Có Sư Tử ở trong tối bảo vệ, Giang Nghĩa mới có thể yên tâm đi giải cứu Tân Tử Dân.
Chiếc xe màu trắng lao nhanh trên đường nhựa, Giang Nghĩa càng lái càng nhanh, về sau, trên đường không thấy một chiếc xe nào cả.
Sau khi đi hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh cũng đến đích.
Giang Nghĩa không dám chủ quan, lái xe vào trong một bãi cỏ rậm rạp, tránh cho chiếc xe bị người khác phát hiện.
Sau đó, anh xuống xe, đẩy vali từng bước đi vào nhà máy bỏ hoang.
Đây chính là một nhà máy được xây dựng bên bờ sông, quy mô rất lớn, nhìn quy hoạch, kết cấu tổng thể, có lẽ trước đây là một xưởng đóng thuyền.
Bởi vì bỏ hoang quá lâu, cửa của công xưởng đóng thuyền đã nứt ra thành hai mảnh, gió vừa thổi qua đã lắc lư kêu cót két.
Giang Nghĩa không tốn quá nhiều sức lực để đẩy cánh cửa lớn ra, tiếp tục đi vào trong.
Cách thời gian hẹn chỉ còn 15 phút, theo lý mà nói, đối phương có lẽ đã đến rồi, mà đây là một nơi ‘ôm cây đợi thỏ’ đặc biệt tốt, người của đối phương có lẽ sẽ không ít.
Chỉ là công xưởng đóng thuyền quá lớn, trong chốc lát Giang Nghĩa thật sự không biết nên đi đến đâu để gặp mặt đối phương.
Cứ đi cứ đi, láng máng nghe thấy tiếng chó sủa ‘gâu gâu’, âm thanh bí bách, hơn nữa nghe thì có vẻ không giống âm thanh của một con chó, có lẽ phải có đến bốn năm con.
“Hả?”
Giang Nghĩa cau mày, lẽ nào ở đây có chó hoang sao?
Đang nghĩ, thì nhìn thấy cánh cửa sắt của nhà kho ở phía trước, bên trái cách chỗ anh không xa đang tự động nâng lên, mở ra, từ từ lộ ra cảnh tượng ở bên trong…năm con chó Pit bull đang vô cùng đói!
Bọn chúng đang chảy nước dãi, răng nghiến ken két, con nào con nấy đều nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, dáng vẻ hận không thể ăn tươi nuốt sống Giang Nghĩa.
Vù vù vù!
Năm con Pit bull trước sau bổ nhào đến, nhìn dáng vẻ, rất muốn ăn tươi Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa khẽ cười, thật sự đã bị anh đoán trúng, quả nhiên đối phương đã sắp xếp mai phục, chỉ là mai phục không phải là người mà là chó.
Loại chó này vô cùng hung dữ và có sức chiến đấu rất mạnh.
Năm con cùng lên, nếu như là người bình thường, sẽ không thể chống cự được.
Nhưng tiếc là, bọn chúng lại gặp phải Giang Nghĩa, thì đã định trước chỉ có thể trở thành-chó chết!
Tốc độ của con chó nhanh hơn con người rất nhiều, con thứ nhất tốc độ giống như tia điện lao đến trước mặt Giang Nghĩa, nhảy lên, muốn cắn vào cổ Giang Nghĩa.
Nếu bị cái miệng lớn như bát máu cắn, nhất định sẽ chết!