“Không phải đã dùng hành động nói với ngươi sao.” Tố Hoà Thanh Dao nhìn nàng, hai gò má ửng đỏ. Nàng đã chủ động hôn Cơ Phi Yên, ý tứ trong đó chẳng lẽ nàng không hiểu được? Hay là, nàng biết rõ còn cố hỏi, muốn nàng gạt bỏ rụt rè nói ra hết mới bằng lòng bỏ qua?
“Đúng nhỉ! Thanh Dao vừa rồi đã muốn trộm lấy hành động nói ra suy nghĩ của ngươi. Có qua có lại, ta cũng nên trả lời mới phải.” Cơ Phi Yên nói xong, kiều mỵ ôm cổ Tố Hoà Thanh Dao, dễ dàng dán lên môi mỏng của nàng. Bất đồng với lúc trước là một bên tình nguyện, lại càng không có cưỡng bức dụ lợi. Cơ Phi Yên say sưa hôn Tố Hoà Thanh Dao, giống như hao hết toàn bộ tinh lực, chỉ vì nói cho đối phương biết, chính mình có bao nhiêu để ý, có bao nhiêu là yêu thích.
Khi đã hôn nhau, Tố Hoà Thanh Dao buông xuống ý thức, đẩy bàn nhỏ đặt trong thùng xe về phía cuối xe, bỗng có tiếng vang thanh thuý, chén trà trên bàn bởi vì cái bàn bị đẩy mà theo lực đạo rơi xuống xe ngựa, vỡ thành mảnh nhỏ. “Phát sinh chuyện gì?” Thị vệ đi theo phía sau bị chén trà vỡ làm kinh động, vội vàng phân phó xe ngựa dừng lại. “Hoàng hậu nương nương, Cơ phi nương nương. Xảy ra chuyện gì sao?” Đang êm đẹp, chén trà như thế nào từ trong xe ngựa bị ném ra? Hay là hai vị nương nương xảy ra khắc khẩu, động tay động chân?
Nghe thị vệ hỏi, trong xe ngựa tựa hồ không có ai trả lời. Ngay khi bọn thị vệ nghĩ bên trong đã xảy ra chuyện gì đáng sợ, định xốc màn lên, Tố Hoà Thanh Dao rốt cục nhô đầu ra. “Khụ, không… Không có việc gì.” Ánh mắt của nàng né tránh, môi mỏng cũng rõ ràng hồng nhuận, “Vừa rồi là ta không cẩn thận đụng phải cạnh bàn, mới làm rơi chén trà. Hiện tại, đến đâu rồi?”
Thị vệ không có hoài nghi lời Tố Hoà Thanh Dao, thế nhưng trong lòng khó tránh khỏi nghi hoặc, tổng cảm thấy Hoàng hậu nương nương có điểm bất đồng, lại tìm không ra được manh mối. “Hồi bẩm nương nương, chỉ nửa canh giờ nữa là có thể đến khách điếm ngủ trọ, thỉnh nương nương an tâm.”
“Không vội.” Tố Hoà Thanh Dao đem màn buông xuống, trong chốc lát lại xốc lên, nói: “Nếu không ở trong cung, không cần câu nệ, giống như ở Dương Thành mà xưng hô đi. Suốt đêm chạy đi, mấy hôm chưa được yên giấc, chờ ngươi tìm được khách điếm, cũng ở lại đó trụ lại hai ngày, nghỉ ngơi đủ lại xuất phát cũng không muộn.”
“Tuân lệnh công tử phân phó.” Thị vệ cung kính nói. Đợi xe ngựa một lần nữa xuất phát, hắn nhẹ nhàng huých cánh tay của thị vệ bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Ai, ngươi vừa rồi nhìn thấy Hoàng hậu nương nương cảm thấy sao?”
“Nói chuyện vô nghĩa gì vậy? Ánh mắt anh em cũng không mù, nhìn gì!” Thị vệ bên cạnh thấy vô ích, “Làm sao vậy? Hoàng hậu nương nương không phải vẫn lạnh lùng như vậy? Ngươi nhìn? Huynh đệ, đừng nói ngươi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, chúng ta nhiều người như vậy, người nào dám có lòng ái mộ không đúng với Hoàng hậu? Ngươi đừng quên, vị còn lại đang đồng hành tính tình kia, kia chính là…”
“Câm miệng câm miệng! Sao lại nói nhiều lời vô nghĩa như vậy!” Thị vệ thật sự chịu không nổi hắn hồ ngôn loạn ngữ, đưa tay đánh sau cổ hắn một cái, không kiên nhẫn gầm nhẹ: “Ta nói chính là Hoàng hậu có chút không ổn, hỏi ngươi có nhìn ra gì không! Ngươi nói đang êm đẹp, chén trà như thế nào bay ra? Sớm nghe nói Cơ phi nương nương cùng Hoàng hậu nương nương bất thường, có thể hay không hai người lại xảy ra khắc khẩu, còn đụng tay đụng chân? Ai nha, nếu đả thương chỗ nào, bị tội chính là chúng ta!”
“Nói hưu nói vượn! Chỗ nào là chỗ nào nha! Tổng quản đại nhân có nói qua, quan hệ các nàng rất tốt! Không nhìn thấy sao? Hai người xuất môn ra bên ngoài, cũng không làm như tỷ muội mà là công tử cùng phu nhân ~ ôi yêu, rất tình cảm nha!” Thị vệ bên cạnh hâm mộ nói, nhớ tới tình cảnh hai người tay trong tay mà đi, lại nói: “Ta cuối cùng phát giác, Hoàng hậu nương nương phẫn nam trang bộ dáng tuấn mỹ phi phàm, cùng Cơ phi nương nương đứng chung một chỗ thật xứng, ngay cả Hoàng thượng cũng so không kịp đâu!”
“Hư hư hư! Đừng nói nữa, cẩn thận mất đầu!” Nghe được hai chữ Hoàng thượng, thị vệ vội vàng đình chỉ đề tài này. Bất quá, hắn thật sự đồng ý lời nói của thị vệ bên cạnh, lúc Hoàng hậu nương nương cùng Cơ phi nương nương ở cùng nhau, thực giống một đôi bích nhân trời đất tạo thành. So sánh với Hoàng thượng, ngược lại có chút không đủ.