Không biết là tên phản nghịch nào không chịu nổi sợ hãi kêu một tiếng trước.
– Hàng! Chúng ta đầu hàng…
Thanh âm đầu hàng lập tức thay nhau vang lên, từng người nhảy xuống vật cỡi, ném đao binh trong tay ra.
Thấy đại thế đã qua, sắc mặt các Hành Tẩu Hàn Xuân Phong và Đồng Thành cũng xám như tro tàn, ném vũ khí, từ từ xuống vật cỡi.
Đảo mắt tất cả phản nghịch hai phủ cùng với tàn quân Bình Dương phủ bại trốn thảy đều xuống vật cỡi đầu hàng.
Hứa Huy Hoàng ngạc nhiên hết sức, chẳng lẽ giải quyết dễ dàng như vậy?! Nhân mã Thanh Mộng phủ trong vòng vây lập tức mừng rỡ hoan hô, hô to:
– Phủ chủ anh minh!
– Trói hết lại!
Miêu Nghị lại đổi mệnh lệnh.
Không bao lâu sau, hơn hai trăm người bị áp giải ra quảng trường bên ngoài đại điện nghị sự Thanh Mộng phủ, ai ai cũng bị trói ép quỳ xuống đất, không ai biết mình sắp bị trừng phạt thế nào.
Trần Phi tiến lên báo:
– Bẩm phủ chủ, đã trói hết toàn bộ!
Đứng trên bậc thềm ở cửa đại điện nghị sự, Miêu Nghị đang cười nói với Hứa Huy Hoàng, nghe vậy hai người cùng nhau sóng vai đi xuống.
Hứa Huy Hoàng lại khôi phục khí thế phủ chủ, trải qua trao đổi phát hiện kỳ thật Miêu Nghị cũng không khó nói chuyện. Phụng bồi Miêu Nghị đi tới trước mặt Hàn Xuân Phong, chỉ thấy hắn chỉ Hàn Xuân Phong cười nói:
– Thật sự là làm cho Hứa huynh chê cười, đường đường một trong ba đại Hành Tẩu bản phủ lại trở thành phản nghịch!
Ôi! Hứa Huy Hoàng nhìn Hàn Xuân Phong lắc đầu thở dài một tiếng, có vẻ như tiếc nuối giùm cho Miêu Nghị, lại hỏi:
– Miêu huynh, chuẩn bị xử lý những người này thế nào?
Miêu Nghị tỏ vẻ bình thản vung tay lên, ra lệnh một tiếng:
– Chém!
———–
Tiếng vó long câu rầm rập vang lên, lại có gần hai trăm kỵ sĩ chạy tới, vẫn là nhân mã của Thủy Vân phủ, trước đó bị Miêu Nghị chạy nhanh bỏ rơi lại phía sau.
Người của Thanh Mộng phủ lại thầm thóa mạ trong lòng, quả thật là dốc hết trọn ổ xuất động, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, xem Thanh Mộng phủ ta là chỗ nào…
Tiếng vó long câu rầm rập lại vang lên, Miêu Nghị lại dẫn thật nhiều người đi rồi.
Hứa Huy Hoàng nở nụ cười sượng cừng vẫy tay đưa tiễn, sở dĩ Hứa phủ chủ cười gượng gạo là bởi vì Miêu phủ chủ vẫn còn để lại hơn hai trăm đầu người máu đầm đìa trên quảng trường trước đại điện nghị sự của y, còn có hơn hai trăm thi thể cũng là đẫm máu.
Đó là giết thật! Bên trong có nhân mã của Thủy Vân phủ, cũng có nhân mã của Vân Tang phủ, còn có nhân mã Bình Dương phủ còn sót lại, không chừa một mống, giết chết toàn bộ!
Trình độ độc ác như vậy khiến choThanh Mộng phủ từ trên xuống dưới sợ kinh hồn khiếp vía. Bọn họ chưa từng thấy qua tình cảnh này, suy đoán sau này sẽ có rất nhiều người gặp phải ác mộng hàng đêm.
Hứa phủ chủ đưa mắt nhìn thật nhiều người rời đi, lúc này mới lộ vẻ oán hận nghiến răng nghiến lợi, muốn sau này sẽ tố cáo Miêu Nghị lên trên. Thế nhưng xoay chuyển ý niệm, vạn nhất không tố hắn ngã được, tên này ở sát vách mình. Có quỷ mới biết tên điên này sẽ làm ra chuyện gì, Bình Dương phủ chính là vết xe đổ trước!
Trước xem hết thử bên Trấn Quý điện kia xử trí chuyện Bình Dương phủ như thế nào đã. Nếu như Trấn Quý điện muốn thu thập Miêu Nghị, lúc ấy Hứa Huy Hoàng sẽ ném đá xuống giếng cũng không muộn! Hứa phủ chủ hít sâu một hơi không khí tràn ngập mùi máu tanh, nhất thời cảm thấy có hơi ghê tởm, quay đầu lại rống giận:
– Còn không mau thu dọn sạch sẽ!
———–
Nhân mã của Thủy Vân phủ đang nhanh chóng rời đi không còn duy trì trận hình chỉnh tề như trước nữa, chỉ có chạy nhanh một mạch. Không ít người còn đang nghiền ngẫm lại trường đồ sát trước đó, ánh mắt thỉnh thoảng xẹt qua trên người phủ chủ dong ruổi phía trước, tất cả toát ra vẻ sợ hãi khó có thể che giấu.
Trong bầy dê đột nhiên xuất hiện một con ác lang làm đầu lĩnh.
Trên đường Miêu Nghị bắt gặp Tư Không Vô Úy dẫn dắt người chạy tới thanh lý môn hộ. Miêu Nghị kêu to:
– Không cần phiền phức, ta đã tự làm chủ giải quyết giúp ngươi, đầu người đưa cho Hứa Huy Hoàng làm lễ vật!
—————