Tiêu Bố Y nụ cười cũng có chút cứng ngắc, không thể không nói: “Vân Thùy cỏ nương thiên tư thông minh, tuyệt đại phương hoa, nếu có người lấy nàng… thật sự là chuyện may mắn”.
Vân Thùy bĩu môi nói: “Ngươi không cần phải khầu thị tàm phi. ta đã sớm đã nhìn ra. ngươi thật ra muốn nói. Ai cưới ta, thi chúứi là hóng bét!”
Tiêu Bố Y có chút cười khổ, thẳm nghĩ nữ nhân này tùy hứng như thế. không chịu ước thúc, nếu thật lấy trở về, tuyệt không phải là chuyện may mắn. Đại Miêu Vương mim cười nói: “Tây Lương vương chi là lưu lại thể diện cho con thôi, ta cũng biết, nha đầu này tùy hứng làm bậy. là do ta nuông chiều” Than nhẹ một tiếng, Đại Miêu Vương nói ra yêu cầu, “Muốn uống chén tĩà thứ sáu, ta mong Tây Lương vương cưới Vân Thủy, hơn nữa nhất định phải đứng vị trí chính thất!”
Tiếng nói cùa hắn vừa dứt, Lang Đô Sát Sát đã kêu lên: “Cha. không thể”.
Đại Miêu Vương quay đằu nhìn về phía con thứ ba, “Có gì không thể?”
Lang Đô Sát Sát trong lúc nhất thời không biết phản bác như thế nào, ctLỈ là xoa xoa tay nói: “Người TrungNguyên đa số xảo trá, nói không giữ lời, vết xe đổ còn đó phụ thân sao có thể để cho Vân Thủy lại giẫm lên vết xe đổ?”
“Vân Thủy không phải thánh nữ” Đại Miêu Vương thản nhiên nói: “Hiện tại Miêu trại, vẫn do ta làm chủ!”
Lang Đô Sát Sát mặt lộ vẻ khồ sờ, lại chi có thể chậm rãi lui ra phía sau. Đại Miêu Vương nói không sai, hắn một ngày quyền lợi chưa chuyển giao cho người bẽn ngoài, hắn vẫn là người đứng đầu người Miêu. Hắn nói chuyện, trong đây chính là khuỏn vàng thước ngọc, coi như là người con là hắn cũng không thể phản bác. Vân Thùy sau khi nghe được thỉnh cầu cùa gia gia, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ mặt dị thường cổ quái, giống như không tin, lại như khó hiểu. Sau hồi lâu lại biến thành giọng mỉa mai cùng vui vẻ, lại cười khanh khách, “Chủ ý này của gia gia thật không tệ”.
Nàng cười vui vẻ, tựa như đang nói là hôn sự cùa người khác, mọi người vẻ mặt khác nhau, không có người nào có thể bật cười. Trừ những người có ý ra, thi có người không hề tín, có người mất mát. có kẻ mờ mịt, Tiêu Bố Y cũng kinh ngạc ngồi ở tại chỗ. thật lảu không nói gi. Lý Hiếu Cung vốn xanh cả mặt, nghe được Đại Miêu Vương đưa ra điều kiện, ngược lại xuất hiện nụ cười, đột nhiên thở phào một cái, hắn hiểu rẳng. vô luặn như thế nào, cừa này của Tiêu Bố Y khẳng định là khó qua!
Mà Đại Miêu Vương đã mở miệng đưa ra điều kiện, sẽ không có khả năng đổi ý!
Nói như vậy, lần này bảy trà kết minh, chi là trò cười?
Lý Hiểu Cung thậm ctLÍ so với người Miêu còn muốn hiểu rõ quy cù bảy trà kết minh hơn, hơn nữa hắn so với Tiêu Bố Y còn hiểu bản tính của Tiêu Bố Y hơn cả bằng hữu, hắn hiểu rõ yêu cầu này của Đại Miêu Vương đối với người bên ngoài mà nói, thậm chí đối với hắn mà nói, đều là cầu còn không được, nhưng đối với Tiêu Bố Y mà nói, lại là vấn đề khó bằng trời!
Tiêu Bố Y trầm mặc thật lâu mới nói: “Đại Miêu vương…”
“Ngươi không vội tĩả lời” Miêu vương mỉm cười nói: “Ta cho khách quý hai canh giờ để suy nghĩ, mời ngươi đến lúc đó sẽ trả lời ta!”
Hắn sau khi nói dứt lòi, run rẩy đứng lên, xoay người ròi đi, ba Tư chăm chú đi theo, một đám người Miêu cũng theo sát phía sau. Thoáng qua đàm phán chi còn lại có một mình Lý Hiếu Cung. Nhìn thấy ánh mắt như đáo của mọi người, Lý Hiếu Cung thản nhiên đi ra ngoài, gọi Lang Đô Sát Sát đến nói: “Tam vương tử, ta muốn cùng ngứơi nói chút ít sự tình”.
Lang Đô Sát Sát tâm tình phiền muộn, nhưng không có cự tuyệt đề nghị cùa Lý Hiếu Cung, cùng hắn sóng vai rời đi, đám người Tiêu Bố Y hai mặt nhìn nhau, cũng biết tình thế nghiêm trọng, trong lúc nhất thời không biết như thế nào cho phải Tiêu Vũ lại cùng Mà Chu nói vài câu, rất nhanh rò ràng sự tình từ đằu đến cuối, không khỏi cảm khái ngàn vạn.
Mã Chu nói trước: “Tây Lương vương, nghe nói trong bảy trà kết minh, Miêu vương đưa ra yêu cầu. tuyệt đối không thể đồi ỷ, bằng không tự hối lòi hứa, sẽ nhận hình phạt cực kỳ nghiêm khắc”.
