Ăn xong quả hạch đào, Minh Thù cuối cùng cũng rõ ràng mọi việc.
Cách đây không lâu, lão gia bất ngờ gọi Ôn Ý về. Thực ra cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là lão gia phát bệnh động kinh muốn gặp con gái mình.
Chỉ cần lão gia nghĩ về con gái, bất kể là Ôn Ý đang làm gì đều phải trở về cùng lão gia ăn cơm, uống trà, tản bộ nói chuyện tâm tình, tâm sự việc đời, thuận tiện bàn luận về việc sau này sẽ xử lý ai.
Lục Mao và Ôn Ý cùng nhau lớn lên, Ôn Ý tương đối tin tưởng hắn giống như tổng quản thái giám bên cạnh hoàng đế vậy, đi đâu cũng mang theo.
Hào ca tên là Ba Hào, là người của lão gia. Lúc Ôn Ý tới Thanh Thị, hắn vẫn phụ trách bên này, lão gia tương đối tín nhiệm hắn.
Cho nên khi Lục Mao và Ôn Ý thỉnh thoảng rời khỏi Thanh Thị, nơi đây đều là giao cho Ba Hào phụ trách.
Lô hàng lần này cũng là Ba Hào phụ trách.
Địa điểm giao hàng là nhà máy bỏ hoang tại vùng ngoại thành. Lúc này bên ngoài nhà máy cứ cách một đoạn lại có người đứng, Minh Thù xe lái tới gần, sau khi kiểm tra mới cho phép vào.
Minh Thù thay bộ đồ tương đối thoải mái, quần áo thể thao, ngay mũ đội ở trên đầu cũng là mũ thể thao. Cô cất túi, đi vào bên trong công xưởng.
Người đứng ở cửa nhà máy ngăn cô lại.
“Ôn tiểu thư, xin lỗi.” Đối phương có ý muốn lục soát người.
Minh Thù nghiêng đầu nhìn Lục Mao.
“Định làm gì, đây là đại tiểu thư của chúng ta!” Lục Mao hiểu ngay.
“Các ngươi đừng có ức hiếp người quá đáng, đây là Thanh Thị.”
Địa bàn của chúng ta, chúng ta làm chủ.
Đối phương không hề di chuyển: “Xin lỗi, không cho soát người không thể để mọi người đi vào.”
Minh Thù lấy ra một cây kẹo que, vừa bóc vỏ vừa nói: “Ta đang gặp người đưa ra quyết sách của quốc gia hay là thượng đế thế?”
“Vì lý do an toàn, mời Ôn tiểu thư phối hợp một chút.” Đối phương vẫn là vẻ mặt đó, ngay cả lông mi cũng chưa từng chớp một cái.
Minh Thù liếm kẹo que, vị ngọt trong miệng tản ra. Khóe miệng cô hơi nhếch lên, xoay người rời đi, nhẹ giọng nói: “Trở về dùng bữa trà chiều.”
Lục Mao: “…”
Đối phương: “…”
Minh Thù đi ra được một đoạn, phía sau có tiếng bước chân vang lên: “Ôn tiểu thư, hết sức xin lỗi, mời vào bên trong.”
Minh Thù không ngừng lại, cứ thế trở về bên xe, mở cửa xe rồi quay đầu mỉm cười: “Chờ đi, chờ tôi dùng xong trà chiều hãy nói.”
Bụp!
Cửa xe đóng lại, ngăn trở tầm mắt mọi người.
Lục Mao xấu hổ, vội vàng lên xe từ bên kia.
Xe khởi động, không có chút lưu luyến rời khỏi nhà máy.
Minh Thù dùng xong trà chiều còn ngủ một giấc. Lục Mao ở bên ngoài đi tới đi lui, Minh Thù mở cửa liền thấy khuôn mặt kia giống như bị người ta giày xéo.
Minh Thù ngáp một cái: “Có ai chết à mà cậu lại có bộ mặt đưa đám thế? “
“Đại tiểu thư, xe bên ngoài chờ cô nửa giờ rồi, chúng ta mau đi thôi! Đắc tội với những người kia cũng không tốt.” Lục Mao thiếu chút nữa khóc lên.
Nửa giờ sau, hai chiếc xe dừng ở bên ngoài mời đích danh đại tiểu thư của bọn họ.
“Một lô hàng mà thôi, bọn họ muốn thì cứ lấy đi. Chúng ta cũng không thiếu tiền.” Minh Thù không cho là đúng.
“Muốn gặp ta cũng không phải dễ dàng như vậy.”
Trẫm là người có thân phận.
Cần thể diện!
Làm chậm trễ đồ ăn vặt của trẫm còn dám tự cao tự đại.
Lục Mao: “…”
Lô hàng kia những mấy triệu đó!
Không phải mấy trăm ngàn!
Đại tiểu thư, hôm nay cô vẫn chưa tỉnh ngủ sao?
Đối phương là người của Diêm Vương, không phải tiểu lâu la. Đại tiểu thư mau tỉnh lại đi!
Minh Thù chậm rãi đi xuống lầu dưới.
Lục Mao đuổi theo sát: “Đại tiểu thư, cô xem, ngay cả chúng ta ở đâu họ cũng biết, chúng ta vẫn nên đi một chuyến! Hào ca vẫn còn ở bên đó đấy!
Diêm Vương rất biết giở thủ đoạn, đại tiểu thư như vậy là đang đi tìm chết.
Ngay cả lão gia ở đây cũng phải kiêng kỵ vài phần.
Minh Thù nhẹ nhàng nói: “Ba Hào theo lão gia nhiều năm như vậy, hẳn có thủ đoạn giữ mạng cho mình. Mà lô hàng lần này là chúng ta mua được nếu thật sự có vấn đề gì cũng không phải vấn đề của chúng ta, không tới lượt chúng ta, cậu lo cái gì.”
Lục Mao run run, làm sao hắn có thể không khẩn trương chứ?
Điện thoại của Lục Mao bất ngờ vang lên, dọa hắn giật mình. Hắn bấm núi trả lời, giọng nói bên trong dồn dập: “Vinh ca, bên ngoài lại thúc giục.”
“Biết rồi.” Thúc giục, thúc giục, thúc giục! Thúc giục có ích lợi gì. Đại tiểu thư không đi, hắn lại không thể đi thay đại tiểu thư được.
Cúp máy xong, Lục Mao với vẻ mặt tuyệt vọng nói: “Đại tiểu thư…”
***
(*) Hạch đào: Quả óc chó.