Mà Giang Ninh vẫn bất động!
Biểu cảm trên mặt Cao Bân có chút phức tạp.
Mạnh quá!
Giang Ninh rất mạnh!
Sao lại có người mạnh như vậy? Dù là mấy cao thủ ở phương Bác từng giao đấu với hán thì cũng phải kiêng kị sức mạnh của hắn, thậm chí cao thủ gần đạt đẳng cấp tông sư cũng không khống chế được hắn ta.
Nhưng Giang Ninh thì sao?
Hắn nhẹ nhàng ngăn đòn tấn công của mình, thậm chí còn đẩy lùi hán ta.
“Rốt cuộc mày là ai!” “Cậu đến tôi là ai cũng không biết mà đã đến giết tôi?” Giang Ninh ném cây gậy sắt đi, gậy rơi xuống đất, lăn về dưới chân của Cao Bân, “Không lẽ cậu muốn đến tìm cái chết à” “Giết tôi? Không tự lượng sức” Đổi lại là bình thường, có người dám nói vậy với Cao Bân thì hắn ta đã phát điên từ lâu, lượm gậy sắt lên hung hăng đánh lần nữa!
Nhưng lúc này hán lại không động đậy.
“Có phải mày hãm hại nhà họ Cao tao không!” Cao Bân lạnh lùng hỏi.
“Là tôi thì sao?” Giang Ninh nhàn nhạt nói, “Không phải là tôi thì sao?” Cao Bân cán răng, hán có chút kìm nén.
Từ lúc nào mà hắn lại phải hỏi như vậy?
Muốn giết người thì đánh là đượ!
c Nhưng bây giờ hắn đánh không lại Giang Ninh!
“Cậu đến nhà mình còn không bảo vệ nổi còn muốn giết tôi? Thật mắc cười”
Giang Ninh đá một cây gậy sắt khác ở dưới chân qua, gậy sắt lăn ở dưới đất phát ra tiếng đinh đang khiến sắc mặt Cao Bân càng đỏ hơn.
‘Vũ khí của hán lại bị Giang Ninh dùng chân đá như vậy.
“Nhà họ Tô và nhà họ Tả đã giết đến nhà cậu rồi, cậu còn muốn ở chỗ tôi lãng phí thời gian sao?”
Nghe lời này, sắc mặt Cao Bân thay đổi: “Mày nói gì?” “Cuồng võ thuật à, tôi thấy cậu là đần độn thì đúng hơn đấy” Giang Ninh lắc đầu, không quan tâm nữa, kéo một cái ghế ngồi xuống, tiếp tục pha trà.
Cao Bân lập tức lượm gậy sắt dưới đất lên, quay người bước lớn rời đi, đi đến cửa lại quay đầu nhìn Giang Ninh.
“Tao sẽ quay lại giết mày!”
“Không, cậu sẽ đến cầu xin tôi” Giang Ninh nâng ấm trà rót một ly trà, “Tôi đợi cậu đến cầu xin tôi”