“Sợ thì đừng có nhìn, nhìn anh là được rồi, anh đẹp trai lắm.”
Vốn dĩ Hứa Minh Tâm còn đang sợ muốn chết, nhưng nghe thấy câu này thì không còn sợ hãi chút xíu nào cả.
Cô ngước mắt lên nhìn anh, anh thật sự rất đẹp, xem trăm lần cũng không chán.
“Cố Gia Huy, không phải anh sợ em quyến rũ được anh chàng đẹp trai xinh tươi nào đó nên mới sang đây hả?”
“Đẹp trai xinh xẻo sao sánh bằng anh được chứ? Sắp đến rồi.”
Cô vừa nói dứt lời, dưới chân vững vàng đạp lên nền gạch xi-măng.
An toàn đáp xuống, chuyến bay rất ngắn, từ lầu ba mươi tám bay đến tầng thượng sáu mươi hai.
Nhưng cô cũng đã rất thỏa mãn rồi.
Dây thừng của cô được gỡ ra, máy bay trực thăng cũng bay đi mất.
Đúng lúc này, phía sau bay vụt ra ánh sáng đủ mọi màu sắc, còn có pháo hoa đầy trời.
Pháo hoa.
Hứa Minh Tâm hoảng hốt xoay người nhìn thấy cảnh này.
Trên sân thượng trang trí đây pháo hoa, nguyên cả một vòng, cùng nhau đồng thời đốt lên.
Màn trên màn hình LED ở đằng xa xa cũng đồng thời phóng ra pháo hoa như thế, hấp dẫn không ít người dừng chân lại đứng lại.
“Thật xinh đẹp!”
Hứa Minh Tâm vui không thể tưởng tượng nổi, không ngờ là lúc mình còn sống lại có thể nhìn được một cảnh tượng khó quên như vậy.
Từ đó tới giờ chưa từng có phí công phí sức chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho cô như thế này.
Cô nhìn lại nhìn, không nhịn được rớt nước mắt. Cố Gia Huy nhẹ nhàng ôm lấy cô từ đẳng sau, bất đắc dĩ nói: “Sao lại khóc? Không thích à?”