“Tùy cháu chọn!”
Thật không ngờ, Ôn Hủ Hủ nói xong mợ lại trả lời như thế.
Thoáng chốc, Ôn Hủ Hủ đứng như trời trồng, lời đến miệng lại nghẹn ở trong cổ họng không thể nào nói ra.
Kỳ thật…… Cô có chút sợ người mợ này, trước đây mợ là con gái nhà hào môn danh giá nhưng vì biến cố nhà họ Ôn, mà làm liên lụy đến mợ, vì vậy cô luôn cảm thấy áy náy tự trách, không dám nhìn mợ.
Ôn Hủ Hủ cuối cùng quyết định rời đi, mang theo hai con tạm thời dọn đến ngôi nhà mà cô tìm.
Cô đi rồi, trong sân hai người đứng nhìn ra bên ngoài đối thoại.
“A Bội, em… có phải còn trách con bé không? A Bội, năm đó con bé thật sự không hiểu chuyện, con bé…”
“Tiểu Quân sắp trở về, anh nghĩ ngôi nhà này sẽ được yên ổn không?”
Lưu Bội lạnh lùng nói với chồng ngồi trên xe lăn một câu, rồi bà xoay người đi vào.
Tiểu Quân, em họ của Ôn Hủ Hủ, cũng là người năm đó cực kỳ hận Ôn Hủ Hủ.
——
Ôn Hủ Hủ rất nhanh liền mang theo hai đứa trẻ chuyển đến trong ngôi nhà cô mới tìm, cũng là khu phố cũ, nhưng vị trí gần nhà trẻ.
“Mặc Mặc, Nhược Nhược, mẹ đã đăng ký nhà trẻ cho hai đứa rồi, ngày mai chúng ta đi nhà trẻ được không?”
“Hả? Mẹ, bọn con phải đi nhà trẻ ở đây à? Chúng ta sẽ không trở về nữa sao?”
Nhược Nhược vừa nghe điều này, lập tức ôm búp bê thỏ tai dài trong tay, lộ ra vẻ vẻ mặt kinh ngạc.
Cô bé vẫn rất hoài niệm, ở nhà trẻ cũ của cô bé, có vài bạn nhỏ chơi rất thân còn có cô giáo Tiểu Hoa cũng đối xử rất tốt với cô bé.
Ôn Hủ Hủ sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, vội giải thích: “Không có, chúng ta cũng chỉ tạm thời ở chỗ này một thời gian, bởi vì mẹ còn phải làm việc, cho nên chỉ có thể để tiểu bảo bối của mẹ chịu thiệt.”