Sau đó cậu bẻ ngón tay cái của Thích Thủ Lân, Thích Thủ Lân ăn đau nên không thể không buông tay. Lúc này, Trì Diễm mới kéo Khúc Ngọc Thành khỏi người của Thích Thủ Lân, còn những người khác ngay cả thở cũng không thở được.
Thích Thủ Lân hung hăng xé nát ống tay áo ngắn ở trên đầu mình, trong cổ họng phát ra tiếng rít gào đầy hung tợn, rốt cuộc là kẻ nào dám cướp đi con mồi của hắn.
Trì Diễm cực kỳ vất vả kéo Khúc Ngọc Thành đã hoàn toàn mất ý thức đem ra ngoài, sau đó lập tức xoay người đi lên giường cưỡi lên người của Thích Thủ Lân, dùng áo phông bao lấy đầu hắn.
“Thở đi……” Trì Diễm ghé vào tai hắn, nghẹn ngào nói.
Đây là phương pháp mà cậu đã được học khi còn ở trường. Khi thật sự không còn cách nào khác, beta sử dụng quần áo thoáng khí như một lớp lọc, có thể giảm nhẹ sự thâm nhập của pheromone của AO xung quanh đối với người trong kỳ phát tình.
Chiếc áo phông lấm tấm mồ hôi của Trì Diễm, nhưng mà lượng pheromone quả ít ỏi, căn bản không có có cách nào ngăn lại pheromone của Khúc Ngọc Thành đang tràn ngập trong không khí, đối với Thích Thủ Lân nó như liều thuốc kích thích cơn động dục của hắn trong kỳ phát tình.
Bàn tay của Thích Thủ Lân cào lên lưng của Trì Diễm, tiếng thở dốc hổn hển của hắn giống như bị mắc một ống thở bị dập nát rồi được kéo ra. Chất nôn mửa, nước mắt hòa với nước mũi làm bẩn đi chiếc áo phông của Trì Diễm.
Trì Diễm đã từng nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của hắn lần nào chưa nhỉ? Ở trong lòng cậu, Thích Thủ Lân luôn luôn mang dáng vẻ của một người bề trên, có khi mang chút xảo quyệt nhưng cũng có chút gì đó lạnh lùng.
Cách một lớp áo phông mỏng manh, Trì Diễm hôn lấy Thích Thủ Lân.
Dùng nước bọt từ trong miệng cậu làm ướt đi mảnh vải. Beta dùng chính pheromone ít ỏi của mình vì hắn mà dựng nên một phòng tuyến mỏng manh.
Alpha trong thời gian phát tình không biết kiềm chế sức mạnh của bản thân, cách một lớp áo phông mà cắn chặt môi của Trì Diễm.
Sau đó lớp phòng tuyến kia như được pha thêm máu.
Trì Diễm có thể nhìn thấy Thích Thủ Lân đang khóc, một mảng nước mắt lớn rơi xuống khiến cho lớp áo phông trở nên trong suốt.
Bọn họ hôn nhau cực kỳ nóng bỏng.
Nhưng cũng quá đỗi tuyệt vọng.
Các nhân viên y tế cuối cùng cũng vào cuộc, bọn họ đeo lên dụng cụ ngăn cắn và hạn chế vết thương vây quanh lấy Thích Thủ Lân. Trông như thể đang đối phó với một con thú mất kiểm soát.
Trì Diễm vẫn không thể nhìn Thích Thủ Lân được nữa. Cậu ngã bệt ra ngồi trên mặt đất. Tai ngập tràn tiếng kêu như dã thú bị bắt lấy của Thích Thủ Lân.
Kiều Lâm và Thích Dữ Chiêu chứng kiến hết một màn kia.
Bọn họ không bao giờ nghĩ người thanh niên nhìn lương thiện chất phác trước mặt lại là……
“Tiểu Thạch, cậu……” Kiều Lâm thấy lên lưng cậu, đó là tám vết cào sâu hoắm mà con bà để lại, nhìn thôi cũng không khỏi khiến da đầu tê dại.
Trì Diễm xoay người lại, hoàn toàn không để ý đến việc tấm lưng trần của đối diện với một người phụ nữ là một chuyện cực kỳ bất nhã.
“Thật xin lỗi……” Trì Diễm liếm liếm vết thương trên môi.
“Nhưng mà tôi phải bảo vệ anh ấy.”
Kiều Lâm cứng họng.
Trông dáng vẻ của cậu tuyệt vọng và đau thương đến thế, nhưng trong ánh mắt lại giống như ẩn chứa một con sư tử (4).
(Câu này chắc là ý chỉ trong mắt của Trì Diễm có chứa sự gan dạ và điên cuồng á)
(4) Đây là đoạn trích của tác giả Giang Nam () trong tác phẩm 《》