Phía sau còn có một sợi dây thừng vẫn đang treo lơ lửng ở bên trên.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Máy bay trực thăng?
Anh ngồi máy bay trực thăng đến đây sao? Không phải nói mặc kệ cô, để một mình cô gánh chịu sao?
“Ơ này..”
“Anh nghe thấy lời cầu nguyện của em với ông trời, vì thế nên anh đến rồi đây.”
“Gạt người, anh đã sớm đến đây rồi đúng không?”
“Đúng vậy đó, Minh Tâm của anh ngày càng thông minh đấy nhé. Nếu như em không nhanh chóng cầu nguyện thì chắc anh sẽ chết cóng ở trên ban công đấy.”
“Không phải anh không thèm để ý tới em rồi sao?”
“Sao anh nỡ chứ?”
Anh nói thầm thì, giọng nói vừa khàn khàn vừa u ám. . truyen bjyx
Sao anh có thể để cho cô chịu đựng một mình, sở dĩ sắp xếp như vậy chỉ là vì muốn tạo cho cô một niềm vui bất ngờ.
Mà anh thật sự có chút việc quan trọng của tập đoàn vẫn chưa giải quyết xong.
Đến khi hết bận, anh liền vội vàng sang đây, muốn gặp mặt cô trước ngày tuyết đầu mùa của năm nay.
Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy, mũi không nhịn được xon xót.
Cô vốn dĩ đang lo lắng sợ hãi, nhưng bây giờ lồng ngực căng tràn, không còn lo lắng chút nào nữa.
Cô ôm cổ Cố Gia Huy thật chặt, nói: “Anh đã đến thì tốt rồi, cho dù em có tham gia buổi tiệc từ thiện kia, anh không có ở bên em, nhưng em biết anh ở gần xung quanh em, cố gắng tiếp sức cho em, em cũng đã yên tâm rồi.” “Anh hiểu rồi. Tuyết rơi rồi, dẫn em ra ngoài đi dạo một lát.”