“Hắn là Miêu vương, còn có ai dám phạt hắn?” A Tú mất mát nói: “Ta cảm tầấy… cưới Vân Thùy cũng không tệ”.
Tiêu Vũ lắc đầu nói: “Đại Miêu Vương tuy là đứng đằu người Miêu, nhung mà nếu có ba Tư tế tự cùng thánh nữ phản đối, rất nhiều chỗ cũng không phải mình hắn làm chù, cho nên bảy trà kết minh, hắn chỉ có nùa số quyền lợi. Hắn như nuốt lòi hủy yêu cầu. tất nhiên có đám người thánh nữ, tế tự trách phạt”.
“Cái quy cù này ai định ra, tại sao lại bá đạo như thế?” Sừ Đại Nại hòi: “Chẳng lẽ đứng đầu người Miêu cũng không thể muốn gì làm đó?”
Tiêu Bố Y lại cảm thấy quy cù này không tệ, trong đầu luôn luôn mơ hồ có ấn tượng gì đó, rồi lại không cách nào nắm bắt được. Tiêu Vũ cười khổ nói: “Cái quy cù này hoàn toàn là do Miêu vương hiện tại lập ra”.
Mọi người ngơ ngần, Tiêu Vũ cất lời giải thích: “Lúc trước Miêu vương chỉ sợ quyền lợi quá lớn, làm cho hoa mắt kẻ vô năng, nên mới xuất ra chiêu này. lập nhiều quy cù ước thúc chính mình, mấy chục năm cẩn trọng, ít có sai lầm” Mọi người đối với Đại Miêu Vương kính nể lại càng nhiều hơn một phần. Tẳn Thúc Bảo đột nhiên hỏi, “Tiêu Thượng Thư. ngươi đối với phong tục người Miêu vô cùng rõ ràng, theo ý kiến cùa ngươi, lằn này Tây Lương vương, nhất định phải lấy Vân Thùy sao?”
Tiêu Vũ trầm ngâm thật lâu mới nói: “Không sai, trừ cái đó ra, không còn phương phép nào. Bố Y… ta biết ngươi hiện tại cùng Viên Lam quan hệ vô cùng tốt, cũng biết ngươi một mực có ý định để Viên Xảo Hề làm chính thất, nhung mà ngươi thân là đứng đầu Đông Đô. phải lấy núi sông làm trọng, hôn sự làm nhẹ. Trước mắt lúc này lấy cưới Vân Thủy làm trọng. Ba Thục rất quan trọng, ngươi nếu là không thể kết minh, chúng ta thật không có chút cơ hội thắng nào. khi trở về sẽ nói với Viên Lam, hắn cũng có thể thông cảm. Cho nên kính xin Tây Lương vương… lấy đại cuộc làm trọng”.
Hắn nói đến đây, liền thi lễ, thật lâu không nói gì. Tiêu Vũ là thúc phụ Tiêu Bố Y, mới có thể khuyên bảo như vậy, các huynh đệ còn lại thi hai mặt nhìn nhau, cảm thấy rất là không ồn. Nhưng mà nhắc tới núi sông, ai cũng không thể phản bác.
Tiêu Bố Y sắc mặt đờ đẫn nói: “Thúc phụ không cần đa lễ, ta chỉ muốn hòi một chút, chuyện thánh nữ lúc trước là nguyên do tại sao?”
Tiêu Vũ lắc đầu nói: “Năm đó ta theo Thục Vương Dương Tú sau khi đến nơi này. Miêu trại thật có một thánh nữ. người Miêu ở đây đối với nàng kính như thần tiên, thánh nữ thậm chí so với Đại Miêu Vương còn muốn uy vọng hơn. nhưng ta về sau rất nhanh quay lại Tây Kinh, chỉ nghe nói thánh nữ đột nhiên chết, bời vì chuyện thánh nữ. Miêu Cương đối với người Trung Nguyên chán ghét tới cực điểm, cụ thể vì sao. người Miêu giữ kín không nói ra, ta cũng không biết lõ tình. hình. Nhưng mà thánh nữ kia sau khi qua đời. ta lại chưa từng nghe nói qua người Miêu lại lập thánh nữ. lằn này xuất hiện, thật là có chút kỳ quặc”.
Tiêu Bố Y thẫn thờ ngồi ờ một chỗ. nổi khẽ:”Ta muốn suy nghĩ” Mọi người tàm tình phức tạp, lại không muốn làm nhiễu loạn tâm tư cùa Tiêu Bố Y. Hai canh giờ thoáng cái đã qua, tiếng khèn ở xa đã thổi lên. Đại Miêu Vương dẫn mọi người quay lại, Lý Hiếu Cung vẫn ở đó không đi không giận, Đại Miêu Vương ngồi vào chỗ của minh, nhìn sang Tiêu Bố Y trầm giọng nói: “Không biết Tâỷ Lương vương đã có quyết định hay chưa?”
Lần này cho đù vân Thủy cũng tràn đầy hiểu kỳ nhìn sang Tiêu Bố Y, thần sắc có chút khẳn trương. Tiêu Bố Y chậm rãi đứng lên. trầm mặc hồi lâu mới nói: “Ý tốt của Đại Miêu Vương, bổn vương tâm lình. Chỉ là chuyện thành thân này. thứ cho bổn vương không thể nghe theo!”.
Hắn tiếng nói vừa dứt, tuy thấp nhưng lại trầm trọng, đám người Tẳn Thúc Bảo trong lòng tiẵm xuống, Lý Hiếu Cung lộ ra nụ cười, Đại Miêu Vương thẳn sắc vẫn binh thản, lại lẩm bầm nói: “Nói như vậy… bảy trà kết minh cuối cùng… chi là công dà tràng?”