“Mày là ai?”
Dân ca sắc mặt lạnh xuống, không khỏi tức giận nhìn tôi.
“Đương nhiên là bạn trai của nàng.”
Tôi chỉ vào Dương Mân nói.
“Được rồi, tao cũng không làm khó mày, trước khi người của tao đến, bọn mày đi nhanh đi!”
“Ha ha ha ha!”
Dân ca cười to nói:
“Đây là truyện buồn cười nhất mà tao nghe được, nó là loại nhân vật gì?”
Dân ca nhìn Trịnh Hoa Cương liếc mắt.
“Người anh em, đừng có tranh hùng nữa, ngay cả tôi cũng không làm gì được hắn”
Trịnh Thiếu Bằng lúc này hướng tôi đi tới. Người này nếu như không ngốc thì cũng không tệ. Nguồn truyện: Truyện FULL
“Anh cũng không làm gì được hắn?”
Tôi cười hỏi ngược lại.
“Ừ, lão tử của hắn chính là quản lý hắc đạo của thành phố này Lục gia, bác của tôi là Trịnh Hoa Cường cũng có thể coi là nhân vật số một của thành phố này, thế nhưng bây giờ không thể không cúi đầu.”
Trịnh Thiếu Bằng nhắc nhở tôi nói.
“Lục gia? Lục Hồng Đào?”
Tôi kỳ quái hỏi.
Trịnh Thiếu Bằng gật đầu.
“Con mẹ nó, mày dám gọi húy danh của lão tử tao, mày đúng là không muốn sống nữa rồi!”
Dân ca sau khi nghe tôi nói như vậy thì tức giận hét lên.
“Hóa ra mày là con của Tiểu Đào Tử, đúng là rất kiêu ngạo!”
Tôi vừa cười vừa nói.
“Các huynh đệ, xé rách cái miệng của hắn cho tao!”
Dân ca nghe vậy, khuôn mặt tái đi.
Đúng lúc này, một nam nhân mập mạp vô cùng lo lắng chạy tời, thật khó tưởng tượng, với thân thể mập mạp của hắn tại sao lại có thể chạy nhanh như Phong Hỏa Luân như vậy.
“Cha?”
Dân ca kỳ quái nhìn tên mập mạp chạy tới gọi to một tiếng.
“Được rồi, Tiểu Đào Tử tới rồi!”
Tôi thấy Dân ca gọi một tiếng cha, thì phán đoán người này là Lục Hồng Đào.
Sau khi Lục Hồng Đào cúp điện thoại, thì vội vàng chạy tới, nhìn thấy con trai mình cũng có ở đây, không khỏi lấy làm kinh hãi: Chẳng nhẽ là con mình trêu chọc Lưu tổng? Cái tên nghiệt chướng bất hiếu, mày muốn giết lão tử mày à!
Đinh Bảo Tam trước đó đã đưa cho Lục Hồng Đào một bức ảnh của tôi, cho nên Lục Hồng Đào liếc mắt là có thể nhận ra.
“Cha, người sao lại tới đây?”
Lục Nhất Dân kỳ quái nhìn Lục Hồng Đào nói.
Lục Hồng Đào không để ý tới hắn, trong lòng đã khẳng định là con của mình trêu chọc người này, vì vậy vội vàng giải thích nói: “Vị này chính là Lưu tổng phải không, tôi là Tiểu Đào Tử!”
“Xin chào”
Tôi cười cười, cũng không bắt tay hắn.
Lục Hồng Đào vội vàng nói:
“Sao lại trùng hợp như vậy, Lưu tổng, trước tiên tôi giới thiệu một chút, đây chính là tiểu khuyển Lục Nhất Dân, nó suốt ngyaf không làm việc đàng hoàng, ra đường đi loạn, trêu chọc con gái xinh đẹp, tôi đã nhắc nhở nhiều lần rồi! Ha ha, vừa rồi nhất định là có cái gì đó hiểu lầm!”
Lục Hồng Đào nói tới chỗ này, trợn mắt nhìn Lục Nhất Dân một cái nói:
“Tiểu Dân, còn không gọi chú Lưu!”
Lục Hồng Đào nói xong lại nghĩ là sai rồi, luận bối phận, mình miễn cưỡng chỉ là ngang hàng với Đinh Bảo Tam, Quách Khánh lại là lão đại của Tam Thạch bang trong khi người này lại được Quách Khánh tôn kính, vậy thì phải gọi hắn là ông ư?
Tuy rằng Lục Hồng Đào cũng nghĩ tới cách xưng hô có chút không được tự nhiên, nhưng đẳng cấp bối phận trong xã hội đen được phân rõ ràng, không thể tùy tiện sửa được, vì vậy sửa lời nói:
“Mau gọi Lưu gia đi!”
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 475: Lưu gia